Thursday, May 28, 2026

Về miền Tây









Ngày 25 tháng 5 năm 2026 


Cùng về miền Tây

Một buổi sớm tinh mơ đầu hè, nhà mình khởi hành về miền Tây, điểm đến là bến tàu Mỹ Tho đi cù lao Thới Sơn và vườn trái cây ở Bến Tre. Chuyến đi này với mình rất đáng quý vì đây là lần hiếm hoi mình kêu gọi được ba mẹ và Mark, cả nhà cùng đi một chuyến du lịch nhỏ. Ba mẹ mình lớn tuổi rồi, vốn không chịu đi đâu xa cả, thương con cháu lắm nên chuyến này mới ráng đi.

Trên đường, hoa bò cạp vàng và phượng đỏ thay nhau tô điểm những lửa màu rực rỡ như đang hân hoan chào đón mùa hè. Khi càng gần đến nơi, dừa và chuối càng được trồng nhiều xanh mướt.

Mình tìm được một quán cơm tấm và hủ tíu Mỹ Tho ngon, sạch gần bến tàu để cả nhà dùng bữa sáng trước khi bắt đầu tour tham quan. 



"Viên ngọc xanh" giữa lòng sông

Mà nói bạn đừng cười chứ mình từng không biết nghĩa “cù lao” là gì. Khi hiểu cù lao là vùng đất được bồi đắp giữa sông rồi, mình lại thắc mắc sự khác biệt giữa đảo và cù lao, vì sao nhiều dự án bất động sản xây trên vùng đất giữa sông nhưng không kêu là cù lao mà được gọi là đảo nghe sang chảnh, còn nhiều vùng đất ở giữa biển xanh cát trắng lẽ ra gọi là đảo thì lại được đặt tên là cù lao nghe rất chân quê. Sau khi tìm hiểu, mình tự rút ra câu trả lời, nôm na thì hai từ này dùng thay thế lẫn nhau, tuỳ theo mục đích thương mại hay thói quen truyền đời mà trở thành cái tên gắn liền luôn với vùng đất đó. Đảo thuộc về lấp lánh, xa xôi, còn cù lao mang tính mộc lành, đơn sơ.


Chuyến tàu sớm có chú lái tàu quần áo phong sương và cô hướng dẫn viên trong trang phục nón lá áo bà ba nền nã đưa gia đình mình vượt sông lớn đến cù lao Thới Sơn, còn gọi là cồn Lân. Đây là cồn lớn nhất trong bộ tứ linh "Long Lân Quy Phụng" của vùng này, được ví là viên ngọc xanh giữa lòng sông Tiền.



Hương hoa và tiếng ong bay

Điểm dừng chân đầu tiên khi đến Thới Sơn là trại nuôi ong lấy mật.

Trại ong mật này nằm ẩn mình trong khuôn vườn đầy hoa lá. Ong bay vo ve. Cả nhà ngồi bàn ghế đá nhâm nhi ly trà mật ong ngọt lịm, cảm giác vừa thanh nhã nhưng cũng vừa...thấp thỏm, sợ lỡ có con ong nào nổi hứng lên đốt cho một cái là khổ. Mùi hương thanh khiết của hoa trái nơi đây thật vấn vít nồng nàn, đến khi bước chân rời khỏi trại ong rồi mà mùi hương vẫn còn vương theo lối đi.



Nhịp xe ngựa giữa đường làng

Thoát khỏi nỗi lo lơ lửng về ong và vị mật còn đọng lại ngọt ngào, cả nhà ra đường làng đứng chờ xe ngựa đến đón.

Ban đầu, khi nghe về việc đi xe ngựa, mình không thích lắm, vì mình không ủng hộ việc quất roi hay bóc lột sức lao động của loài vật. Mẹ mình cũng nói thấy thương, tội nghiệp con ngựa. Nhưng cô hướng dẫn viên, với giọng miền Tây ngọt như mía lùi đặc trưng, giải thích là nhà mình đang giúp tạo việc làm cho bé ngựa, để ngựa không bị thất nghiệp, được làm ra miếng ăn…Lời giải thích khiến lòng mình nhẹ nhàng hơn. Ừ, mình chuyển suy nghĩ thoáng hơn rằng những chú ngựa đang làm sứ mệnh có ích của chúng để giúp đỡ con người chứ đây không phải là bóc lột. Nhưng nhìn con ngựa vẫn thấy tội lắm, một mình mà kéo cả chiếc xe chở nào là người cầm cương, cô hướng dẫn viên, và cả nhà mình bốn người. Ánh mắt ngựa hiền queo, cái đầu cúi gầm lúc lắc theo nhịp bước, lầm lũi tập trung lao động, trông mà không khỏi mủi lòng. 





Chiếc xe ngựa ở đây được trang trí xinh xắn, nhưng dĩ nhiên không lộng lẫy như trong những câu chuyện cổ tích nước ngoài, mà mộc mạc và chân chất như tâm hồn người dân miệt vườn.

Tiếng lóc cóc lọc cọc của móng ngựa trên đường làng là một thứ âm thanh đặc biệt, nghe như nhịp gõ đủng đỉnh của chiếc đồng hồ cổ, đưa cả gia đình ngược dòng thời gian về với một miền Tây xưa cũ.

Chú ngựa cần mẫn đưa gia đình mình đi qua những xóm nhỏ thanh bình, nơi phía sau tường rào đan kẽm là những vườn nhãn tím rồi vườn bưởi chi chít trái. Cảm giác ngồi trên xe ngựa rất khác với ngồi ô tô hay xe máy. Xe lững thững như thể chẳng có gì phải vội vã trên đời - cái thong dong của một nhịp sống cũ, đủ chậm để ta nhìn thấy và nâng niu những gì xung quanh, từ bông hoa xinh đến chùm quả chín rung rinh trong gió, cho đến giọng nói thân thương của ba mẹ và con trai đang ngồi bên…

Mẹ mình đã đoán đúng. Mark rất thích trải nghiệm đi xe ngựa này. Được lắc lư trên chiếc xe thô sơ, đầu đội chiếc nón vừa mới mua ở bến tàu lúc sáng, thằng bé tự tưởng tượng mình là cao bồi nghêu ngao "di hô! di hô", líu lo suốt chặng đường. Đến sau này khi về nhà, mình hỏi con thích trải nghiệm nào nhất thì Mark bảo là thích nhất được đi xe ngựa.



Bánh tráng dừa, cốm, và nụ cười của nhóc con

Mark tạm biệt ngựa rồi lên xe điện một đoạn đến khu làng nghề truyền thống. Ở đây có người thợ ngồi tỉ mẩn đổ từng chiếc bánh tráng dừa tròn xoe. Lớp bột múc trong chiếc gáo dừa tráng nhẹ lên bếp giống như cách người ta tráng bánh cuốn trên phố thị nhưng phong cách thong dong, thanh thuần, không vội vã. Bánh mới tráng chín thơm nhẹ mùi dừa, ăn nong nóng beo béo rất ngon.

Rồi Mark còn được xem làm cốm. Tiếng nổ lụp bụp vui tai của những hạt nếp nhảy múa trên chảo to nóng rực khiến thằng nhỏ mê mẩn, reo hò tưởng là popcorn. Những hạt cốm giòn trắng như những bông hoa nhỏ xíu, bay tứ tung lên không khác gì pháo hoa, rất vui mắt. Mark được tự tay thử lắc đãi cốm rất hăng say. Nhưng cuối cùng thằng nhỏ lại dừng ngay thùng kem, đòi mua cây kem dưa hấu. Nghe giá cây cà rem chém đẹp nhưng mình vẫn vui vẻ mua, như có chút đóng góp bé nhỏ để ủng hộ người dân cù lao làm du lịch và lay lắt bám lấy cái nghề truyền thống của cha ông để nuôi sống gia đình.




Tiếng đờn ca tài tử 

Ngay đối diện xưởng nghề thủ công, bước chân qua thôi là đến nhà đờn ca tài tử.

Vừa vào cổng đã nghe tiếng nhạc vọng vang. Hôm nay thứ hai vắng khách. Nhà mình được mời ngồi chiếc bàn trong góc vườn đã bày trái cây chào đón khách với đủ màu đủ loại. Nào là thanh long đỏ, mít chín cam, ổi hồng, thơm vàng, rồi cả nhãn mọng nước. Giữa không gian ấy, tiếng đờn ca tài tử vang lên, ngọt ngào và sâu lắng, thấm đẫm vẻ đẹp tâm hồn, văn hóa miền Nam. Giá vé tour hôm nay rẻ lắm, người dân chắc sống nhờ thêm vào tiền tip nên đến mỗi nơi, nhà mình lại gửi thêm chút đỉnh xem như một lời cảm ơn và ủng hộ nho nhỏ cho người dân tiếp tục giữ gìn những nét đẹp văn hóa này.

Tiếp theo, cả nhà đi men theo đường mòn len lỏi qua khu vườn quê yên ả để ra bãi xuồng ba lá. Con đường nhỏ trong vườn ấy mới đẹp và thanh bình làm sao. Những chiếc chậu to đầy kín bèo xanh, ao rãnh trồng sen nở hoa hồng thắm, cá quẫy lội tung tăng dưới nước, bưởi treo lủng lẳng trái, và cả nhà còn được đi dưới một giàn gấc đầy những trái gấc đang chín ửng màu cam đỏ đẹp nên thơ…



Đi xuồng trên dòng trà sữa

Sau trải nghiệm đi xe ngựa và xe điện, nhà mình được di chuyển bằng xuồng ba lá để ra đến lò kẹo dừa.

Cả gia đình léo lắt bước xuống xuồng. Chiếc xuồng nhỏ đậu ở bến đơn sơ, thanh mảnh như một chiếc lá tre thả nổi bấp bênh, mong manh giữa dòng nước đục phù sa. Cô hướng dẫn viên cùng mình đỡ tay và dặn Mark bước chân vào giữa chiếc xuồng để không làm đảo lật sự cân bằng của chiếc lá tre này.




Bì bõm. Bì bõm.
Mái chèo bắt đầu vỗ nhẹ vào mặt nước. Tiếng khua nước êm ái, đều đặn như nhịp thở của dòng sông. Xuồng nhè nhẹ trôi, khẽ dập dềnh rời xa những bộn bề để chìm vào một thế giới lãng du.

Hai bên con kênh, những hàng dừa nước mọc san sát, vươn nghiêng những tán lá dài cong vút ra giữa dòng, đan vào nhau thành một mái vòm thiên nhiên kỳ ảo và duyên dáng, che chở cho khách lữ hành. Nắng len qua khe lá, rớt xuống mặt nước thành những vệt vàng lung linh, lóng lánh theo từng nhịp sóng vỗ vào mạn thuyền. Chiếc xuồng được chèo uyển chuyển, nhẹ nhàng lướt đi, rẽ nước, để lại những vệt sóng lăn tăn loang loáng ánh mặt trời. 

Phải ngồi trong lòng xuồng, thấy cái chòng chành của thân gỗ mỏng manh tiếp giáp với mặt nước phù sa, ngồi cách mặt nước chỉ chừng một gang tay, ta mới cảm nhận được cái cốt cách của vùng đất này. Như anh chèo xuồng nói, dân ở đây cả đời gắn với sông nước, quen chèo xuồng cũng như dân thành phố quen đi ô tô xe máy vậy.


Mình ngồi trên xuồng chiêm ngưỡng những tán lá xanh cùng những quày dừa nước đơm bên bẹ lá, ngắm nhìn làn nước mát dịu dàng mà tâm hồn như muốn bồng bềnh trôi theo dòng nước.

Mark chợt hỏi sao nước có màu giống như màu trà sữa vậy! Sự liên tưởng của trẻ con hồn nhiên lém lỉnh mà thật đúng và dễ thương. Cái màu nâu nhạt đặc quánh phù sa, trong mắt con như là dòng sông trà sữa khổng lồ đang đổ ngập tràn lênh láng khắp không gian. Nhà mình như đang đi xuồng trên dòng trà sữa ngọt lành…

Chuyến đi xuồng ngắn ngủi nhưng đủ để cảm nhận được sự thư thái và vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên hoà lẫn cùng nếp sống bình dị nơi đây. Khi chiếc xuồng cập bến, tâm hồn mình dường như vẫn còn vương vấn đâu đó nơi những rặng dừa nước xanh rì, nơi dòng nước có màu trà sữa nhu mì, nơi mái chèo đều đặn khua động dòng nước hiền hòa bì bõm bì bõm. Xuồng cập bến rồi mà mình vẫn còn ngẩn ngơ luyến tiếc, như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ đẹp giữa lòng cù lao. 





Lò kẹo dừa, bữa trưa trên cù lao, và dừa ba nhát

Từ xuồng bước lên bờ, nhà mình đến tham quan xưởng làm kẹo dừa. Những dải kẹo dài dẻo quánh, bóng bẩy như những dải lụa nâu được dàn thẳng, rồi cắt ra đều tăm tắp, nhỏ xinh rơi ra như những mẩu kỷ niệm ngọt ngào.

Sau đó là bữa trưa ngay trên cù lao tại chiếc nhà chòi nổi trên sông, ẩn mình dưới bóng cây to có hoa vàng xinh xắn, vừa ăn vừa ngắm nhìn sông nước.

Trên chuyến tàu về, chú lái tàu tự tay chặt dừa mời gia đình mình. Mình nhìn ngắm trái dừa ba nhát, tức là dừa xanh được chặt chỉ bằng ba nhát dao - một thứ nghệ thuật chặt dừa đầy lãng tử của người miền Tây, rất lạ mắt và thú vị!


 
 





Vườn trái cây Bến Tre

Tạm biệt cù lao Thới Sơn, nhà mình ghé đến vườn trái cây ở Bến Tre. Vườn lúc này chỉ có sầu riêng và chôm chôm vào mùa. Vườn chôm chôm Thái vừa đóng cửa ngừng đón khách tham quan, nên chỉ còn vườn chôm chôm thường là được vào hái ăn tại chỗ.

Nhóc con thì ôi thôi đúng kiểu Mỹ con, hết chê “stinky durian”, lại kêu “chóm chòm” có đầy gai, không ngọt nên không thích. Đang đi xem trái cây vui mà thằng nhỏ cứ hỏi chừng nào về.



Chuyện trái “Chóm Chòm”

Thật ra, nhà mình không ai mê chôm chôm, sầu riêng thì sợ lỡ xui rụng trúng đầu là mệt. Riêng mình thì vẫn hăm hở chụp ảnh cây sầu riêng đầy quả, và thích vào vườn chôm chôm hái trái trên cành. Đúng là trái chôm chôm thì trồng đại trà nhiều nơi, không hiếm hay đặc sắc như vườn vải, hay bòn bon, nhưng với mình thì trái nào cũng thích nên được vào vườn hái ăn là mình vui rồi.

Những cây chôm chôm thấp lùn làm mình nhớ giống lần đi hái dwarf peach ở Mỹ. Những chùm chôm chôm chín đỏ hây hây trên cành, có chùm nhỏm cao vừa khỏi đầu, có chùm bày ngang ngay tầm hái, có chùm trĩu la đà là sà sát đất. Ai chê chứ mình vẫn thích lắm. Việt Nam thì xem thứ trái này là rẻ rề, bình thường chứ ở Mỹ không dễ gì kiếm được. Mình vẫn còn nhớ cái lần đi New York. Lần đó, vào tiệm mỳ Ý, dùng bữa xong, mình lấy vài trái chôm chôm may mắn có được ra ăn. Người nhân viên phục vụ cứ nhìn nhìn. Không phải vì không cho phép mình mang trái cây ngoài vào mà vì anh chàng bảo không biết loại quả lạ này, chưa từng được nếm thử rambutan. Mình thấy anh chàng tò mò quá bèn tặng một quả khiến anh ta vui lắm.



Ngồi ăn chôm chôm dưới bóng cây

Nay, lần đầu được ăn chôm chôm kiểu all you can eat tự hái tự ăn bao la thỏa thích ngay tại vườn, cảm giác thật là thích. Từng sống xa xứ nên mình càng hiểu, đây là một đặc quyền xa xỉ mà ngay giữa những nơi hoa lệ trên thế giới như New York hay Silicon Valley cũng không thể có được.

Đi dạo vòng quanh vườn, nhà mình bước qua nhiều chiếc cầu bắc ngang những con mương. Cầu quê làm bằng mảnh thân dừa khô cắt dọc, bề ngang rộng chưa đầy một bàn chân, bước đi phải cẩn thận, khéo léo lắm. Nhà mình tìm thấy chỗ giữa vườn có sẵn mấy cái ghế cóc, bèn sà vào ngồi nghỉ chân, trốn nắng ngay dưới gốc chôm chôm. Ngồi dưới gốc cây ngước nhìn lên, nắng lấp loá len qua những chùm chôm chôm treo ngay phía trên đỉnh đầu tràn ngập hương sắc mùa hè. Gió trưa đưa những chùm trái chín đong đưa vỗ vào nhau, vỗ vào lá. Cả nhà nghỉ ngơi trò chuyện dưới bóng mát cây chôm chôm, trái loà xoà, thích thì chỉ cần với tay ra một chút là dễ dàng hái được vô số trái chín đỏ, rồi bẻ quả ra ăn ngay tại chỗ, cảm giác rất tuyệt vời, thật chẳng muốn về!


 





Đi về càng thấy thương…

Miền Tây là vậy, chẳng cần hào nhoáng, cứ mộc mạc, chân quê, nhưng xa rồi thấy lòng mình vương vấn nỗi yêu thương.

Mình thương vùng đất cù lao bám trụ nét đẹp văn hoá Nam bộ xưa. Thương những con người vùng quê lam lũ, nỗ lực hết mình kiếm sống và làm du lịch. Thương những người thợ lành nghề thấy khách đến xưởng bánh kẹo liền vui mừng đổ bánh cho khách có cái mà tham quan… Đọng lại là một cảm giác thấy thương, thật khó diễn tả…

Chuyến đi này vừa là tình thương mến dành cho miền Tây sông nước, vừa là cách mình gom góp những kỷ niệm để dành cho nhóc con, và tri ân sự thầm lặng chở che của ba mẹ.

Một ngày có gió sông thổi qua tóc, có cái vị ngọt thanh của trái chín vừa hái trên cành, có tiếng vó ngựa gõ nhịp thời gian, có điệu tài tử níu chân người lữ khách, có chiếc xuồng lướt nhẹ trên dòng “trà sữa” dưới mái vòm dừa nước, và có những người yêu thương. Ba mẹ mình đã lớn tuổi rồi. Thời gian thì trôi nhanh như những chùm quả chín. Mình chẳng thể giữ nụ cười của ba mẹ trẻ mãi với thời gian. Mình muốn được vui với ba mẹ và nhóc con thật nhiều. Những khoảnh khắc cả gia đình gắn kết vui vẻ bên nhau trong không gian miệt vườn bình yên của chuyến đi hôm nay chắc chắn là những kỷ niệm đẹp vô giá.

Đây không phải lần đầu mình về miền Tây. Và miền Tây là chuyến đi vốn dĩ quá quen thuộc với nhiều người. Chẳng có gì cao xa, hay sang chảnh. Nhưng được mang lại trải nghiệm đẹp cho tuổi thơ con, được cùng những người mình yêu thương vui giữa hương đồng gió nội, với mình còn hạnh phúc nào bằng.

Cuộc đời càng khó khăn, sóng gió, mình càng nâng niu và muốn lưu giữ mãi những kỷ niệm đẹp bên gia đình này… 



"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."



RELATED POSTS

    Hái đào

Read Full Post

Sunday, May 10, 2026

Chiếc pizza không cháy đáy




🍕

Chút dư vị của “Chiếc pizza không cháy đáy”…,
như một mảnh ghép kỷ niệm trong hành trình cùng con lớn lên. Ðây không chỉ là chuyện về chiếc bánh pizza, mà là ký ức về những ngày dù gặp chuyện, mình vẫn không gục ngã, càng cố gắng làm chiếc lò lửa kiên cường, chắt chiu, rèn luyện, mang lại niềm vui cho con…



*Bài viết này là những chia sẻ trải nghiệm cá nhân, không nhằm mục đích ảnh hưởng đến bất kỳ thương hiệu nào.









Ngày 9 tháng 5, 2026


PIZZA BUỔI SÁNG ĐẦU HÈ

Sau tuần đầu tháng Năm, khi bài thi cuối kỳ vừa khép lại và những cơn mưa rào bắt đầu rải đàn trên những phím lá xanh, mình dẫn Mark đi workshop làm bánh pizza.

Pizza từ lâu là món khoái khẩu của nhóc, cái món mà chỉ cần nhắc đến tên là nhóc đã ríu rít reo: yeah! pizza pizza! Thời xưa nhóc đã từng tham gia hoạt động làm pizza với trường một lần, nhưng khi đó nhóc còn bé quá, bây giờ thì đã khôn lớn hiểu biết hơn.

Mình tìm được hai nơi có workshop làm pizza. Một chuỗi nhà hàng pizza lớn (mình xin tránh nêu tên để không làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của thương hiệu) và Domino’s Pizza.

Mình rất thích không gian của thương hiệu pizza đầu - một nơi được thiết kế theo phong cách hiện đại, ấm cúng, kết hợp những vật liệu tự nhiên như củi, nhánh cây khô, gạch thô…, ánh sáng vàng nhẹ rơi xuống mặt bàn như làn sương mỏng dịu dàng ôm lấy từng câu chuyện. Mọi thứ ở đó thư thái, nhẹ nhàng, workshop cũng rất bài bản chất lượng, dành cho không chỉ trẻ em mà còn cả người lớn, giá vé tham gia workshop lại còn mềm hơn nữa chứ. Domino’s thì phong cách ngược lại, mang đậm màu sắc fastfood nhanh gọn lẹ, không điệu đà, không lãng mạn, không có chỗ cho những khoảng lặng mơ màng. Vốn yêu thích cái đẹp thi vị nhưng sau khi cân nhắc, mình lại chọn Domino’s.








MẶT TRÁI CHIẾC BÁNH

Mình chọn Domino’s chỉ vì một lý do duy nhất: mặt trái chiếc bánh.

Nhà hàng pizza khác tuy decor sang trọng lung linh hơn nhưng do nướng bánh bằng phong cách lò củi nên đáy bánh thường có nhiều đốm cháy như da báo. Còn Domino’s dù mang tính công nghiệp nhưng đáy bánh lại chín đều và ít đen. Có lẽ với nhiều người, những vết cháy da báo của đáy bánh là thủ công, là nghệ thuật, nhưng với mình, mình hợp phần đáy chín vàng hơn.

Cuộc đời vốn dĩ đã có quá nhiều thứ mặt bên trên thì bày ra béo ngậy ngon lành nhưng mặt bên dưới thì cháy đắng. Có lẽ ở độ tuổi này, đã và đang trải qua bao nhiêu sóng gió biến động, mình đã sống thực tế hơn, không còn mặn mà với những gì ngoài mặt thì hào nhoáng mà lật mặt trái lên lại chẳng lành, giống như cách mình đối diện với cuộc đời: bớt đi những phù phiếm mộng mơ dễ vỡ, thêm vào sự vững chãi, chân phương.

Nên nay khi chọn workshop cho con, mình muốn con làm ra chiếc bánh dù ít lộng lẫy hơn nhưng khi ăn sẽ được bình yên tận hưởng mà không phải lo lắng về những vết đen bên dưới. Mình che chở, và không muốn con phải nếm thêm bất kỳ vị đắng nào bởi con đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi từ những sự bội tín đen nghét mà con chưa cần phải hiểu. 





KÝ ỨC XUYÊN LỤC ĐỊA

Chi nhánh Domino’s này gần trường học Mark nên đã vài lần nhóc đến dự sinh nhật bạn tại đây. Tòa nhà khá bề thế giữa lòng phố thị. Mình chợt nhớ đến những cửa hiệu Domino’s xưa từng ngang qua tại khu mình sống ở Mỹ. Đó chỉ là những cửa hàng pizza nhỏ nhắn, khiêm nhường, gần như không có chỗ ngồi, chủ yếu phục vụ những đơn hàng mang đi vội vã.

Và thời ở Mỹ, mình chỉ có nghe về buffet pizza chứ chưa nghe có cửa hàng nào tổ chức workshop trải nghiệm tự làm pizza cho trẻ con như tại Việt Nam. Mình nghĩ có lẽ là do ở Mỹ rất khắt khe về tính chuyên nghiệp an toàn trong khu bếp, vệ sinh an toàn thực phẩm, chi phí, thời gian, rủi ro kiện tụng…, cái gì cũng khó. Còn ở Việt Nam, mọi thứ linh hoạt, dễ chịu, thoải mái hơn, vui là chính, bếp ăn cũng trở thành lớp học, nơi niềm vui của khách hàng nhí được đặt lên hàng đầu. Domino’s của Sài Gòn có bàn ghế, có bong bóng, có những buổi sinh nhật rộn ràng và có cả những workshop nhỏ xinh. Ngoài cái logo chung ra, mọi thứ khác lắm. 

Đôi lúc mình nhớ về những khoảng thời gian ở Silicon Valley. Mình khi đó từng là một người trẻ rất đáng yêu, nhưng lại hay chạy trốn quá khứ. Mình cố gắng để thích nghi, cố gắng hết sức để lo cho gia đình, cố gắng để làm ngơ những khoảng trống không thể lấp đầy. Mình từng sống như cách người ta nhận một hộp pizza mang đi: vội vàng cầm lấy, bước tiếp, không ngoái lại. 

Còn bây giờ, ở Việt Nam, mình được phút giây ngồi xuống. Ngồi xuống để chờ một chiếc bánh nướng ra lò. Ngồi xuống để ngắm con lớn lên qua từng động tác vụng về. Ngồi xuống để nhận ra rằng, mình yêu quý những trải nghiệm ở Mỹ lẫn ở Việt Nam, mỗi nơi đều là những tình cảm gắn bó yêu thương sâu sắc mà mình không biết làm sao cho vẹn tròn. 





TRẢI NGHIỆM TỰ LÀM PIZZA

Mẹ con mình bước chân vào khu bếp qua cánh cửa dành riêng cho nhân viên, an tâm khi Domino’s có quy trình vệ sinh kỹ càng, chuyên nghiệp. Con đội nón, đeo tạp dề, rửa tay như đầu bếp tập sự. Mẹ vào quay phim cho con cũng phải đeo khẩu trang, đội nón. Buổi workshop diễn ra nhanh gọn, đúng chất công nghiệp, nhưng niềm vui của con thì lại vô cùng thủ công và thuần khiết. 

Con nhào bột, nặn hình bánh, quết sốt cà, rắc phô mai, đặt từng miếng xúc xích bằng tất cả sự tập trung của một đầu bếp nhí, rồi thích thú phủ thêm một lớp phô mai trên cùng. Con không chỉ làm bánh. Con đang khám phá, tập cách chịu trách nhiệm với tác phẩm của mình.

Nhìn đôi bàn tay nhỏ bé của con lóng ngóng ra sức biến hòn bột thành chiếc bánh pizza, mình cảm nhận thấy một sự giao thoa thú vị. Con đang làm một món ăn phương Tây, nhưng trong một không gian Việt, bằng tâm hồn của một đứa trẻ hai quốc tịch, với sự chăm sóc tận tình của các bạn nhân viên bản địa. Mình thầm nghĩ, ở Việt Nam, chỉ cần chịu khó tìm kiếm một chút thì có thể cho con tham gia những workshop thú vị như thế này ngay giữa lòng thành phố, nơi con trẻ được học hỏi và phụ huynh có những phút giây gắn kết nhẹ nhàng với con. 


NƯỚNG CHẬM MỘT NIỀM VUI

Chiếc bánh được đặt lên băng chuyền, chạy trôi qua bếp lò băng chuyền trong 7 phút ở 240 độ. Với mình, chiếc lò băng chuyền này thật kỳ diệu. Nó là mấu chốt giúp đáy bánh không đen. Đầu vào là chiếc bánh sống màu trắng nhợt nhạt mà đầu ra lại có ngay chiếc bánh chín vàng ngon lành như một phép màu.

Trong khi chờ đợi chiếc bánh chín, có lúc lòng mình thắt lại khi nghĩ về những chuyện xảy ra gần đây. Cuộc đời xù xì khắc nghiệt mà trẻ con thì thơ dại, yếu thế, chưa biết tự bảo vệ quyền lợi của chính mình. Thật thấy thương. Người mẹ phải đứng ra đỡ cho nó, bằng tất cả tình yêu và nghị lực của người làm mẹ, không để những thiếu hụt làm vơi đi niềm vui và sự đủ đầy trong tâm hồn con. 
Mình thương Mark lắm, thằng nhỏ hồn nhiên ngây thơ biết bao. Con nào đâu biết gì. Con vẫn đang đưa sát mặt vào ô cửa kính dõi về chiếc lò nướng, mắt tròn xoe chờ đợi chiếc bánh đi ra ở đầu bên kia. Thôi thì làm mẹ, mình chỉ biết cố gắng hết sức trong khả năng, cố bảo vệ con, giữ cho con vui được chút nào hay chút đó.

Mình phấn khởi khi bánh ra lò nóng hổi. Con tiếp tục được trải nghiệm cắt bánh bằng công cụ cắt bánh chuyên nghiệp. Các bạn nhân viên ở đây rất dễ thương. Có mẩu phô mai thừa dôi ra bên rìa bánh. Bạn hướng dẫn chỉ con tỉa đi cho bánh tròn đẹp, nhưng con tiếc, không muốn bỏ đi, nên các bạn vui vẻ để cho con cắt tỉa phần phô mai dư rồi để lại lên mặt bánh. Xong xuôi, con được nhận giấy chứng nhận Kid Pizza Maker kèm theo chiếc huy hiệu nam châm làm con thích mê. Mình thì lo chụp hình cho nhóc con mà quên nhờ các bạn ấy chụp cho hai mẹ con bức hình kỷ niệm.

Chiếc bánh pizza con chia thành 6 phần. Mẹ ăn 2 miếng, con ăn 4 miếng. Bánh vàng đều cả hai mặt, lại do con tự làm nên cảm nhận ngon thật ngon. Hai mẹ con ăn sạch, không phải bỏ đi phần bánh nào cả. Mark bảo làm pizza rất vui, Mark muốn lần sau sẽ quay lại làm thêm chiếc pizza size lớn hơn. Mình ok luôn. Mình đã nói chuyện xin được zalo của bạn quản lý cửa hàng rồi nên lần sau đăng ký workshop sẽ dễ dàng hơn.




Nếu giờ này ở Mỹ, con có thể đang lớn lên với mọi thứ rõ ràng, sạch sẽ, ổn định, được luật pháp dang tay bảo vệ che chở, không rơi vào hoàn cảnh như hiện giờ, nhưng con sẽ không được trải nghiệm làm bánh croissant hay pizza tại nhà hàng, trừ khi tham gia một khoá học thực thụ. Con sẽ chỉ nhìn những chiếc bánh hoàn thiện trong hộp, chứ không được chạm vào bột, không được tự tay rải topping, không nhìn thấy chiếc bánh chảy phô mai chạy ra từ lò nướng băng chuyền ngay trước mắt. Còn ở Việt Nam, dù có nhiều khó khăn bất cập nhưng chỉ trong buổi sáng tiện lợi nhẹ nhàng, con được dính bột và phô mai lên tay, được vui trải nghiệm tạo ra chính chiếc bánh con ăn. 




ĐẶC SẢN SÀI GÒN TẶNG CON 

Ở Mỹ có thể có những tiệm pizza ngon nhất thế giới, nhưng những buổi workshop thú vị này lại là "đặc sản" của Sài Gòn dành tặng cho con. Và mình tin, chiếc bánh tự làm vàng ươm không vết cháy cả mặt trước lẫn mặt sau ấy sẽ là hương vị tròn đầy mà con giữ trong ký ức của mình.

Biết đâu mai này giữa thung lũng Silicon, khi đi ngang qua một tiệm pizza nhỏ bên đường, con sẽ sực nhớ về chiếc bánh pizza tự tay làm ra tại Sài Gòn…

Thật bình dị, một buổi sáng đầu hè, mẹ được đứng xem con làm bánh bên cạnh, nhìn con lớn lên chậm rãi, vui như ngắm nhìn một chiếc bánh bé xinh đang dần chín nở… Giữa những nghiệt ngã, mình vẫn quyết không gục ngã. Mình vẫn cố đứng vững để đưa con đi trải nghiệm, vẫn điềm tĩnh để mang đến nụ cười cho con, vẫn bình tâm viết lách để tìm sự bình yên cho tâm hồn. Mình sẽ là chiếc lò lửa kiên cường dùng hơi ấm của tình yêu và sự bảo bọc để nướng lại cho con một chiếc bánh thơm mà con xứng đáng có được. 

Một hạnh phúc bền vững đôi khi cũng giống như chiếc bánh pizza không cháy đáy: khi ta cắn vào, cảm nhận được hương vị thơm ngon chân thực, không phải dè chừng bất cứ điều gì. Đó là một chiếc bánh chín vàng đều từ cốt lõi, chứ không phải chỉ là lớp phủ rực rỡ bên trên để che đậy một mặt đáy cháy đen.

 






"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."




RELATED POSTS

Read Full Post

Sunday, January 25, 2026

Sài Gòn không có mùa đông





Bài này mình viết xong đã lâu, song ngại chia sẻ vì nó khá buồn. Nhưng nghĩ lại, thơ buồn biết đâu lại có thể giúp san sẻ cùng ai đó, cũng như một chiếc xuồng lặng lẽ trôi trên mặt hồ, chở vơi xa đi những nỗi niềm đau khổ…

Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng là mùa đông giá rét …  
Mình viết nháp những khổ thơ đầu này vào khoảng cuối năm 2024, nhưng đến 10/2025, khi đọc lại, mới có cảm hứng viết tiếp thành bài thơ hoàn chỉnh. Giữa những nỗi niềm và nhiều cuộc đấu tranh đau khổ, khi cảm giác bất lực, uất nghẹn vây kín mà không chia sẻ cùng ai, mình tìm đến thơ để tự xoa dịu chính mình.

Có lẽ, phía sau nhịp sống hối hả bên ngoài của Sài Gòn, mỗi người đều có một mùa đông riêng. Mùa đông vô hình ấy được khéo léo cất giấu sau lớp nắng vàng, khúc mưa, tiếng rao, và tiếng xe cộ tất bật. Có người bỏ trong túi áo, có người nhét trong ba lô, có người đính cài sau nón, còn mình thì đựng nó trong lòng, rồi rót ra thành những câu thơ…

Sài Gòn không có mùa đông, nhưng lòng người thì có. Mùa đông ấy thầm lặng, không ai nhìn thấy được. Chỉ mỗi người tự biết nó rét căm đến nhường nào. Và cũng bởi vì Sài Gòn không có mùa đông, nên mùa đông bên trong lòng càng trở nên rõ ràng, thật thà, không nhầm lẫn.

Dẫu là mùa đông lạnh giá của bên ngoài khí hậu, hay của bên trong tâm hồn, con người đều buộc phải học cách tự mình bước qua, kiên cường đối mặt, và cố gắng không từ bỏ bản thân mình. Không một ai có thể hiểu hết hay có thể thay ta chịu đựng, gánh vác, sửa đổi mùa đông của chính mình. Điều làm mùa đông trong lòng bắt đầu tan ra không phải là ánh nắng chói chang ngoài trời, mà là khoảnh khắc con người vẫn đủ can đảm để tiếp tục tìm cách gượng dậy bước tiếp.

Có lần mình than bế tắc, mẹ gửi cho mình lời chia sẻ từ Youtube channel “Bếp chay Thầy Lâm”, những lời chân phương nhưng đầy sức lay động: “Thử nhắm mắt lại một phút thôi, ta đã thấy ngột ngạt. Vậy mà với những người khuyết tật ở mắt, bóng tối ấy kéo dài cả một kiếp người. Cả đời chưa một lần thấy ánh sáng… nhưng họ vẫn kiên cường sống trong bóng tối.” Những câu nói ấy như thức tỉnh, nhắc nhở mình phải tiếp tục cố gắng, dù mùa đông trong lòng có buốt lạnh hay mù mịt đến đâu.

Nếu bạn cũng đang lạc trong mùa đông của riêng mình, mình muốn nói với bạn rằng: bạn không một mình đâu, hãy cố gắng, hãy giữ niềm tin rằng một lúc nào đó rồi mùa đông sẽ qua đi. Nhờ sống trong mùa đông ấy mà bạn và mình trở nên mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, thông tuệ hơn, biết nâng niu từng tia nắng, từng tấm lòng, từng khoảnh khắc ấm áp quý giá.

Lúc viết xong bài thơ này, mình thử hỏi AI nhận xét, AI khen: bài thơ rất hay, có thể đăng tạp chí văn học hoặc đọc trên radio…, người đọc cảm thấy như đang nghe một bản nhạc vang lên giữa đêm khuya Sài Gòn… 
Mình mỉm cười. Những lời của AI có thể chỉ là lời nói vui tai, dễ nghe từ máy móc. Nhưng nếu có ai đó đọc được những dòng này và cảm thấy bớt quờ quạng, cô đơn, thì mùa đông trong lòng mình có lẽ cũng đã ấm áp hơn đôi chút ... 


Sài Gòn không có mùa đông


Sài Gòn không có mùa đông, 
Chỉ có nắng trải vàng nồng khắp phố,
Chỉ có mưa rải nhạc lòng bất chợt,
Bông hoa nở chẳng màng biết ngày đông



Sài Gòn không có mùa đông,
Gánh hàng rong mải long đong gánh gồng
Tiếng rao còn vọng vang loang đêm vắng
Tiếng xe máy chạy len trong hẻm nhỏ
Ánh đèn khuya vò võ cõng lòng đêm 



Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng là mùa đông giá rét
Nụ cười xưa đã từng toe toét
Ðóng băng



Sài Gòn không có mùa đông, 
Nhưng trong lòng hằn nỗi sầu héo hắt
Những kỷ niệm khẳng khiu nắng tắt
Khốc khô



Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng co ro niềm hiu quạnh 
Nỗi đau buông rơi như tuyết lạnh 
Vỡ tan 



Sài Gòn không có mùa đông,
Nhưng trong lòng nghe sương giăng mù mịt
Những áng mây đen không trôi kĩu kịt,
Vẩn vơ 



Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng cánh lá khô vỡ nát?
Sông mênh mông lặng im trong tan tác,
Xác xơ.



Sài Gòn không có mùa đông,
Nhưng trong lòng cả khoảng không nứt nẻ

Bông hoa trụi lấm màu đông buồn tẻ
Mỏng manh.



Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng ngóng trông ngọn lửa hồng
Mong chiếc khăn choàng tràn hơi ấm

Nhớ tách cà phê nóng toả hương
Mơ vòng tay,
giọng nói,
tiếng cười
Cần sưởi ấm,
vỗ về,
che chở



Sài Gòn không có mùa đông,
Song mang đầy khắc nghiệt của mùa đông, 
Dạy ta phải kiên cường đối mặt,
Tự đi qua mùa đông lạnh thắt ở trong lòng.



Sài Gòn không có mùa đông.
Sao trong lòng là mùa đông giá rét…



KhoaThy
10/2025






"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."




RELATED POSTS



Read Full Post

Tuesday, December 2, 2025

Nằm viết đỡ buồn







Hôm rồi, mình viết thêm được một bài thơ vu vơ.
Có lẽ điều đẹp nhất mà nỗi buồn mang lại cho mình chính là thơ.
Nỗi buồn không tặng mình bánh, chẳng cho mình hoa, nhưng lại dúi vào tay mình mấy câu thơ ngẫu hứng. Nhờ ôm cả đống tâm sự trong lòng mà mình chỉ cần nghiêng trái tim một chút, thơ đã tự đổ tràn ra. 

Ngẫm cũng thật lạ, nỗi buồn mà hóa ra lại cũng có thể làm mình vui. Những câu thơ nhỏ bé xinh xinh, hiền lành như mấy bông hoa dại mọc lên từ nỗi buồn nhưng vẫn gắng vươn mình ra ánh sáng, nở đẹp vô tư, vui là được sống. Chẳng cần ai chăm, chẳng cần ai trông, chẳng cần ai khen, hoa vẫn nở. Mình đọc lại thơ mình viết thấy vui vui, như bỏ bớt được một nắm buồn ra ngoài, vơi bớt đi chút trĩu nặng ưng ức trong tim, thế giới dường như bớt nặng nề hơn một chút. Dù nỗi buồn có lớn hay bất lực đến đâu, đời vẫn có thể từ đó nở ra những điều đẹp đẽ.


Bài thơ này mình viết xong khá nhanh. Mình viết cô đọng về cái buồn: cái buồn nhiều như lá rụng đầy sân, nặng như đám mây sũng sịu nước, rộng như cánh đồng thênh thang vô tận, sâu như biển đêm không nhìn thấy đáy… Tuy đây không phải là bài thơ hay xuất sắc nhưng lại như món quà dịu dàng trước hết để tự tặng cho chính mình. Bài thơ là phần tâm hồn tự giúp mình trị liệu tinh thần, tự cứu rỗi, nên mình thấy rất quý trọng. Nỗi buồn tuy vẫn còn ở đó, song nhờ thơ mà đã biến thành đẹp đẽ, nhẹ nhàng hơn. Mình vui khi đã sáng tạo ra cái đẹp từ những khổ đau xấu xí. Mình vui khi đã học cách yêu thương, không căm ghét kể cả những nỗi buồn hay những phần tối của tâm hồn.

Đôi khi, mình tự hỏi, nếu không có nỗi buồn, liệu có bao giờ mình viết được những bài thơ thế này không?
Nếu không có nỗi buồn, có lẽ mình đã được sống vui tươi, tự do, hồn nhiên biết bao, song chắc chắn sẽ đánh rơi mất cái sâu sắc, dịu dàng, thấu cảm mà chỉ những người từng đi trong nỗi buồn mới có.

Biết đâu, mai này mở lại những dòng thơ này, mình sẽ nhoẻn cười mà nói: “Thơ này viết lúc mình buồn lắm, vậy mà cũng đẹp ghê.”

Và nó đây - bài thơ “Nằm viết đỡ buồn” - cùng với những hình minh hoạ cho lời thơ thật đáng yêu, khiến mình vừa ngắm nghía, vừa mỉm cười…
  



Nằm viết đỡ buồn 



Trong lòng nhiều buồn quá
Nhặt đôi chút viết ra
Chênh vênh như chiếc lá
Thả theo dòng trôi xa




Trong lòng buồn nặng quá
Mang ra vắt thành thơ
Rơi nỗi buồn trong mắt
Rớt nỗi buồn trong tim 


Trong lòng buồn rộng quá
Gom lại như cánh đồng
Mong manh nhành hoa dại
Nở không nài ai trông 


Trong lòng buồn sâu quá
Vớt lên một biển tình
Bầu yên bình gắng tạo
Sóng vỡ trào lao đao


Buồn, thế là nằm viết
Vu vơ cho đỡ buồn
Cho đỡ sâu, đỡ rộng
Cho đỡ sầu, đỡ đau


Mình chẳng nói gì đâu
Chỉ bỏ vào thơ nhỏ
Lấy buồn từ chiếc giỏ
Chưng nấu thành rượu thơ




Buồn nhiều thì viết nhiều
Tâm hồn cần thanh lọc
Tâm sự như chuỗi ngọc
Lóng lánh nhờ câu thơ


Trong mình còn đốm lửa
Chưa tắt giữa u hoài
Tin vào một ngày mai
Nằm viết vì hạnh phúc


 KhoaThy 
  30/11/2025 




"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."



RELATED POSTS


Read Full Post

Sunday, November 9, 2025

Bánh mì cóc


Bạn từng ăn qua bánh mì cóc chưa?

Bánh mì cóc là chiếc bánh mì vui mắt, ngắn chỉ bằng một nửa ổ bánh mì thường, nhưng chiều ngang thì bù lại, mập gấp đôi. Do ổ bánh giòn rụm, ú na ú nần, căng phồng rộp lên như con cóc đang phơi dưới nắng vàng, nên được gọi là bánh mì cóc.
 
Ở Sài Gòn hình như chỉ có chỗ gần nhà mình là chuyên bán loại bánh mì cóc này, vì hình thù đặc biệt của chiếc bánh cóc do chính cô chủ tiệm sáng tạo ra - ý tưởng thật độc đáo, thú vị. Tiệm bán lâu năm, từ khi mình còn học tiểu học đã có, tức ngót nghét đâu đó 30 năm. Cái thời nhà mình còn hay ăn bánh mì ở đây thì tiệm vẫn còn là chiếc xe đẩy tủ kính, đường sá khi đó thì chật hẹp, chưa quy hoạch mở rộng thành bùng binh, cầu vượt lớn như sau này. Rồi từ chiếc xe bánh mì và xe bánh ngọt đơn sơ bán ở đầu con hẻm gần ngã ba đông đúc, sau này phóng đường tiệm dời đi, rồi khi phát đạt hơn thì thuê mặt bằng bán trong cửa hàng hẳn hoi, và còn mở thêm chi nhánh khác.

Mình vẫn còn nhớ mãi hình ảnh ổ bánh mì tròn núc, lớp vỏ bánh giòn vàng đến nứt ra, bánh nóng hổi, thơm ngon, ruột trắng mỏng được phết lớp pate bơ, nhân, rau dưa, đồ chua cắt sợi to dày, và cuối cùng là lớp tương ớt đỏ tươi được xịt lên trên ngoằn ngoèo như nét bút vẽ nghịch ngợm của trẻ con. Chục năm rồi không ăn, nhưng hương vị đó vẫn còn trong ký ức.
Cô bán hàng thân thiện, ghé mua riết thành như người quen. Khi xưa cô còn trẻ, sinh hai bé song sinh da ngăm tóc xoăn, ngồi chơi quanh xe bánh mì… Mới đó mà bây giờ, em bé thuở nào đã lớn, thay mẹ đứng quầy, tay thoăn thoắt phết gói bánh y như mẹ năm xưa. Mình cũng xem hình chụp bây giờ, thấy ổ bánh mì mũm mĩm được gói trong túi giấy hợp vệ sinh và thân thiện môi trường chứ không còn đựng trong bao nilon nhỏ trong suốt như ngày xưa nữa. Trên túi giấy còn in chữ quảng cáo đủ thứ món tiệm bán từ bánh tráng, cơm cháy chà bông, khô gà lá chanh, đến đủ các loại chè… Những tưởng mọi thứ cứ thế mà yên ổn mãi.



Vậy mà đùng một cái, hôm trước, tin tức nói có hàng chục rồi hôm qua tăng lên hàng trăm ca ngộ độc cấp cứu do ăn bánh mì cóc của tiệm trong 3 ngày gần đây. Tiệm bánh mì có tiếng, bán hơn cả nghìn ổ mỗi ngày thì con số người ngộ độc chắc chắn không dừng lại ở đó. Sau vụ ngộ độc, hàng loạt người đã ùn ùn cập nhật rating 1 sao cùng những lời chỉ trích, phẫn nộ chửi tiệm làm ăn thất đức lên Google reviews của cả 2 cửa hàng.

Biết tin, một mặt, mình vừa rất buồn cho hoàn cảnh những người xui xẻo bị là nạn nhân phải cấp cứu do ngộ độc thực phẩm, nào là một loạt nhân viên công ty, học sinh, có trường hợp cả gia đình đều bị ngộ độc, hoặc cha mẹ bị đưa đi cấp cứu không ai lo con nhỏ ở nhà, rất khổ. Mặt khác, mình cũng thấy thật buồn cho gia đình cô chủ tiệm bánh mì. Phen này cô gặp kiếp nạn quá lớn rồi, tiệm bánh mì gia truyền mà bây giờ bị thế này khả năng cao là mất luôn cái nghề, phải dẹp tiệm. Tiệm bánh đã đi qua mấy chục năm buôn bán gây dựng danh tiếng, giữ nghề tử tế, đắt hàng, phục vụ biết bao thế hệ khách quen, nay không rõ có sơ xuất hay cớ sự gì mà đột ngột lại xảy ra chuyện lớn thế này. Không rõ ngộ độc do thịt nguội, pate, đồ chua hay là cái gì khác. Mẹ mình biết tin cũng buồn tiếc, mẹ bảo: -Mấy năm trước ghé mua, thấy tiệm bán nhìn vệ sinh lắm, người bán đeo khẩu trang, găng tay, tủ kính kín kẽ… Không hiểu sao lại ngộ độc kỳ vậy. Hay là có bị ai ghen ghét, thấy bán đắt hàng quá rồi hãm hại không, chứ tiệm đó sạch sẽ lắm mà, bán mấy chục năm nay…



Thỉnh thoảng, mình vẫn thấy có tin ngộ độc thực phẩm, nhưng nếu từ một xe bánh mì lụp xụp không tên ven đường thì còn dễ hiểu được, còn đây là một cửa hàng cực kỳ nổi tiếng, trông vệ sinh nữa, nên có lẽ ai đã từng ăn ở đây rồi mà biết tin cũng đều hoang mang. Cả nhà mình thì nhiều năm qua không ăn bánh mì cóc, vậy mà nghe tin cũng hú vía lẫn xót xa.

Mình tìm hiểu thấy có vụ việc tương tự từng xảy ra ở một tiệm bánh mì nổi tiếng, thu hút du khách ở Hội An. Chủ tiệm cho biết hoạt động của tiệm hôm bắt đầu xảy ra ngộ độc hoàn toàn bình thường như ba mươi mấy năm qua: toàn bộ quy trình nhập nguyên liệu, chế biến, bán hàng được giám sát mỗi ngày, thực phẩm mua từ các mối quen. Vậy mà đến khi ngộ độc là ngộ độc. Bánh mì là món tưởng chừng rất đơn giản, vậy nhưng lại dễ xảy ra ngộ độc.

Mình bỗng nhớ thời xưa, những buổi sáng sớm đi làm, mình hay dừng xe mua đại một ổ bánh mì ven đường để đến trường ăn vội cho qua bữa sáng. Đó là những xe bánh mì bình dân nhỏ lẻ bên đường chứ không phải nổi tiếng hay có thương hiệu như tiệm bánh mì cóc này. Khi ấy, mình tinh thần khỏe khoắn, không chút lo sợ, không chút đề phòng. Giờ nghĩ lại, may quá, những lần vô tư ăn bánh mì lề đường trước kia đó của mình không bị ngộ độc… 

Tin ngộ độc này khiến mình thấy thật đau lòng và đáng tiếc cho tiệm bánh mì đã lớn lên cùng năm tháng. Chiếc bánh mì cóc như một người thân quen đồng trang lứa với mình, nghe tin cứ như nghe thấy một người quen cũ gặp nạn, sa cơ.
Vụ việc đồng thời cũng gợi nhiều lo lắng về an toàn thực phẩm ở Việt Nam, về trách nhiệm kinh doanh, không biết liệu còn tin nổi được vào cửa hàng nào, cùng những suy nghĩ về vận may rủi trong cuộc đời, và sự mong manh vô thường của danh tiếng. Danh tiếng giống như vỏ bánh mì giòn, gây dựng bao năm có thể dễ dàng vỡ vụn trong chớp mắt. Chẳng biết tiệm sắp tới sẽ giải quyết vụ việc thế nào, cuộc điều tra sẽ ra sao. Với lỗi lầm nghiêm trọng thế này, liệu rồi có còn cơ hội cho tiệm sửa sai, lấy lại niềm tin, vực sống dậy được hay là sụp đổ, phải đóng cửa, dừng lại mãi mãi… 
Liệu sau chuyện này, có ai còn dám ăn bánh mì cóc lừng lẫy bao năm nữa không?

Nhìn lại, mới đó, cô chủ tiệm cặm cụi bán từ ngày còn trẻ đến nay đã già. Tất cả đều đã vèo vèo già đi theo thời gian. Mình đã già đi, ba mẹ mình cũng già đi… Mình chợt nhớ lắm cái ký ức khi mình còn nhỏ, ba mẹ còn trẻ, chở mình đi học về, trên con đường chen chúc, chật chội đầy xe, vẫn tạt vào mua cái bánh mì cóc tròn xoe, rồi kèm thêm bánh chuối nướng, bánh đậu xanh nướng, bánh bông lan cuốn... Và những mùa Noel xa xưa, tiệm bày bán rất nhiều chiếc bánh kem Noel, ba cũng mua về ổ bánh hình gốc cây trang trí Noel xinh xắn cho mình, mình rất thích và nhớ mãi. 
Lòng mình cứ trôi theo những ký ức nhỏ nhoi… 
Có lẽ, ký ức tuổi thơ cũng giống như ổ bánh mì cóc tròn ũm, ngộ nghĩnh, dễ thương – mới chốc lát thôi đã không còn nóng hổi, tuy nhanh nguội đi, mau mềm ra, nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi thì hình dáng no tròn, và hương vị thơm lành của nó lại ùa về, ấm áp, khó quên. 

Dù mình bây giờ bị bệnh nặng quá nên từ lâu đã không còn mua bánh mì ăn được như ngày xưa. Nhưng lòng mình vẫn rất mong được nhìn thấy chiếc bánh mì cóc vàng ruộm, thơm nức bán thật đắt hàng, an toàn, hạnh phúc, sẽ còn tiếp tục tồn tại mãi với thời gian, chứ đừng gặp hoạ như thế này, đừng bao giờ phải biến mất…
Mong sao chiếc bánh mì cóc của cô chủ - người đã sáng tạo ra và gắn bó với nó gần cả cuộc đời - vẫn sẽ được lưu truyền, mang lại niềm vui nho nhỏ và là kỷ niệm đẹp cho nhiều thế hệ cũng giống như mình ngày xưa…chứ không là nỗi ám ảnh hay ký ức đáng buồn về ngộ độc thực phẩm.

Thật kỳ lạ, một chiếc bánh mì thôi mà có thể gợi nhiều suy ngẫm, và ký ức về những tháng ngày đã xa… Cuộc sống khi xưa với mình đã từng đơn giản mà yên bình biết mấy, giống như chú cóc con vô tư, hồn nhiên ngồi chơi dưới nắng vàng…




"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."



RELATED POSTS




Read Full Post

Blog Contents by Date

TOPICS

...