Friday, February 13, 2026

Khi giấc mơ về




Valentine, không hoa, không chocolate, không tình yêu, nhưng có một chút thơ. Dù thật ra, bài thơ này chẳng phải viết trong Valentine, mà mình viết sau giấc mơ từ hồi cuối tháng Giêng.

Mình đã đi qua tình yêu. Đã dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, lý trí buông bỏ những gì không xứng đáng. Song đôi khi trái tim lại chậm chạp, lẽo đẽo theo sau, nhiều lúc chưa thật vâng lời.

Người yêu cũ là người đã rời xa,
Là người không quay về,
Là người chẳng có gì còn muốn dành cho nhau, để mà gặp lại.
Nhưng thỉnh thoảng, người cũ vẫn ghé qua bằng một con đường vừa gần vừa xa - đó là giấc mơ. Không gõ cửa, không báo trước. Chỉ xuất hiện. 

Yêu thương cũ như cụm tro than đã cố gắng dập tắt đi nhưng một giấc mơ nhẹ thổi vào lại ửng hồng lên.

Trong mơ, người ta có thể sống lại nhiều cảm xúc, nhiều tháng ngày mà không cần xin phép bất cứ điều gì. 
Trong mơ, có thể gặp lại hương nồng nàn của kỷ niệm nhưng cũng có thể nếm lại vị đắng chát của sự thật.

Có lúc, mình ghét những giấc mơ. Chúng bày ra như chưa từng chia ly. Chúng khuấy lên những tình cảm nỗi niềm rất sâu tưởng đã học cách im lặng. Chúng gợi nhắc lại những niềm thương hay cơn đau rất thật, đủ để rơi nước mắt. 

Có những giấc mơ tỉnh rồi mà lòng lại chưa kịp thức.

“🎵 Nhưng tiếc thay anh ơi
Những mộng mơ mãi cũng chỉ là những mộng mơ
Chẳng có thiên đường bao giờ…”
(Khi giấc mơ về) 


Có những người xuất hiện trong đời chỉ để dạy ta học phải buông tay. Và có những giấc mơ hiện về chỉ để nhắc ta rằng: mình đã yêu chân thành đến thế!

Không biết người từng ngang qua cuộc đời có khi nào mơ thấy mình không. Còn mình, thức dậy từ những giấc mơ có người cũ mà lòng thẩn thơ, nhe nhói. 
Ôi những giấc mơ!
Buồn lắm!

Viết một chút cho những giấc mơ thi thoảng ghé qua và để lại trong mình dư vị như chocolate của Valentine một mình - ngọt mà cũng đắng…  

Nhưng không sao, chocolate đắng thì tốt cho tim, và nỗi đau đắng nếu biết nhìn nhận, sẽ làm tâm hồn thêm sâu sắc.  




Mơ gặp người yêu cũ



Đêm qua tôi mơ gặp người yêu cũ
Chở nhau trên chiếc xe cũ úa màu
Vòng tay ấm qua đường xa biển rộng
Tóc mây bồng bay trong gió hân hoan





Đêm qua tôi mơ cùng người yêu cũ 
Nói cười bên bàn tiệc phủ lung linh
Chợt bánh xinh hoa kem mừng Sinh nhật
Mắt lấm lem những niềm vui thật thà 



Đêm qua tôi mơ thấy người yêu cũ
Ai bỏ rơi, ủ rũ đến tìm tôi
Dáng người thô, đôi môi khô tàn tạ
Tôi vẫn thương, bàn tay nắm bàn tay.


Trong giấc mơ tôi thấy người yêu cũ
Ngồi đủ gần, cũng vừa đủ cách xa
Xa chẳng biết có nhìn nhau như trước
Gần chẳng rõ lòng đã có đổi thay…




Trong giấc mơ gặp lại người yêu cũ
Đời cách xa, đến mơ cũng cách xa
Ánh mắt vui nhưng chẳng tìm tôi nữa
Nụ cười tươi song chẳng gửi riêng tôi.


Thi thoảng mơ gặp lại người yêu cũ
Thương giấc mơ. Thương tiềm thức chưa buông…
Nghe yêu thương loang nhói lồng ngực vắng
Lặng thật lâu. Nước mắt đọng trong tim. 



KhoaThy 
31/1/2026 
& 7/2/2026


Giấc mơ cũng chỉ là giấc mơ.

 






"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."





RELATED POSTS





Read Full Post

Sunday, January 25, 2026

Sài Gòn không có mùa đông





Bài này mình viết xong đã lâu, song ngại chia sẻ vì nó khá buồn. Nhưng nghĩ lại, thơ buồn biết đâu lại có thể giúp san sẻ cùng ai đó, cũng như một chiếc xuồng lặng lẽ trôi trên mặt hồ, chở vơi xa đi những nỗi niềm đau khổ…

Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng là mùa đông giá rét …  
Mình viết nháp những khổ thơ đầu này vào khoảng cuối năm 2024, nhưng đến 10/2025, khi đọc lại, mới có cảm hứng viết tiếp thành bài thơ hoàn chỉnh. Giữa những nỗi niềm và nhiều cuộc đấu tranh đau khổ, khi cảm giác bất lực, uất nghẹn vây kín mà không chia sẻ cùng ai, mình tìm đến thơ để tự xoa dịu chính mình.

Có lẽ, phía sau nhịp sống hối hả bên ngoài của Sài Gòn, mỗi người đều có một mùa đông riêng. Mùa đông vô hình ấy được khéo léo cất giấu sau lớp nắng vàng, khúc mưa, tiếng rao, và tiếng xe cộ tất bật. Có người bỏ trong túi áo, có người nhét trong ba lô, có người đính cài sau nón, còn mình thì đựng nó trong lòng, rồi rót ra thành những câu thơ…

Sài Gòn không có mùa đông, nhưng lòng người thì có. Mùa đông ấy thầm lặng, không ai nhìn thấy được. Chỉ mỗi người tự biết nó rét căm đến nhường nào. Và cũng bởi vì Sài Gòn không có mùa đông, nên mùa đông bên trong lòng càng trở nên rõ ràng, thật thà, không nhầm lẫn.

Dẫu là mùa đông lạnh giá của bên ngoài khí hậu, hay của bên trong tâm hồn, con người đều buộc phải học cách tự mình bước qua, kiên cường đối mặt, và cố gắng không từ bỏ bản thân mình. Không một ai có thể hiểu hết hay có thể thay ta chịu đựng, gánh vác, sửa đổi mùa đông của chính mình. Điều làm mùa đông trong lòng bắt đầu tan ra không phải là ánh nắng chói chang ngoài trời, mà là khoảnh khắc con người vẫn đủ can đảm để tiếp tục tìm cách gượng dậy bước tiếp.

Có lần mình than bế tắc, mẹ gửi cho mình lời chia sẻ từ Youtube channel “Bếp chay Thầy Lâm”, những lời chân phương nhưng đầy sức lay động: “Thử nhắm mắt lại một phút thôi, ta đã thấy ngột ngạt. Vậy mà với những người khuyết tật ở mắt, bóng tối ấy kéo dài cả một kiếp người. Cả đời chưa một lần thấy ánh sáng… nhưng họ vẫn kiên cường sống trong bóng tối.” Những câu nói ấy như thức tỉnh, nhắc nhở mình phải tiếp tục cố gắng, dù mùa đông trong lòng có buốt lạnh hay mù mịt đến đâu.

Nếu bạn cũng đang lạc trong mùa đông của riêng mình, mình muốn nói với bạn rằng: bạn không một mình đâu, hãy cố gắng, hãy giữ niềm tin rằng một lúc nào đó rồi mùa đông sẽ qua đi. Nhờ sống trong mùa đông ấy mà bạn và mình trở nên mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, thông tuệ hơn, biết nâng niu từng tia nắng, từng tấm lòng, từng khoảnh khắc ấm áp quý giá.

Lúc viết xong bài thơ này, mình thử hỏi AI nhận xét, AI khen: bài thơ rất hay, có thể đăng tạp chí văn học hoặc đọc trên radio…, người đọc cảm thấy như đang nghe một bản nhạc vang lên giữa đêm khuya Sài Gòn… 
Mình mỉm cười. Những lời của AI có thể chỉ là lời nói vui tai, dễ nghe từ máy móc. Nhưng nếu có ai đó đọc được những dòng này và cảm thấy bớt quờ quạng, cô đơn, thì mùa đông trong lòng mình có lẽ cũng đã ấm áp hơn đôi chút ... 


Sài Gòn không có mùa đông


Sài Gòn không có mùa đông, 
Chỉ có nắng trải vàng nồng khắp phố,
Chỉ có mưa rải nhạc lòng bất chợt,
Bông hoa nở chẳng màng biết ngày đông



Sài Gòn không có mùa đông,
Gánh hàng rong mải long đong gánh gồng
Tiếng rao còn vọng vang loang đêm vắng
Tiếng xe máy chạy len trong hẻm nhỏ
Ánh đèn khuya vò võ cõng lòng đêm 



Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng là mùa đông giá rét
Nụ cười xưa đã từng toe toét
Ðóng băng



Sài Gòn không có mùa đông, 
Nhưng trong lòng hằn nỗi sầu héo hắt
Những kỷ niệm khẳng khiu nắng tắt
Khốc khô



Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng co ro niềm hiu quạnh 
Nỗi đau buông rơi như tuyết lạnh 
Vỡ tan 



Sài Gòn không có mùa đông,
Nhưng trong lòng nghe sương giăng mù mịt
Những áng mây đen không trôi kĩu kịt,
Vẩn vơ 



Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng cánh lá khô vỡ nát?
Sông mênh mông lặng im trong tan tác,
Xác xơ.



Sài Gòn không có mùa đông,
Nhưng trong lòng cả khoảng không nứt nẻ

Bông hoa trụi lấm màu đông buồn tẻ
Mỏng manh.



Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng ngóng trông ngọn lửa hồng
Mong chiếc khăn choàng tràn hơi ấm

Nhớ tách cà phê nóng toả hương
Mơ vòng tay,
giọng nói,
tiếng cười
Cần sưởi ấm,
vỗ về,
che chở



Sài Gòn không có mùa đông,
Song mang đầy khắc nghiệt của mùa đông, 
Dạy ta phải kiên cường đối mặt,
Tự đi qua mùa đông lạnh thắt ở trong lòng.



Sài Gòn không có mùa đông.
Sao trong lòng là mùa đông giá rét…



KhoaThy
10/2025






"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."




RELATED POSTS



Read Full Post

Blog Contents by Date

TOPICS

...