(Tiếp theo Phần 1: Công viên khủng long)
🏖️ CHUYẾN ĐI ĐẦU HÈ
Phần 2: Mũi Né né mưa
ĐỜI KHÔNG NHƯ LÀ MƠ
Mình đã chọn một khách sạn bãi biển xinh xắn có mức giá hạt dẻ, lại canh me thành công được voucher giảm giá 50% cho những người book nhanh tay trong chừng 1 phút đã hết vèo trên Agoda nên tiết kiệm được ngân sách, trong lòng phấn khởi. Khách sạn thiết kế mang hơi hướng Địa Trung Hải, gam màu trắng kết hợp những mái vòm đan tre, hồ bơi tràn bờ nhìn ra biển, lên hình trông rất thơ và hiện đại.
Thế nhưng, thực tế đón chào hai mẹ con mình không phải là khung cảnh thơ mộng, mà là ngổn ngang bụi bặm và tiếng máy xúc máy ủi của công trường đang thi công sửa con đường ngay trước khách sạn. Bước vào trong thì lại nghe mùi cống rỉ rả do khách sạn đang đục đẽo sửa cống thoát nước phía sau bãi biển. Trời thì chuyển mưa xám xịt. Nhìn ra bãi biển thì đầy rác nhếch nhác gần bậc thềm. Lòng mình chùng xuống. Mình thấy hối hận, tự trách mình có lẽ vì tiết kiệm mà biến trải nghiệm thành ngán ngẩm thế này đây.
Nhưng an ủi là Mark thì vẫn thích lắm. Trong lúc chờ nhận phòng, hai mẹ con ăn trưa, ngồi ở chiếc bàn có tấm mái che xếp bằng những thanh tre vui mắt, nhìn thẳng ra hồ bơi và bãi biển, sóng vỗ rì rầm. Mark tấm tắc khen bữa trưa ngon quá rồi háo hức lao nhanh xuống hồ bơi như một chú cá nhỏ gặp nước.
Phòng của hai mẹ con nhỏ xinh, phía sau gốc cây bàng đang rụng lả tả trái, lá và hoa li ti, lại còn đối diện ngay một hồ bơi nước xanh ngắt rất yên bình, lãng mạn. Phòng đẹp hơn kỳ vọng, mình thấy nhẹ nhõm, yên tâm, chỉ bị cái là ti vi và sóng wifi trong phòng cực yếu nên không sử dụng được.
Nhìn lại đợt lưu trú ở khách sạn này, mình thấy khá hài lòng. Khởi đầu tuy không suôn sẻ, nhưng mọi thứ sau đó lại hóa ra thật trọn vẹn. Giá cả rất phải chăng, các chi tiết thiết kế đẹp tinh tế, bữa buffet sáng cũng tuyệt vời, nào là xôi, rau câu, bánh khoai mì, chanh dây, cà phê sữa, đủ món mình thích, rất ngon. Hồ bơi và mọi thứ không kiểu sang chảnh, cứ nho nhỏ xinh xinh vậy thôi song rất đủ đầy, vừa vặn cho một chuyến đi trải nghiệm mà không quá tốn kém.
![]() |
| Sau đêm mưa, biển xanh và trời sáng trong |
CÁ NHỎ CỦA MẸ KHÔNG CHÊ BIỂN ĐỤC
May mắn sao, đến chiều, cơn mưa tạnh hẳn. Mình dắt con đi đồi cát đỏ theo kế hoạch, nhưng trên đường ngang qua biển, nhóc thấy biển thích quá nên bay ra tắm. Sau cơn mưa và buổi chiều thủy triều đã rút xa, phơi ra bãi cát mịn màng, đẹp hơn hẳn lúc sáng. Hệ thống cống rãnh của khách sạn cũng sửa xong, mọi thứ bắt đầu khoác lên màu vui tươi.
Biển không xanh, trời không trong vắt, nhưng sóng thì vẫn vỗ trắng xóa và nước thì vẫn mát, Mark vẫn thích thú vô cùng. Mark lao vào những con sóng, cười hớn hở. Trẻ con không chê biển bẩn, chúng chỉ thấy sóng là vui thôi. Biển màu gì không quan trọng, quan trọng là có biển, có sóng để chơi và có cát để xây lâu đài. Nhìn Mark cười vui, mình thấy hạnh phúc. Cuộc đời không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng chúng ta luôn có thể tự nhặt nhạnh niềm vui theo cách của riêng mình. Dù trời có mưa hay biển có xám xịt, mẹ con mình vẫn ở bên nhau, vẫn cùng nhau trải qua và mỉm cười.
TRÊN ĐỒI CÁT BAY
Tắm biển xong, hai mẹ con bắt chuyến xe đi đến Đồi Cát Đỏ hay còn gọi là Đồi Cát Bay, một đặc sản không thể bỏ qua khi đến Mũi Né.
Mới đó, đã hơn 20 năm rồi mình mới quay lại đồi cát này. Thời gian trôi qua nhanh như cát chảy qua kẽ tay. Bây giờ mình không còn là cô bé 17, 18 tuổi năm nào hồn nhiên vui chơi, vọc cát cùng bạn bè, mà là một người mẹ một mình dẫn con đi chơi ở nơi “desert” thu nhỏ này.
Không biết do cơn mưa vừa qua hay do mình đến lúc về chiều nên đồi cát chi chít dấu chân người, không láng mịn hay nên thơ như trong ký ức mình lúc xưa. Nhưng đứng trên đỉnh đồi phóng khoáng, nhìn thấy biển phía xa thích lắm.
Mark lần đầu được trải nghiệm trượt cát. Người dân bản địa mặc bộ đồ dài tay, đội nón che chắn kín người, thấy mẹ con mình đến liền đi theo chào mời thuê ván trượt cát. Mình nói mình không có tiền mặt, chuyển khoản có được không thì cô ấy cũng ok luôn. Nhóc con tất nhiên khoái chí lắm, ngồi lên ván trượt véo vèo xuống sườn đồi. Nhóc cười khanh khách, ngã sõng soài xong tự mình lôm côm đứng dậy, lạch bạch cầm ván trượt leo lên đỉnh đồi trượt tiếp. Cảnh này làm mình nhớ cũng giông giống như hồi đi trượt tuyết ở Mỹ vậy. Chỉ khác là “tuyết” này màu cam đỏ, dính đầy hạt cát nhỏ vào tóc, vào quần áo, mặt mũi lem nhem.
Khi về, thay vì 50k như giá thỏa thuận ban đầu, cô cho thuê miếng trượt xin mình thành 60k do cô không có tài khoản ngân hàng nên phải nhờ người nhận hộ tiền chuyển khoản rồi chia đôi. Nhìn người dân nơi xứ biển khắc khổ, mưu sinh kiếm sống vất vả từng đồng, 10k không bao nhiêu nên tất nhiên mình gửi cô ngay luôn. Vừa đi cạnh xuống đồi về, cô vừa bảo do không biết chữ nên không có tài khoản ngân hàng…
Bầu trời sau cơn mưa trưa vẫn giăng đầy mây xám. Mặt trời chờ mãi vẫn không lộ diện. Không có hoàng hôn, không có những vệt nắng vàng cam rực rỡ nhuộm thắm lưng đồi. Chỉ có hai mẹ con lững thững bắt xe đi về, trong lòng đầy ắp niềm vui sau một buổi lăn lộn trên đồi cát.
ĂN TỐI NGHE TIẾNG SÓNG ĐÊM
Nhóc con càm ràm vì người dính đầy cát, nhưng mình sẵn tiện xe nên đưa con đến một nhà hàng rửa mặt rửa tay rồi ăn tối ngay bên bãi biển.
Mũi Né có rất nhiều quán ăn dọc biển. Mình rất thích được ngồi ăn ngắm nhìn biển và nghe tiếng sóng vỗ vào bờ sầm sập, mênh mang. Tuy không có ánh hoàng hôn, chỉ có ánh đèn hắt ra từ nhà hàng và gió thổi lồng lộng mang theo vị mặn mòi của biển chiều, vậy mà cũng đủ thi vị rồi. Ăn xong, hai mẹ con đi bộ dọc theo bãi biển quay về cổng sau của khách sạn…
Thế là khép lại một ngày "né mưa" tuy ban đầu đầy bất trắc nhưng sau hoá ra lại khá thành công.
Ngày mai, một chuyến xe sớm sẽ đưa hai mẹ con phiêu du đến với hòn đảo hoang sơ Cù Lao Câu, nơi có làn nước xanh trong đang chờ Mark khám phá… Hy vọng đó sẽ là phần bù đắp ngọt ngào cho khoảng biển xám ngày hôm nay, dù mình biết, ngày hôm nay với con đã là một ngày tràn ngập niềm vui rồi...
Video một ngày Mũi Né né mưa của mẹ con mình
"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."
RELATED POSTS













































