Valentine, không hoa, không chocolate, không tình yêu, nhưng có một chút thơ. Dù thật ra, bài thơ này chẳng phải viết trong Valentine, mà mình viết sau giấc mơ từ hồi cuối tháng Giêng.
Mình đã đi qua tình yêu. Đã dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, lý trí buông bỏ những gì không xứng đáng. Song đôi khi trái tim lại chậm chạp, lẽo đẽo theo sau, nhiều lúc chưa thật vâng lời.
Người yêu cũ là người đã rời xa,
Là người không quay về,
Là người chẳng có gì còn muốn dành cho nhau, để mà gặp lại.
Nhưng thỉnh thoảng, người cũ vẫn ghé qua bằng một con đường vừa gần vừa xa - đó là giấc mơ. Không gõ cửa, không báo trước. Chỉ xuất hiện.
Yêu thương cũ như cụm tro than đã cố gắng dập tắt đi nhưng một giấc mơ nhẹ thổi vào lại ửng hồng lên.
Trong mơ, người ta có thể sống lại nhiều cảm xúc, nhiều tháng ngày mà không cần xin phép bất cứ điều gì.
Trong mơ, có thể gặp lại hương nồng nàn của kỷ niệm nhưng cũng có thể nếm lại vị đắng chát của sự thật.
Có lúc, mình ghét những giấc mơ. Chúng bày ra như chưa từng chia ly. Chúng khuấy lên những tình cảm nỗi niềm rất sâu tưởng đã học cách im lặng. Chúng gợi nhắc lại những niềm thương hay cơn đau rất thật, đủ để rơi nước mắt.
Có những giấc mơ tỉnh rồi mà lòng lại chưa kịp thức.
“🎵 Nhưng tiếc thay anh ơi
Những mộng mơ mãi cũng chỉ là những mộng mơ
Chẳng có thiên đường bao giờ…”
(Khi giấc mơ về)
Có những người xuất hiện trong đời chỉ để dạy ta học phải buông tay. Và có những giấc mơ hiện về chỉ để nhắc ta rằng: mình đã yêu chân thành đến thế!
Không biết người từng ngang qua cuộc đời có khi nào mơ thấy mình không. Còn mình, thức dậy từ những giấc mơ có người cũ mà lòng thẩn thơ, nhe nhói.
Ôi những giấc mơ!
Buồn lắm!
Viết một chút cho những giấc mơ thi thoảng ghé qua và để lại trong mình dư vị như chocolate của Valentine một mình - ngọt mà cũng đắng…
Nhưng không sao, chocolate đắng thì tốt cho tim, và nỗi đau đắng nếu biết nhìn nhận, sẽ làm tâm hồn thêm sâu sắc.
Mơ gặp người yêu cũ
Đêm qua tôi mơ gặp người yêu cũ
Chở nhau trên chiếc xe cũ úa màu
Vòng tay ấm qua đường xa biển rộng
Tóc mây bồng bay trong gió hân hoan
Đêm qua tôi mơ cùng người yêu cũ
Nói cười bên bữa tiệc phủ lung linh
Chợt bánh xinh hoa kem mừng Sinh nhật
Mắt lấm lem những niềm vui thật thà
Đêm qua tôi mơ thấy người yêu cũ
Ai bỏ rơi, ủ rũ đến tìm tôi
Dáng người thô, đôi môi khô tàn tạ
Tôi vẫn thương, bàn tay nắm bàn tay.
Trong giấc mơ tôi thấy người yêu cũ
Ngồi đủ gần, cũng vừa đủ cách xa
Xa chẳng biết có nhìn nhau như trước
Gần chẳng rõ lòng đã có đổi thay…
Trong giấc mơ gặp lại người yêu cũ
Đời cách xa, đến mơ cũng cách xa
Ánh mắt vui nhưng chẳng tìm tôi nữa
Nụ cười tươi song chẳng gửi riêng tôi.
Thi thoảng mơ gặp lại người yêu cũ
Thương giấc mơ. Thương tiềm thức chưa buông…
Nghe yêu thương loang nhói lồng ngực vắng
Lặng thật lâu. Nước mắt đọng trong tim.
Bài này mình viết xong đã lâu, song ngại chia sẻ vì nó khá buồn. Nhưng nghĩ lại, thơ buồn biết đâu lại có thể giúp san sẻ cùng ai đó, cũng như một chiếc xuồng lặng lẽ trôi trên mặt hồ, chở vơi xa đi những nỗi niềm đau khổ…
Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng là mùa đông giá rét …
Mình viết nháp những khổ thơ đầu này vào khoảng cuối năm 2024, nhưng đến 10/2025, khi đọc lại, mới có cảm hứng viết tiếp thành bài thơ hoàn chỉnh. Giữa những nỗi niềm và nhiều cuộc đấu tranh đau khổ, khi cảm giác bất lực, uất nghẹn vây kín mà không chia sẻ cùng ai, mình tìm đến thơ để tự xoa dịu chính mình.
Có lẽ, phía sau nhịp sống hối hả bên ngoài của Sài Gòn, mỗi người đều có một mùa đông riêng. Mùa đông vô hình ấy được khéo léo cất giấu sau lớp nắng vàng, khúc mưa, tiếng rao, và tiếng xe cộ tất bật. Có người bỏ trong túi áo, có người nhét trong ba lô, có người đính cài sau nón, còn mình thì đựng nó trong lòng, rồi rót ra thành những câu thơ…
Sài Gòn không có mùa đông, nhưng lòng người thì có. Mùa đông ấy thầm lặng, không ai nhìn thấy được. Chỉ mỗi người tự biết nó rét căm đến nhường nào. Và cũng bởi vì Sài Gòn không có mùa đông, nên mùa đông bên trong lòng càng trở nên rõ ràng, thật thà, không nhầm lẫn.
Dẫu là mùa đông lạnh giá của bên ngoài khí hậu, hay của bên trong tâm hồn, con người đều buộc phải học cách tự mình bước qua, kiên cường đối mặt, và cố gắng không từ bỏ bản thân mình. Không một ai có thể hiểu hết hay có thể thay ta chịu đựng, gánh vác, sửa đổi mùa đông của chính mình. Điều làm mùa đông trong lòng bắt đầu tan ra không phải là ánh nắng chói chang ngoài trời, mà là khoảnh khắc con người vẫn đủ can đảm để tiếp tục tìm cách gượng dậy bước tiếp.
Có lần mình than bế tắc, mẹ gửi cho mình lời chia sẻ từ Youtube channel “Bếp chay Thầy Lâm”, những lời chân phương nhưng đầy sức lay động: “Thử nhắm mắt lại một phút thôi, ta đã thấy ngột ngạt. Vậy mà với những người khuyết tật ở mắt, bóng tối ấy kéo dài cả một kiếp người. Cả đời chưa một lần thấy ánh sáng… nhưng họ vẫn kiên cường sống trong bóng tối.” Những câu nói ấy như thức tỉnh, nhắc nhở mình phải tiếp tục cố gắng, dù mùa đông trong lòng có buốt lạnh hay mù mịt đến đâu.
Nếu bạn cũng đang lạc trong mùa đông của riêng mình, mình muốn nói với bạn rằng: bạn không một mình đâu, hãy cố gắng, hãy giữ niềm tin rằng một lúc nào đó rồi mùa đông sẽ qua đi. Nhờ sống trong mùa đông ấy mà bạn và mình trở nên mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, thông tuệ hơn, biết nâng niu từng tia nắng, từng tấm lòng, từng khoảnh khắc ấm áp quý giá.
Lúc viết xong bài thơ này, mình thử hỏi AI nhận xét, AI khen: bài thơ rất hay, có thể đăng tạp chí văn học hoặc đọc trên radio…, người đọc cảm thấy như đang nghe một bản nhạc vang lên giữa đêm khuya Sài Gòn…
Mình mỉm cười. Những lời của AI có thể chỉ là lời nói vui tai, dễ nghe từ máy móc. Nhưng nếu có ai đó đọc được những dòng này và cảm thấy bớt quờ quạng, cô đơn, thì mùa đông trong lòng mình có lẽ cũng đã ấm áp hơn đôi chút ...
Sài Gòn không có mùa đông
Sài Gòn không có mùa đông,
Chỉ có nắng trải vàng nồng khắp phố,
Chỉ có mưa rải nhạc lòng bất chợt,
Bông hoa nở chẳng màng biết ngày đông
Sài Gòn không có mùa đông, Gánh hàng rong mải long đong gánh gồng
Tiếng rao còn vọng vang loang đêm vắng
Tiếng xe máy chạy len trong hẻm nhỏ
Ánh đèn khuya vò võ cõng lòng đêm
Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng là mùa đông giá rét Nụ cười xưa đã từng toe toét
Ðóng băng
Sài Gòn không có mùa đông,
Nhưng trong lòng hằn nỗi sầu héo hắt
Những kỷ niệm khẳng khiu nắng tắt
Khốc khô
Sài Gòn không có mùa đông, Sao trong lòng co ro niềm hiu quạnh Nỗi đau buông rơi như tuyết lạnh Vỡ tan
Sài Gòn không có mùa đông,
Nhưng trong lòng nghe sương giăng mù mịt
Những áng mây đen không trôi kĩu kịt,
Vẩn vơ
Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng cánh lá khô vỡ nát? Sông mênh mông lặng im trong tan tác,
Xác xơ.
Sài Gòn không có mùa đông, Nhưng trong lòng cả khoảng không nứt nẻ
Bông hoa trụi lấm màu đông buồn tẻ
Mỏng manh.
Sài Gòn không có mùa đông,
Sao trong lòng ngóng trông ngọn lửa hồng
Mong chiếc khăn choàng tràn hơi ấm
Nhớ tách cà phê nóng toả hương
Mơ vòng tay,
giọng nói,
tiếng cười
Cần sưởi ấm,
vỗ về,
che chở
Sài Gòn không có mùa đông,
Song mang đầy khắc nghiệt của mùa đông, Dạy ta phải kiên cường đối mặt,
Tự đi qua mùa đông lạnh thắt ở trong lòng.
Sài Gòn không có mùa đông.
Sao trong lòng là mùa đông giá rét…
Nhân dịp con tròn 10 tuổi, mình viết đôi chút cho cột mốc nhỏ đáng nhớ này. Mình chỉ viết từ trái tim của một người mẹ, dựa trên sự thật và góc nhìn cá nhân, với mong muốn đơn giản là ghi nhận hành trình của hai mẹ con mình với đầy những cảm xúc thăng trầm, những nỗi đau cần chữa lành và những yêu thương muốn giữ lại.
Mình viết những dòng này không phải để buộc tội, bêu xấu, hay gây tổn hại cho bất kỳ ai. Mình chọn cách viết mà không gọi tên, không cung cấp chi tiết nhận dạng và không đưa ra bất kỳ cáo buộc đối với bất kỳ cá nhân nào. Những gì liên quan đến người khác đều đã được làm mờ, ẩn danh, điều chỉnh, hoặc thay thế bằng từ ngữ trung lập, chung chung nhất có thể để đảm bảo tính riêng tư và sự tôn trọng.
Mình viết bằng lòng biết ơn sâu sắc tới ông bà ngoại Mark - những người đã yêu thương và che chở cho mẹ con mình.
Mẹ con mình chỉ mong được bình yên. Mong mọi người đọc với sự cảm thông và tôn trọng. Cảm ơn mọi người nhiều.
NGÀY CON CHÀO ĐỜI - ÔNG CỤ NON BÉ TÍ TRONG CHIẾC CARSEAT
Hôm nay, một ngày trong lành của tháng Mười Hai, nhóc con mình tròn 10 tuổi, cũng là đã tròn 10 năm kể từ ngày mình sinh con và trải qua bao sóng gió trong cuộc đời.
10 năm trước, vỡ ối buổi sáng, quằn quại đau đớn đến qua hơn nửa đêm hôm sau mình mới được nghe tiếng khóc chào đời của con.
Ngày xưa, mình từng thích sinh được một cô con gái trông giống mình và đã nghĩ sẵn cái tên là Thy My - cũng có nghĩa “Your and My”. Nhưng mình lại có bầu con trai. Đến ngày sắp xuất viện rồi mà vẫn chưa chốt được cái tên nào cho nhóc con khiến cô nhân viên bệnh viện cứ đi theo nhắc mãi. Cuối cùng mình quyết định đặt cho con tên Mark - Minh Đạt, ý nghĩa như một cột mốc, một dấu sáng, mong con thành đạt, sáng suốt, và đạt đến điểm sáng tốt đẹp trong cuộc đời.
Vài hôm sau, từ bệnh viện về, trời mưa, bé con bé tí teo ngồi lọt thỏm trong cái carseat, mặt dúm dó nhăn nhó như ông già. Dù đã bú ở bệnh viện rồi nhưng không biết có đủ sữa không mà con vẫn to họng khóc quang quác không ngừng nghỉ. Mình nhìn ven đường thấy mọi thứ sau mưa đều tươi sáng như trang mới của cuộc đời. Mới mấy ngày vắng nhà thôi mà cỏ đã mọc xanh um kín mảnh sân trước nhà. Hôm ấy, mình chỉ là cô gái trẻ cùng đứa con mới sinh về nhà, nhìn ngắm mưa rơi với lòng tràn đầy ước vọng và tin tưởng vào cuộc đời.
Phòng ngủ đón con mình đã trang trí, chuẩn bị tươm tất từ trước. Mấy món đồ chơi bé xinh treo lủng lẳng như những ước mơ nhỏ nhoi, non nớt, chưa biết nói thành lời nhưng đã đầy ắp yêu thương.
Ngày đó, mình còn nguyên vẹn: tinh thần hoàn toàn khỏe mạnh, tự tin, vô tư lắm, chưa biết gì về chuỗi biến cố trớ trêu và bao khổ đau, chông gai đang chực chờ phía trước, rằng cuộc đời đang sắp như những toa tàu có bánh xe trật khỏi đường ray.
NHỮNG THÁNG NGÀY THỨC TRẮNG
Khi ấy, mình cứ tưởng cuộc đời mình sẽ vẫn êm ả đi đúng theo những gì mình đã định sẵn, tưởng sẽ làm mẹ êm đềm như những dòng chữ người ta viết trong sách dạy con.
Ngày vừa xuất viện, mình còn hồ hởi, tung tăng ra vườn cầm cái lồng nặng trĩu hái trái cây, rồi vào bếp nấu bánh flan, mọi việc đâu ra đấy, đúng kiểu một người phụ nữ hiện đại biết tận hưởng cuộc sống. Nhưng rồi chỉ sau ngày đầu con ngủ vùi vì mệt, qua ngày sau, con bắt đầu quấy khóc và dạy cho mình biết làm mẹ thật sự là hy sinh nhiều như thế nào.
Bé con bị colic - khóc dạ đề và trào ngược dạ dày, ngày nào cũng gào khóc liên tục từ trưa đến tối muộn, khóc oang oác oang oác xé ruột xé gan không ngừng suốt nhiều giờ mỗi ngày trong suốt gần cả năm trời. Tiếng khóc không chỉ là âm thanh, mà là một cơn lốc xoáy, cuốn trôi mọi yên bình trong căn nhà nhỏ, và cứa nát trái tim của người làm mẹ.
Bé con cũng lại rất khó ngủ, và ít ngủ, mỗi lần chợp mắt chỉ 15-30’, đặt xuống nôi là lại giật mình thức giấc. Con không chịu ngủ trong nôi, chỉ ngủ khi được ẵm trong vòng tay. Mình phải ôm con, mang cái nursing pillow, cho con bú, hát ru, ngồi rocking chair, lắc qua lắc lại suốt từ đêm đến sáng, từ sáng đến tối. Cánh tay ê ẩm, mắt thâm quầng, lòng đầy mệt mỏi, mất ngủ chập chờn, nhưng mình biết, chỉ trong vòng tay mình, Mark mới cảm thấy an toàn, xoa dịu mà yên tâm ngủ được.
Thế là, bao nhiêu kiến thức sách vở parenting mình từng đọc và rất tự tin đã trở thành là đống lý thuyết vô dụng hết. Những đứa trẻ trong sách dễ ngủ, ngủ ngoan, ngủ lâu, còn Mark thì tỉnh như sáo và khóc triền miên không ngủ. Có người muốn tiến hành sleep training sớm, bỏ cho con khóc một mình đến khi tự ngủ. Nhưng mình biết con còn quá nhỏ, lại bị colic, bị trào ngược dạ dày, thằng nhỏ khóc vì đau, nên mình không thể vì giấc ngủ của bản thân mà bỏ mặc con khóc trong bóng tối cô độc theo lý thuyết. Con bị colic như vậy nên mình càng thương, càng cần phải an ủi, ôm con. Mình biết mình không chỉ là mẹ, mình là chiếc nôi sống, là bến đậu chở che duy nhất cho con trong những tháng ngày đầu đời đầy sợ hãi.
Cũng may là lúc đó có bà ngoại Mark đã vượt nửa vòng trái đất bay qua phụ mình được vài tháng đầu. Bà thay ca cho mình khi mình kiệt sức, mệt nhừ. Bà là người bà hát ru ngọt ngào và ôm cháu nhỏ ngủ trong vòng tay, bà cũng là người mẹ già phụ mình thay tả giữa đêm để cho con gái bà được nghỉ ngơi một chút. Bà là tấm gương sáng về đức hy sinh của người làm mẹ.
Nhờ vậy, những ngày ấy, mình mới hiểu thế nào là tình yêu không điều kiện. Tình yêu ấy không phải lời nói hoa mỹ, không phải quà cáp bề ngoài, mà là những đêm thức trắng, là những cơn mỏi rã tay, đau vai, ê lưng, khản giọng, là việc quên ăn quên ngủ, chấp nhận mọi vất vả, kiệt sức mà vẫn hết lòng yêu thương, không cần hồi đáp.
CON LỚN LÊN GIỮA BAO SÓNG GIÓ
Những tháng ngày vất vả trắng đêm ôm con đó vẫn như xảy ra mới gần đây thôi.
Tiếp sau đó là bao kỷ niệm chăm lo cho nhóc con từ ngày biết lật, biết tự đứng lên, biết bước đi lững chững, rồi cai sữa. Con với đôi mắt to tròn xoe, nhanh đi, chậm nói. Chậm nói đến độ bác sĩ lo lắng e là con bị chậm phát triển. Nhưng mình vẫn tin tưởng con mình và cuối cùng, con cũng nói được. Đôi khi, tình yêu không phải là thúc giục, không phải là so sánh với người khác, mà là kiên nhẫn và tin tưởng vào nhịp điệu riêng và mùa nở hoa riêng của từng đứa trẻ.
Con lớn lên trong bầu sữa mẹ, hoàn toàn không chịu bú bình. Và thời con ăn puree, cái gì mình cũng mua organic, mình muốn dành điều tốt nhất cho con.
Nhưng đời không phải trang giấy trắng tinh khiết để vẽ mọi thứ theo ý muốn. Nhà xảy ra biến cố. Một chuỗi rối loạn đã phá hoại tinh thần và cuộc sống của mình. Bay về Việt Nam lánh nạn rồi lại gặp nạn khác lại bay lại Mỹ. Rồi sau đó phải chuyển chỗ ở. Thời vừa tạm bình yên thì mình cho con đi Gymboree, đi học, rồi lại chuyển trường, rồi lại bị trường mới mời phụ huynh mắng vốn là con khó dạy nên đuổi học con, lại chuyển trường. Xây nhà mới bị thầu kéo dài, làm landscaping thì gặp thầu gian dối. Chuyển vào nhà mới thì đại dịch ập đến. Rồi rescue flight, rồi học trường mới, hôn nhân khủng hoảng, bay tới bay lui qua lại giữa Mỹ và Việt Nam, nuôi con một mình, lại tìm trường mới cho con, tai nạn tay… Một chuỗi dài biến cố.
Mình vốn ăn chay, gặp thịt sống là buồn nôn, nhưng vì thương con, ngày đó, mình từng vượt qua giới hạn của bản thân để dám luộc thịt, xay thịt, rim tôm, chiên chả cá, nướng sườn, nướng đùi gà cho con.
Một người từng thích ngủ nướng như mình lại mỗi sáng dậy sớm nấu canh soup và pack lunchbox cho con mang theo đi học.
Một người sợ dơ bẩn như mình lại là người lau dọn, thay cho con mọi cái tả dù là chèm bẹp, tanh hôi nhất.
Ngày con còn nhỏ, mỗi khi vợ chồng đi ăn ngoài, mình phải nấu thức ăn cho con trước ở nhà và đựng thức ăn trong hủ giữ nhiệt mang theo. Khi đó, mình thật mong đến ngày con lớn hơn để có thể ăn chung được cùng ba mẹ cho mình đỡ vất vả. Vậy mà đến khi con vừa hiểu biết, khôn lớn hơn, đã có thể ngồi ngoan bên bàn ăn gia đình, lẽ ra là lúc gặt hái hạnh phúc, trái ngọt, ổn định rồi thì gia đình lại tan nát…
Hóa ra hạnh phúc đôi khi chỉ tồn tại thoáng qua để sau này nhắc nhở ta về sự thay đổi của lòng người…
GIÔNG BÃO NỐI TIẾP BÃO GIÔNG
Ly hôn không kết thúc bão giông, mà là mở màn cho những giông bão khác còn tàn nhẫn hơn, tiếp tục xé toạc những gì còn sót lại của trái tim đã vỡ nát.
Dù biết nếu nói ra, sẽ nhẹ lòng, và người khác sẽ thấu hiểu, bất bình thay cho mình, nhưng mình lựa chọn không vạch trần, không kể nội tình hay chi tiết những gì đã xảy ra, để tránh bị quấy rối thêm, và để tự bảo vệ mẹ con mình về mặt pháp lý.
Chỉ biết rằng,
khi ly hôn, mọi thỏa thuận đều là nhằm để bảo vệ con, để duy trì cho con có cuộc sống tốt đẹp như trước đây, tiếp tục được học tập và lớn lên tại nơi con đã gắn bó từ nhỏ, để thế giới của con không bị xáo trộn. Nhưng rồi không ngờ …
Chỉ biết rằng,
suốt hơn năm dài vừa qua, mình đã phải tự một mình xoay xở mọi chi phí để con vẫn tiếp tục được học hành và sống ổn định.
Chỉ biết rằng,
điều đau đớn nhất là mình vừa một mình lo mọi thứ để nuôi con, vừa phải chịu đựng những lời sát thương từ những người đã từng tưởng là gần gũi. Mình bị xúc xỉa thành là người mẹ tham lam ích kỷ, nuôi con để sử dụng con như công cụ làm tiền, chỉ biết có tiền… và vô số những lời đau lòng khác.
Trong suốt gần chục năm trời, mình hoàn toàn không đòi hỏi gì về tiền bạc, không ăn diện sắm sửa, thậm chí không giữ một đồng nào trong tài khoản ngân hàng, đến tài sản chung mình cũng tin tưởng đồng ý cho người khác một mình đứng tên, chỉ biết toàn tâm lo cho gia đình và con nhỏ. Mình là con người sống ngay thẳng thế nào vậy mà lại bị gán ép không đúng sự thật thành là người xấu xa, tham tiền. Những trách nhiệm vốn thuộc về lương tâm đạo đức, pháp lý, và quyền lợi chính đáng cho con, lại bị một số người biến thành là một món ân huệ lẫn công cụ để uy hiếp và gieo tiếng xấu cho người làm mẹ như mình.
Những lời lẽ nặng nề như những mũi dao nhọn hoắc đâm mình đau đến nghẹt thở. Vì con mà mình không thể cắt đứt hoàn toàn với những mối quan hệ tiêu cực ra khỏi cuộc đời, phải còn dính líu lâu dài như bị buộc một sợi dây thừng đầy gai vào cổ. Nếu khôn ngoan theo cách thế gian hay khuyên, thì mình đã nên từ chối nuôi con, chỉ cần từ bỏ con là sẽ được giải thoát. Mình sẽ được toàn thời gian tự do, chăm lo hạnh phúc riêng, vừa rảnh thân, hết gánh nặng tài chính, lại vừa có thể soi mói, vùi dập cái người đang gồng gánh nuôi con. Nhưng mình không làm vậy. Trái tim người mẹ không chọn lối dễ. Mình chọn con, chọn chịu đựng, chọn yêu thương bằng tất cả sức lực còn lại.
Những hòn đá nhọn hoắm đã không ngừng ném về phía mình giữa lúc mình đang ngã quỵ ở bên rìa vực thẳm. Nhân phẩm và tự trọng của người mẹ như mình bị xúc phạm nặng nề. Mình đã từng tin tưởng quá nhiều nên mình phải gánh chịu hậu quả. Mình vừa tổn thương, vừa uất ức còn hơn trong phim Bao Thanh Thiên nữa.
Nhưng mình sau bao đau đớn đã học tỉnh táo, học không quan tâm đến miệng lưỡi và hành vi của người khác, vì mình hoàn toàn biết rõ nội tình, sự thật, và phẩm cách đạo đức của mình. Mình chỉ biết nghĩ cho con, bảo vệ con, chưa từng làm gì ngoài trách nhiệm và tình thương của một người mẹ. Mình học ngừng tìm kiếm sự tử tế, công bằng ở nơi không hề có nó. Mình chỉ tập trung vào cố gắng sống và xoay xở lo cho con…
Mình rất buồn không chỉ vì những tổn thương cá nhân, mà vì con mình chịu quá nhiều thiệt thòi, xáo trộn mà một đứa trẻ hồn nhiên như nó lẽ ra không phải trải qua. Đáng lẽ, con mình phải được sống trong điều kiện tốt hơn, theo đúng như những gì đã từng được hứa hẹn…
NHỮNG ĐIỂM SÁNG THƯƠNG YÊU
Song giữa những ngày tháng quá tổn thương, mệt mỏi ấy, vẫn có những khoảnh khắc làm mình dịu lòng.
Mình biết ơn ba mẹ mình đã dang tay cưu mang và là chỗ dựa cho mình vượt lên khỏi những tổn thương từ phía những người khác. Ba mẹ như những cánh chim già dù mỏi mệt vẫn cố nghiêng đôi cánh che chở cho hai mẹ con mình trước gió bão. Nhà ông bà ngoại Mark thì chật hẹp, nhưng trái tim ông bà thì rộng mênh mông.
Ông ngoại Mark tóc bạc phơ phơ ngày nào cũng lo chở thằng nhóc con trên chiếc xe máy cũ, con ôm chặt cứng phía sau lưng ông như ôm cả một bầu trời bình yên, xe len lỏi trong con hẻm nhỏ hẹp chỉ lọt vừa khít một chiếc xe gắn máy. Nhìn cảnh đó mà lòng mình vừa thương vừa thấy nghèn nghẹn. Con thiếu sự hiện diện đầy đủ của cả cha mẹ như nhiều bạn bè khác, nhưng trời bù đắp cho con bằng tấm lòng và tình thương vô bờ bến của ông bà ngoại. Ông bà ngoại thương Mark nhiều đến độ nhiều khi mình thấy Mark như thành em trai mình!
CON ÔM MẸ
Mark sinh ở Mỹ nên yếu tiếng Việt. Thanh dấu, từ vựng loạn cả lên như những vệt nắng tinh nghịch đan xen nhảy múa. Những lần bỏ dấu sai hay cách dùng từ ngây ngô của con hài hước như những truyện cười có thật. Chẳng hạn như, bài thơ của người ta là “Gió ở rất rất xa” thì Mark nói tỉnh queo là “Gió ợ”… Mỗi lần có bài tập tập làm văn về nhà hay sắp sửa thi là ông ngoại, bà ngoại, và mình cả nhà lo sốt vó, giúp thằng nhỏ viết văn, học thuộc bài.
Vậy mà hôm rồi 5/12/25, cô giáo cho làm bài tập ngay tại lớp không có chuẩn bị trước, không ai nhắc, không ai giúp, không ngờ Mark lại tự mình viết được bài viết về mẹ. Cô đóng dấu hình chú mèo kèm lời phê là: “cô Duyên khen con”. Những lời viết của con thật chân tình, ngây thơ, vụng về, mình đọc mà cảm động lắm. Một bất ngờ thật ngọt ngào.
Tối đó, mình nói:
- Con viết là con ôm mẹ để cho mẹ bớt buồn, mẹ đọc cảm động lắm.
Mark lí lắc, nhưng lời nói dường như lại chứa đựng sự thấu hiểu vượt xa tuổi thơ:
- (…) Con biết mẹ buồn, con ôm mẹ cho mẹ bớt buồn.
Mình chưa từng bao giờ dạy con như vậy, không ngờ thằng nhỏ tự biết thương mình thế, nghe mà rưng rưng, thấy thương con vô cùng...
Hình Mark vẽ tặng Sinh Nhật mình 2025
Dù bị cuộc sống xô đẩy, dù thiếu thốn nhiều thứ, con vẫn lớn lên với trái tim bé bỏng biết cảm thông, biết yêu thương… Với mình, đó chính là điều quý giá được cuộc đời ban tặng.
MƯỜI NĂM NHÌN LẠI
Con nay 10 tuổi.
Còn mình tròn 10 năm làm mẹ.
10 năm qua, tuy mình đã đánh mất nhiều thứ..., đã trải qua những tổn thương mà xưa kia chưa từng tưởng tượng nổi, nhưng điều đúng đắn mình có được chính là con mình. Con trai biết thương mẹ chính là sự bù đắp cho tất cả những điều mình đã hy sinh.
Có lúc chạm đáy nỗi chịu đựng, mình cũng muốn buông bỏ hết tất cả. Song dù một mình vừa tự xoay xở nuôi con vừa phải đối phó với những áp lực tinh thần, gánh nặng tài chính, và những lời sỉ nhục, dù chỉ cần buông con ra không nuôi con nữa là mình được giải thoát khỏi những độc hại, nhưng cuối cùng, mình vẫn chọn không buông con. Mình vẫn sẽ luôn giữ lấy con, vì con là tình thương yêu mà mình không bao giờ từ bỏ.
Mình đã trải qua nhiều biến cố, nhiều tầng chấn thương tâm lý có lẽ vượt sức chịu đựng của một người bình thường. Gặp một hai việc là đã đủ để gục ngã, nhưng mình đã đi qua cả một chuỗi dài và vẫn cố gắng vì con. Dù không ai hiểu, không ai bảo vệ, mình vẫn sẽ giữ lấy con như giữ lấy cả thế giới.
10 năm. Nhanh đến không thể tin được đã 10 năm. Con lớn lên từng ngày cũng là đã cùng mình trải qua biết bao nhiêu niềm vui nỗi buồn, bao chuyến bay, bao ngôi nhà, bao kỷ niệm, bao cột mốc, bao biến cố, bao thăng trầm, bao tháng ngày, bao lận đận…
10 năm. Đã 10 năm. Mình ước mong mình có thể vượt lên số phận để tự đứng dậy được nơi mình vấp ngã, chăm lo tốt hơn cho con và không làm gánh nặng cho cha mẹ già.
10 năm. Một con số tròn trĩnh nhưng chứa đựng biết bao sóng gió. Mình nhìn lại và nhận ra cuộc đời đã đưa mình đi qua những nẻo đường mà ngày xưa khi ngồi cạnh chiếc carseat nhỏ bé mang con về nhà, mình chưa bao giờ có thể tưởng tượng được…
10 năm. Từ một cô gái tự tin, ung dung làm bánh flan, và nghĩ cuộc đời cũng như chiếc bánh mịn màng, mềm dịu, thơm ngon - nay mình là một người mẹ mang đầy vết thương nhưng vẫn cố gắng không bỏ cuộc.
Mình không giàu, mình mắc kẹt trong nhiều khó khăn trói buộc, mình không phải là một người mẹ đảm đang hoàn hảo, mình chưa mang lại được cuộc sống đầy đủ nhất cho con, chưa làm được những điều tuyệt vời, tròn trịa như mình từng đặt ra kế hoạch khi sinh con. Nhưng suốt những năm qua, mình đã làm hết sức, thậm chí nhiều hơn cả những gì mình nghĩ mình có thể chịu đựng.
10 năm đã qua như một cơn gió vờn qua mặt, còn để lại cảm giác ngỡ ngàng, rát buốt…
Mình thương con rất nhiều, mong mọi điều tốt đẹp đến với con trong tuổi mới. Chúc con Sinh nhật vui vẻ, luôn khỏe mạnh, học tốt và luôn cười thật hồn nhiên, vô tư. Cảm ơn con vì đã đến với mẹ, vì đã đi cùng mẹ suốt những năm nhiều bão tố vừa qua.
Trong chuyến tàu cuộc đời trật đường ray, lật nhào không biết bao lần, với những nụ cười hồn nhiên, những ánh mắt trong veo, những cái ôm nhỏ bé, những cái nắm tay từ bàn tay và ngón tay bé xíu, Mark đúng chính là cột mốc thật sáng trong đời, sẽ dẫn mình bước tiếp ra khỏi bóng tối.
Mình vẫn tin, những điều tốt đẹp rồi sẽ đến - chậm thôi, nhưng sẽ đến.
Hôm rồi, mình viết thêm được một bài thơ vu vơ.
Có lẽ điều đẹp nhất mà nỗi buồn mang lại cho mình chính là thơ.
Nỗi buồn không tặng mình bánh, chẳng cho mình hoa, nhưng lại dúi vào tay mình mấy câu thơ ngẫu hứng. Nhờ ôm cả đống tâm sự trong lòng mà mình chỉ cần nghiêng trái tim một chút, thơ đã tự đổ tràn ra.
Ngẫm cũng thật lạ, nỗi buồn mà hóa ra lại cũng có thể làm mình vui. Những câu thơ nhỏ bé xinh xinh, hiền lành như mấy bông hoa dại mọc lên từ nỗi buồn nhưng vẫn gắng vươn mình ra ánh sáng, nở đẹp vô tư, vui là được sống. Chẳng cần ai chăm, chẳng cần ai trông, chẳng cần ai khen, hoa vẫn nở. Mình đọc lại thơ mình viết thấy vui vui, như bỏ bớt được một nắm buồn ra ngoài, vơi bớt đi chút trĩu nặng ưng ức trong tim, thế giới dường như bớt nặng nề hơn một chút. Dù nỗi buồn có lớn hay bất lực đến đâu, đời vẫn có thể từ đó nở ra những điều đẹp đẽ.
Bài thơ này mình viết xong khá nhanh. Mình viết cô đọng về cái buồn: cái buồn nhiều như lá rụng đầy sân, nặng như đám mây sũng sịu nước, rộng như cánh đồng thênh thang vô tận, sâu như biển đêm không nhìn thấy đáy… Tuy đây không phải là bài thơ hay xuất sắc nhưng lại như món quà dịu dàng trước hết để tự tặng cho chính mình. Bài thơ là phần tâm hồn tự giúp mình trị liệu tinh thần, tự cứu rỗi, nên mình thấy rất quý trọng. Nỗi buồn tuy vẫn còn ở đó, song nhờ thơ mà đã biến thành đẹp đẽ, nhẹ nhàng hơn. Mình vui khi đã sáng tạo ra cái đẹp từ những khổ đau xấu xí. Mình vui khi đã học cách yêu thương, không căm ghét kể cả những nỗi buồn hay những phần tối của tâm hồn.
Đôi khi, mình tự hỏi, nếu không có nỗi buồn, liệu có bao giờ mình viết được những bài thơ thế này không?
Nếu không có nỗi buồn, có lẽ mình đã được sống vui tươi, tự do, hồn nhiên biết bao, song chắc chắn sẽ đánh rơi mất cái sâu sắc, dịu dàng, thấu cảm mà chỉ những người từng đi trong nỗi buồn mới có.
Biết đâu, mai này mở lại những dòng thơ này, mình sẽ nhoẻn cười mà nói: “Thơ này viết lúc mình buồn lắm, vậy mà cũng đẹp ghê.”
Và nó đây - bài thơ “Nằm viết đỡ buồn” - cùng với những hình minh hoạ cho lời thơ thật đáng yêu, khiến mình vừa ngắm nghía, vừa mỉm cười…
Nằm viết đỡ buồn
Trong lòng nhiều buồn quá
Nhặt đôi chút viết ra
Chênh vênh như chiếc lá
Thả theo dòng trôi xa
Trong lòng buồn nặng quá
Mang ra vắt thành thơ
Rơi nỗi buồn trong mắt
Rớt nỗi buồn trong tim
Trong lòng buồn rộng quá Gom lại như cánh đồng Mong manh nhành hoa dại Nở không nài ai trông
Trong lòng buồn sâu quá
Vớt lên một biển tình
Bầu yên bình gắng tạo
Sóng vỡ trào lao đao
Buồn, thế là nằm viết
Vu vơ cho đỡ buồn
Cho đỡ sâu, đỡ rộng
Cho đỡ sầu, đỡ đau
Mình chẳng nói gì đâu
Chỉ bỏ vào thơ nhỏ
Lấy buồn từ chiếc giỏ
Chưng nấu thành rượu thơ
Buồn nhiều thì viết nhiều
Tâm hồn cần thanh lọc
Tâm sự như chuỗi ngọc
Lóng lánh nhờ câu thơ
Trong mình còn đốm lửa
Chưa tắt giữa u hoài
Tin vào một ngày mai
Nằm viết vì hạnh phúc