Nếu có theo dõi đọc góc Dear Diary ✍️ - nơi mình chia sẻ, cập nhật những bài viết ngắn, những lát cắt cảm xúc, hay những khoảnh khắc đời thường, thì có lẽ bạn sẽ thấy dạo này blog mình sao giống trang review phim quá. Thật ra là mượn phim để nói chuyện tình chuyện đời thôi.
😉
Mượn phim nói chuyện đời
Mượn phim nói chuyện đời
Hồi trước thỉnh thoảng mình xem phim, cũng có phim nhiều cảm xúc nhưng mình không viết gì. Còn dạo này, đôi khi xem phim thấy nhiều trăn trở nên liên hệ phim để xả stress, trút bớt những ức chế thế thái nhân tình, và tự chữa lành cho bản thân.
Phim ảnh vốn là chiếc gương phản chiếu cuộc sống. Như cách mình từng viết về câu nói trích dẫn từ phim “Agent Kim reactivated” rằng những kẻ làm cha không trợ cấp nuôi con thì không khác gì loài động vật chỉ biết sinh sản, hay những góc nhìn bàn về việc làm cha mẹ, về bản lĩnh buông bỏ những mối quan hệ độc hại, tự giải phóng tâm hồn v.v. , thì hôm nay mình muốn viết về “Happiness” và lòng người.
Mình xem “Happiness” (2021), vì mình vốn thích diễn viên Park Hyung Sik và Han Hyo Joo, và vì để detox sau khi lỡ coi phải nửa đầu bộ phim ngược tâm Trung Quốc đầy độc hại “Overdo”- nơi nam chính mù quáng trước một nữ chính liên tục giấu giếm, thao túng, giẫm đạp lên tình yêu anh dành cho cô.
“Happiness” chứng minh một bộ phim có nhiều lối đi lành mạnh, không cần phải cố thêu dệt kịch bản tình yêu oái oăm, độc hại để kích thích người xem. Sự lôi cuốn nên đến từ lời thoại, cách xử lý tình huống thông minh, nhân hậu, có chiều sâu tâm lý, có giá trị nhân sinh, có tình yêu đẹp biết đồng hành, trân trọng chứ không phải kiểu thao túng, mù quáng, dè chừng nhau.
Phim không phải phim romance, cảnh tình cảm trong phim không nhiều. Xuyên suốt phim là tình cảm trong sáng, chỉ có vài vòng tay ôm đúng lúc và một nụ hôn cùng vượt qua khó khăn, nhưng đọng lại là một tình yêu thật đẹp, thấu hiểu, đồng điệu, tin tưởng lẫn nhau, sát cánh bên nhau, luôn hiện diện kiên định lúc người kia cần nhất. Tình yêu phải như vậy mới gọi là tình yêu đẹp chứ không như mấy cái tình yêu độc hại, ẩm ương, toàn dối lừa, trả thù, tự hành hạ cảm xúc nhưng lại được ca tụng trong những bộ phim ngôn tình ngược luyến tàn tâm.
Thử thách là chiếc kính phóng đại lòng người 🔍
Xem phim, mình chợt nhớ đến thời kỳ dịch bệnh covid và những ký ức buồn những tưởng đã quên…
Khi đó mình còn chưa ly hôn. Việt Nam tuyên bố phong toả quận mình sống vì phát hiện nhiều ca nhiễm bệnh. Ngày nghe tin phong tỏa đó, có lẽ, mình cũng cảm nhận như nữ chính trong phim, chỉ tiếc là mình không có nam chính tốt, mà đó lại chính là lúc nhận dạng rõ hơn bộ mặt thật của những kẻ phe phản diện. Giữa những ngày khó khăn dịch bệnh đó, biết tin, mình lo gia đình sẽ bị chia cắt thời gian dài, trong khi kẻ khác thì hoàn toàn dửng dưng, không chút đoái hoài quan tâm đến gia đình hay sự an nguy của vợ con, chỉ biết chăm bẵm lo cho lợi ích bản thân, ung dung ích kỷ sống thụ hưởng ở cái nơi chưa bị phong toả. Không chỉ quay lưng bỏ mặc vợ con trong dịch bệnh, những kẻ phản diện ấy thậm chí còn lợi dụng lúc mình bị phong tỏa vắng mặt để tự tung tự tác, vui cười làm bao việc sau lưng. Chính trong những ngày loạc lạc, thử thách đó mới nhận ra rõ phía sau những lớp mặt nạ, tình cảm, đạo đức và lòng người như thế nào.
Xem phim, mình ước mong lắm một tình cảm đẹp như thế. Nữ chính trong phim quá may mắn khi có nam chính tuyệt vời luôn bên cạnh bảo vệ cô. Xem phim và ngẫm tới đời mình, mình càng biết mình xứng đáng có tình cảm đẹp, và càng thấy rõ những quyết định trước nay của mình là rất dũng cảm và hoàn toàn đúng đắn.
Thứ đáng sợ nhất là lòng người
Bộ phim này thiên về tâm lý xã hội hơn là kinh dị. Phim phản ánh chân thật sự biến chất xấu xa của con người khi đứng trước danh vọng, sinh tồn, và lợi ích. Thứ đáng sợ nhất cả trong phim lẫn ngoài đời không phải là dịch bệnh, mà là lòng người.
Các nhân vật trong phim đại diện cho những chiếc mặt nạ, toàn là luật sư, bác sĩ, đại diện toà nhà, những người mang vỏ bọc đẹp đẽ, học thức, giàu có, có địa vị xã hội hay ngoại hình ưa nhìn nhưng rồi bọn họ cũng rớt mặt nạ, lộ ra tâm địa thối nát, đáng kinh tởm. Những người nghèo thì tranh thủ cơ hội, lộ bụng dạ tham lam để đổi đời. Quả thật, thử thách và lợi ích chính là chiếc kính phóng đại vạch rõ bản chất tốt xấu, tử tế hay hèn hạ của con người.
Đoạn phim có khúc nói về tên cựu bác sĩ giả vờ phá sản, giấu hết tiền dưới dạng coin blockchain, sau này kết phim thì coin rớt giá thành ra phá sản thật. Coi mà mình bật cười. Cái trò giả phá sản, giấu tài sản, blockchain này nọ quen lắm, mình cũng bị. Ngoài đời còn kịch tính hơn phim. Mình đã chứng kiến kẻ có tiền nuôi bồ, nuôi luật sư nhưng tự đắc nhận là đang thất nghiệp, phá sản, tài khoản 0 đồng, để không phải chi tiền nuôi chính giọt máu của mình, lật lọng mọi lời hứa hay thỏa thuận. Những thủ đoạn gian dối dù ở trên phim hay đời thực cũng đều mang chung một kịch bản hèn hạ.
May mà giữa đám người xấu xa kia, vẫn còn có sự tồn tại của nữ chính và đặc biệt là nam chính với nhân cách sáng ngời. Tình yêu của họ thật cảm động, cùng bên nhau vượt qua tăm tối, gian nguy. Các pha hành động cũng được họ thực hiện phối hợp cực kỳ ăn ý và đẹp mắt.
Đoạn phim có khúc nói về tên cựu bác sĩ giả vờ phá sản, giấu hết tiền dưới dạng coin blockchain, sau này kết phim thì coin rớt giá thành ra phá sản thật. Coi mà mình bật cười. Cái trò giả phá sản, giấu tài sản, blockchain này nọ quen lắm, mình cũng bị. Ngoài đời còn kịch tính hơn phim. Mình đã chứng kiến kẻ có tiền nuôi bồ, nuôi luật sư nhưng tự đắc nhận là đang thất nghiệp, phá sản, tài khoản 0 đồng, để không phải chi tiền nuôi chính giọt máu của mình, lật lọng mọi lời hứa hay thỏa thuận. Những thủ đoạn gian dối dù ở trên phim hay đời thực cũng đều mang chung một kịch bản hèn hạ.
May mà giữa đám người xấu xa kia, vẫn còn có sự tồn tại của nữ chính và đặc biệt là nam chính với nhân cách sáng ngời. Tình yêu của họ thật cảm động, cùng bên nhau vượt qua tăm tối, gian nguy. Các pha hành động cũng được họ thực hiện phối hợp cực kỳ ăn ý và đẹp mắt.
Bệnh không phải là cái tội
Trong phim cũng có một thông điệp rất nhân văn: Con người ta bị bệnh không phải là vì họ muốn như vậy, bệnh không phải là cái tội. Cần chữa bệnh chứ không phải diệt trừ, ruồng bỏ con người. Nam nữ chính hiểu điều đó nên luôn cố gắng không sát hại người bệnh mà tìm cách cứu họ.
Và rồi đến khi nam chính nhiễm bệnh, nữ chính không ruồng bỏ, mà càng thương và nhận ra mình yêu anh. Đây là góc nhìn nhân văn cảm động, đồng thời phản ánh thực tế ngoài cuộc sống lắm người bội bạc, tàn nhẫn, khi thấy người đồng hành hoạn nạn hay bị bệnh thì trở mặt, trong dạ nảy sinh ý phản bội. Mình trải qua hoàn cảnh đó và bị đối xử tệ bạc đến mức từng tự ti, hoài nghi bản thân, mãi sau này mới tỉnh ngộ ra. Nên mình hiểu tâm lý, và cảm nhận được ý nghĩa phim rất thấm thía, càng khinh khi những loại người bạc tình, phản trắc.
Tình thâm là sự đồng hành khi khó khăn
Tình thâm là sự đồng hành khi khó khăn
Phim có nhiều pha nam chính cứu nữ chính rất ấn tượng: cảnh nam chính nhanh trí lao vào kịp thời cứu nữ chính thoát khỏi xe đông lạnh đầy zombie, cảnh nam chính nhảy trượt lên trước kính xe hơi, và bao phen cứu nữ chính khỏi nguy hiểm. Phim cũng có những đoạn khi nam chính nhiễm bệnh, nữ chính quay lại cứu nam chính bằng cái ôm, nụ hôn và tình yêu ấm áp. Nhưng có lẽ, cảnh mình đồng cảm và thích nhất là cảnh đầu phim, khi nữ chính biết mình bị mắc kẹt trong chung cư bị phong toả. Cô bất ngờ khi bắt gặp nam chính cũng đang có mặt trong toà nhà bị phong toả đó cùng cô. Nữ chính vốn là người rất mạnh mẽ, bản lĩnh nhưng cô đã vui mừng chạy đến ôm chầm lấy nam chính. Cô biết cô có anh là người đồng hành, tương trợ, chứ cô không đơn độc trong cuộc chiến này.
Chỉ một cái ôm thế thôi giữa hai người khi hoạn nạn nhưng lại chạm vào cảm xúc, và nói thay ước mong có được sự đồng hành, chia sẻ từ người mình thương, để biết rằng mình không đơn độc giữa khó khăn cuộc đời.
Ngoài ra, không nói riêng tình yêu, mà nói chung mọi mối quan hệ. Mình từng nghĩ thời gian sẽ giúp hiểu lòng người. Sau này mới biết, chính thử thách và nghịch cảnh mới là thứ cho câu trả lời rõ nhất.
Khi cuộc đời dễ dàng, bình yên, ai cũng có thể tỏ ra tử tế. Nhưng nhân cách không nằm ở những cuộc vui hay lời xã giao người ta nói khi cuộc sống thuận lợi, mà nằm ở cách họ lựa chọn đối xử khi người khác sa cơ và khi không có ai nhìn thấy hành động của họ. Chỉ đến lúc đứng trước danh lợi, trách nhiệm, lúc biết người khác đang khốn khổ, vấp ngã vì bệnh tật, ly hôn, bị bắt nạt, cần sự chia sẻ, nâng đỡ, thì con người mới để lộ tình cảm, và bản chất thật. Thử thách bóc trần những thứ vốn dĩ nằm sâu bên trong đã được con người che giấu.
Park Hyung Sik
Ngoài ra, không nói riêng tình yêu, mà nói chung mọi mối quan hệ. Mình từng nghĩ thời gian sẽ giúp hiểu lòng người. Sau này mới biết, chính thử thách và nghịch cảnh mới là thứ cho câu trả lời rõ nhất.
Khi cuộc đời dễ dàng, bình yên, ai cũng có thể tỏ ra tử tế. Nhưng nhân cách không nằm ở những cuộc vui hay lời xã giao người ta nói khi cuộc sống thuận lợi, mà nằm ở cách họ lựa chọn đối xử khi người khác sa cơ và khi không có ai nhìn thấy hành động của họ. Chỉ đến lúc đứng trước danh lợi, trách nhiệm, lúc biết người khác đang khốn khổ, vấp ngã vì bệnh tật, ly hôn, bị bắt nạt, cần sự chia sẻ, nâng đỡ, thì con người mới để lộ tình cảm, và bản chất thật. Thử thách bóc trần những thứ vốn dĩ nằm sâu bên trong đã được con người che giấu.
Park Hyung Sik
Mình thì không thích xem zombie nên mãi đến giờ mới xem bộ phim cũ này. Mình cũng forward qua nhiều cảnh phim nào kéo dài rề rà, tẻ nhạt. Cái kết phim thì có phần qua loa, vội vã. Dù không hay xuất sắc nhưng mình vẫn hài lòng về bộ phim này vì thích cặp đôi chính, nhất là nam chính quá lý tưởng. Phim này làm mình càng thích Park Hyung Sik (PHS) hơn.
Mình từng xem vài phim PHS đóng trước kia. PHS không đẹp kiểu nhìn vào là trầm trồ choáng ngợp ngay, nhưng PHS rất duyên, nét diễn hài hước, có khả năng biểu cảm cực dễ thương, và có gu chọn kịch bản tinh tế. Mình thích vì PHS chọn đóng những vai nam chính thông minh, hóm hỉnh, yêu những nữ chính mạnh mẽ, bản lĩnh chứ không phải kiểu mấy cô nàng gây ức chế.
Điều đáng nể là PHS không có con đường hoa hồng ngay ban đầu, phải kiên trì trong nhiều năm leo từng nấc thang từ những vai phụ nhỏ mới có được vị trí như hôm nay. Nhờ lăn lộn mà PHS tích lũy được năng lực diễn xuất vượt trội và thể hiện rõ tài năng qua đa dạng các loại vai. Như trong phim "Suits", PHS biến hoá thành nhân vật luật sư trí nhớ siêu phàm với phong thái khí chất hướng nội, khô khan, nghiêm túc, như biến thành một con người hoàn toàn khác.
Thích PHS nên mình đã xem hầu hết các phim PHS đóng, song top 3 phim yêu thích vẫn là “Strong girl Bong-soon”, “Doctor Slump” và phim “Happiness” này. Trong phim “Strong girl Bong-soon”, PHS là một CEO hài hước, đáng yêu, tinh nghịch, duyên dáng. Rồi PHS trong “Doctor Slump” vai bác sĩ học giỏi, nhí nhố cạnh tranh thời đi học nhưng dễ thương, vui tính, biết lắng nghe và chữa lành khi trưởng thành. Còn qua phim “Happiness” này, PHS không trong vai hài hước cute cute nữa, mà thể hiện một nam chính hành động, ít cười, điềm đạm, chững chạc, chỗ dựa lý tưởng. Ánh mắt trao cho nữ chính thì phim nào cũng đong đầy sự trân trọng, thấu hiểu và chân thành.
Mình vốn khó cảm với những bộ phim có những nữ chính không xứng, không hợp gu nhan sắc hoặc cư xử độc hại. Ngoại hình hay khí chất của diễn viên nữ đóng kèm cũng rất quan trọng. Mình thích Han Hyo Joo đóng cùng PHS nên mới xem hết phim “Happiness” này.
Những viên ngọc cảm xúc
Mình từng xem vài phim PHS đóng trước kia. PHS không đẹp kiểu nhìn vào là trầm trồ choáng ngợp ngay, nhưng PHS rất duyên, nét diễn hài hước, có khả năng biểu cảm cực dễ thương, và có gu chọn kịch bản tinh tế. Mình thích vì PHS chọn đóng những vai nam chính thông minh, hóm hỉnh, yêu những nữ chính mạnh mẽ, bản lĩnh chứ không phải kiểu mấy cô nàng gây ức chế.
Điều đáng nể là PHS không có con đường hoa hồng ngay ban đầu, phải kiên trì trong nhiều năm leo từng nấc thang từ những vai phụ nhỏ mới có được vị trí như hôm nay. Nhờ lăn lộn mà PHS tích lũy được năng lực diễn xuất vượt trội và thể hiện rõ tài năng qua đa dạng các loại vai. Như trong phim "Suits", PHS biến hoá thành nhân vật luật sư trí nhớ siêu phàm với phong thái khí chất hướng nội, khô khan, nghiêm túc, như biến thành một con người hoàn toàn khác.
Thích PHS nên mình đã xem hầu hết các phim PHS đóng, song top 3 phim yêu thích vẫn là “Strong girl Bong-soon”, “Doctor Slump” và phim “Happiness” này. Trong phim “Strong girl Bong-soon”, PHS là một CEO hài hước, đáng yêu, tinh nghịch, duyên dáng. Rồi PHS trong “Doctor Slump” vai bác sĩ học giỏi, nhí nhố cạnh tranh thời đi học nhưng dễ thương, vui tính, biết lắng nghe và chữa lành khi trưởng thành. Còn qua phim “Happiness” này, PHS không trong vai hài hước cute cute nữa, mà thể hiện một nam chính hành động, ít cười, điềm đạm, chững chạc, chỗ dựa lý tưởng. Ánh mắt trao cho nữ chính thì phim nào cũng đong đầy sự trân trọng, thấu hiểu và chân thành.
Mình vốn khó cảm với những bộ phim có những nữ chính không xứng, không hợp gu nhan sắc hoặc cư xử độc hại. Ngoại hình hay khí chất của diễn viên nữ đóng kèm cũng rất quan trọng. Mình thích Han Hyo Joo đóng cùng PHS nên mới xem hết phim “Happiness” này.
Những viên ngọc cảm xúc
Phim thành công không chỉ nhờ kịch bản, diễn viên, mà còn nhờ phần nhạc phim vô cùng tinh tế. Những bản nhạc sâu sắc gợi mở những khoảng lặng nội tâm, nỗi cô đơn giữa bão giông và sự ấm áp của tình yêu chân thành. Mình thích nhất những bài sau:
Nhạc không lời có bản Portrait, Some day
Có lời thì có bài What lies ahead, Heaven
"Portrait"
giai điệu hum hum rất ấn tượng,
cất lên vào những cảnh lãng mạn trong phim
"Some day"
mình thích bài này, nghe rất nhiều lần
"What lies ahead"
"Heaven"
“ 🎵 Sometimes life gets so hard
Feels like there's no one else
But myself against the world
The whole world
But I know You can only see the light in the dark
And I know Miracles only happen if you believe
So carry on like you've never fell
And love like you've never been hurt”
Hạnh phúc vẹn nguyên sau những vết thương
Mình viết bài blog này không đơn thuần để review phim, mà vì những ký ức, suy nghĩ và cảm xúc phim gợi mở. Phim như một chiếc gương soi rọi lại một quãng đời mình, gợi nhớ đến những hỗn loạn, thiếu thốn, tổn thương, trải qua cùng lúc nhiều thử thách và nỗi đau, còn những người từng tin tưởng thì dửng dưng thậm chí phản bội mình.
Vẫn còn nhớ thời covid, chỉ tha thiết ước mong sao đến ngày thế giới hết dịch, bình an, được trở lại cuộc sống bình thường. Những năm tháng bất ổn ấy dạy cho con người ta biết trân trọng từng hơi thở, từng điều bình thường, từng sự bình yên và hạnh phúc giản đơn. Nay đến khi dịch bệnh đã qua, mình lại đối mặt với những vấn đề khác, và cuộc sống đã hoàn toàn thay đổi, không còn quay lại như tháng ngày trước khi dịch bệnh nữa…
Xem phim và mơ ước về một tình yêu đẹp, về một sự phục hồi, cũng là một cách để xoa dịu tâm hồn giữa quá nhiều nỗi đau, và cũng là minh chứng rằng trái tim mình vẫn còn đủ mềm mại để biết rung động và khao khát điều tốt đẹp.
Nhìn vào tình yêu đẹp trên phim, mình cũng không tránh khỏi cảm thấy tủi thân. Ngay cả một cô gái kiên cường, dũng cảm như nữ chính trong phim cũng không thể tự mình vượt qua tất cả nếu không có sự hiện diện, bảo vệ của nam chính.
Còn mình thì đã luôn phải một mình chống chọi với quá nhiều giông bão và áp lực vây bủa trong bao năm qua. Mình hiện vẫn chưa tìm lại được cuộc sống bình thường, vẫn đang ngụp sâu trong những cuộc chiến, lẻ loi đơn độc giữa cuộc đời. Mình không được yêu thương hay bảo vệ như những nữ chính trong phim, không có một bờ vai để tựa vào, không có bàn tay nào chìa ra động viên san sẻ. Mình từ lâu đã nhận ra, mình không thể trông cậy vào ai ngoại trừ chính bản thân mình.
Mình cũng ước mong có một người yêu thương mình ấm áp như nam chính Yi-hyun, nhưng mình cũng ý thức rõ thực tế, và biết mình không có lựa chọn nào khác ngoài việc tự trở thành Yi-hyun cho chính mình. Chính mình cũng là một người hội đủ những phẩm chất chính trực, chung thủy, thấu hiểu, hết lòng vì tình yêu như nam chính Yi-hyun vậy. Giữa bao bế tắc, tăm tối, mình chưa tìm được lối thoát nhưng vẫn không bỏ cuộc, vẫn cố gắng, vẫn trui rèn nội tâm, vẫn viết lách và nuôi dưỡng tâm hồn. Nghĩ rằng, mình có được sự yêu thương, thấu hiểu của một người tử tế là chính bản thân mình, để thấy trái tim vẫn đủ đầy.
Điều đẹp đẽ qua những thử thách và giông bão không chỉ là việc mình nhìn thấu lòng người, hay sáng mắt trước những bộ mặt giả dối, mà là việc nhận ra, sau tất cả, trái tim mình vẫn giữ vẹn nguyên sự tử tế, lãng mạn, thuần khiết và niềm tin vào những tình cảm chân thành ấm áp, biết chở che cho nhau. Những tổn thương dạy mình kiên cường, tỉnh táo, sáng suốt hơn, chứ không lấy mất khả năng yêu thương của mình. Mình quý trọng hạnh phúc, dù là thứ hạnh phúc nhỏ nhoi từ cuộc sống đơn thân, hay là kiểu hạnh phúc khi may mắn có được tình yêu đích thực. Dù thế nào, mình vẫn tin vào một tình yêu cao đẹp, không trở mặt buông tay khi cuộc đời trở nên khó khăn hay lúc mình cần họ nhất. 🙂
Vẫn còn nhớ thời covid, chỉ tha thiết ước mong sao đến ngày thế giới hết dịch, bình an, được trở lại cuộc sống bình thường. Những năm tháng bất ổn ấy dạy cho con người ta biết trân trọng từng hơi thở, từng điều bình thường, từng sự bình yên và hạnh phúc giản đơn. Nay đến khi dịch bệnh đã qua, mình lại đối mặt với những vấn đề khác, và cuộc sống đã hoàn toàn thay đổi, không còn quay lại như tháng ngày trước khi dịch bệnh nữa…
Xem phim và mơ ước về một tình yêu đẹp, về một sự phục hồi, cũng là một cách để xoa dịu tâm hồn giữa quá nhiều nỗi đau, và cũng là minh chứng rằng trái tim mình vẫn còn đủ mềm mại để biết rung động và khao khát điều tốt đẹp.
Nhìn vào tình yêu đẹp trên phim, mình cũng không tránh khỏi cảm thấy tủi thân. Ngay cả một cô gái kiên cường, dũng cảm như nữ chính trong phim cũng không thể tự mình vượt qua tất cả nếu không có sự hiện diện, bảo vệ của nam chính.
Còn mình thì đã luôn phải một mình chống chọi với quá nhiều giông bão và áp lực vây bủa trong bao năm qua. Mình hiện vẫn chưa tìm lại được cuộc sống bình thường, vẫn đang ngụp sâu trong những cuộc chiến, lẻ loi đơn độc giữa cuộc đời. Mình không được yêu thương hay bảo vệ như những nữ chính trong phim, không có một bờ vai để tựa vào, không có bàn tay nào chìa ra động viên san sẻ. Mình từ lâu đã nhận ra, mình không thể trông cậy vào ai ngoại trừ chính bản thân mình.
Mình cũng ước mong có một người yêu thương mình ấm áp như nam chính Yi-hyun, nhưng mình cũng ý thức rõ thực tế, và biết mình không có lựa chọn nào khác ngoài việc tự trở thành Yi-hyun cho chính mình. Chính mình cũng là một người hội đủ những phẩm chất chính trực, chung thủy, thấu hiểu, hết lòng vì tình yêu như nam chính Yi-hyun vậy. Giữa bao bế tắc, tăm tối, mình chưa tìm được lối thoát nhưng vẫn không bỏ cuộc, vẫn cố gắng, vẫn trui rèn nội tâm, vẫn viết lách và nuôi dưỡng tâm hồn. Nghĩ rằng, mình có được sự yêu thương, thấu hiểu của một người tử tế là chính bản thân mình, để thấy trái tim vẫn đủ đầy.
Điều đẹp đẽ qua những thử thách và giông bão không chỉ là việc mình nhìn thấu lòng người, hay sáng mắt trước những bộ mặt giả dối, mà là việc nhận ra, sau tất cả, trái tim mình vẫn giữ vẹn nguyên sự tử tế, lãng mạn, thuần khiết và niềm tin vào những tình cảm chân thành ấm áp, biết chở che cho nhau. Những tổn thương dạy mình kiên cường, tỉnh táo, sáng suốt hơn, chứ không lấy mất khả năng yêu thương của mình. Mình quý trọng hạnh phúc, dù là thứ hạnh phúc nhỏ nhoi từ cuộc sống đơn thân, hay là kiểu hạnh phúc khi may mắn có được tình yêu đích thực. Dù thế nào, mình vẫn tin vào một tình yêu cao đẹp, không trở mặt buông tay khi cuộc đời trở nên khó khăn hay lúc mình cần họ nhất. 🙂
"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."
RELATED POSTS















































