Ngày 7 tháng 8, 2026
Mới đó đã sắp hết hè rồi.
Hôm nay mình dẫn Mark đi workshop trang trí bánh donut và cupcake.
Tiệm bánh là một ngôi nhà nhỏ có khung cửa gỗ, tường gỗ, bậu cửa sổ gỗ, trang trí chút ít hoa khô và bánh ngọt, máy lạnh man mát, không gian tựa như ở Đà Lạt.
Cửa hàng sáng nay vắng vẻ, chỉ có chị chủ và cậu con trai nhỏ. Cậu bé nhỏ hơn Mark hai tuổi nhưng lanh lợi và rành cách làm bánh lắm, đang cân đo, phụ mẹ pha bột.
Mình để ý thấy trên tường có treo bức tranh vẽ chính cửa hiệu bánh này, trông xinh rất xinh. Mình hỏi thử thì đúng là tranh do chị chủ tự tay vẽ.
Chiếc bánh Donut có đôi mắt
Chị chủ lần lượt mang ra khay bánh donut, chocolate, cốm, rồi sau đó là cupcakes và những chiếc túi kem đủ màu.
Chị làm mẫu, hướng dẫn Mark cách trang trí bánh donut. Thằng bé nhìn nhìn nhưng chẳng thích nhúng chocolate hay làm theo mà chỉ đòi vẽ điểm lên cái bánh đúng hai chấm chocolate để làm đôi mắt, vì theo Mark, cái lỗ giữa bánh donut chính là chiếc miệng rồi. Người lớn nhìn cái bánh donut chỉ thấy một vòng tròn bị khuyết ở giữa, còn Mark lại thấy đó là một khuôn mặt đang chờ được thắp thêm đôi mắt. Trong thế giới trong trẻo của Mark, donut không cần phải rực rỡ sắc màu như người lớn sắp đặt, mà chỉ cần thêm đôi mắt để chiếc bánh vô tri trở thành một người bạn có tâm hồn.
Những nét vẽ loằng ngoằng trên bánh cupcakes
Đến lượt vẽ cupcake, những chiếc bánh nhỏ tròn xoe với mặt kem trắng là, phẳng mịn như lớp giấy tinh khôi. Thằng Mark ỉ eo nhăn nhó vì bảo không thích ăn kem. Mình phải dỗ: - Con cứ thỏa sức vẽ bằng kem đi, không thích ăn thì mẹ ăn giùm cho. Vậy nhóc mới chịu yên.
Có 4 chiếc cupcakes, hai mẹ con suy nghĩ tìm ý tưởng xem vẽ gì. Thế rồi vẽ từng chiếc một, này là bánh hình quả bí đỏ, này là những nhân vật game mà Mark thích. Mark chưa quen nên khó điều khiển túi kem, vẽ ra những đường đứt gãy, run run, loắng ngoắng loằng ngoằng. Nhờ chị chủ cầm tay sửa lại nét vẽ mà rồi thành phẩm cũng ra hình những chiếc bánh xinh thật xinh.
Tâm hồn người mẹ
Chị chủ tâm sự với mình rằng chị nghỉ làm công ty nước ngoài, mở tiệm bánh này. Chị cũng chỉ có một cậu con trai duy nhất, thuê mặt bằng cửa hàng ở đây một phần là để cho con học trường tốt. Giá workshop của tiệm rất bình dân so với những chỗ trước mình từng đi. Nhìn hai mẹ con quây quần bên nhau ở cửa tiệm bánh, người mẹ thích làm bánh, vẽ tranh, dạy workshop, chăm chút cho góc nhỏ, thương lo cho con chuyện học hành, tự nhiên mình thấy thương, cảm giác như đến thăm nhà một người quen hơn là đi workshop làm bánh.
Một buổi workshop cho con nhưng vô tình cũng là cuộc gặp gỡ giữa hai tâm hồn người mẹ. Hai người xa lạ, hai cuộc đời khác nhau, nhưng lại gặp nhau ở lòng thương con, khát vọng cho con những điều tốt đẹp lẫn một khoảng trời bình yên giữa những nỗi lo cơm áo gạo tiền.
Mark làm bánh xong ngồi ăn donut ngấu nghiến. Cupcake thì phần mình. Trận mưa ngoài kia cũng vừa tạnh. Mình và con chào tạm biệt tiệm bánh nhỏ. Trước khi xa, mình không quên ngoái lại nhìn phía trước cửa tiệm, hoa phủ nho nhỏ tim tím trên cao, đúng là cửa hiệu ngoài đời cũng xinh và nên thơ y hệt như trong bức tranh chị chủ vẽ.
Mark làm bánh xong ngồi ăn donut ngấu nghiến. Cupcake thì phần mình. Trận mưa ngoài kia cũng vừa tạnh. Mình và con chào tạm biệt tiệm bánh nhỏ. Trước khi xa, mình không quên ngoái lại nhìn phía trước cửa tiệm, hoa phủ nho nhỏ tim tím trên cao, đúng là cửa hiệu ngoài đời cũng xinh và nên thơ y hệt như trong bức tranh chị chủ vẽ.
Sao mẹ không có bạn trai?
Rời tiệm bánh, mình tiếp tục đưa Mark đi ăn và vào khu vui chơi.
Tự dưng lúc ngồi ăn, con trai thốt ra một câu nhẹ hẫng mà làm tim mình khựng lại:
- Con mong mẹ có bạn trai để giúp mẹ đỡ vất vả, để mẹ có người phụ giúp mẹ nuôi con, dạy con học...
Mình bất ngờ và thấy thương con quá, không hiểu sao thằng bé tự nhiên nói vậy. Mình vụng về, chẳng biết nói sao cho con hiểu…
Cái gì con muốn mình cũng ráng cho con. Nhưng riêng bạn trai thì mình không có. Mình hiểu rõ thực tế hoàn cảnh của mình, và cũng biết vì gu của mình bây giờ cao lắm. Vài người bạn gia đình viên mãn từng khuyên bảo mình nên đổi gu đi, hạ tiêu chuẩn xuống, quen ai đó bình thường cho yên ổn, vì mấy thằng giỏi và đẹp trai thường đểu. Nhưng mình không nghe theo những ý kiến chủ quan bên ngoài, vì mình biết rõ giá trị bản thân và biết mình thực sự cần gì.
Nhiều người hay nghĩ phụ nữ ly hôn là món hàng đã cũ, xuống giá, lỡ thì, cần phải vơ ngay lấy một người đàn ông khác để chữa cháy. Nhưng họ không hiểu rằng, giá trị con người không như một món hàng bị hao mòn theo thời gian. Giá trị con người không giảm đi mà ngược lại, càng tăng lên sau đổ vỡ, biến cố. Những người phụ nữ dám ly hôn, dám buông bỏ mối quan hệ độc hại là những người có thừa tự trọng, dũng khí, bản lĩnh và có sự hiểu đời sâu sắc. Thứ giá trị được trui rèn qua tổn thương và kiên cường đó, không thể tìm thấy ở những người hời hợt non trẻ, hay những ai chỉ quen sống trong chăn ấm nệm êm, chưa từng biết đến bão giông hay mùi vị phũ phàng là gì.
Sau bao biến cố và tổn thương, mình không những không hạ tiêu chuẩn xuống mà còn phải nâng nó cao hơn. Mình bây giờ cần người không chỉ mang lại sự rung động, thu hút qua ngoại hình, trí tuệ, tài năng, mà còn nhất định phải có đạo đức, nhân cách tốt, có tấm lòng thấu hiểu, chính trực, chung tình, biết yêu thương đồng hành ấm áp kiểu như nam chính Yi-hyun trong phim ‘Happiness’. Mình đang trong hoàn cảnh khó khăn nên bộ lọc của mình càng trở nên nhạy bén hơn rất nhiều, rất dễ nhìn ra những sự hời hợt, ích kỷ, hay thiếu năng lực chia sẻ từ người khác. Mình không là người tìm cảm xúc qua loa bề nổi, hay kiếm sự trao đổi giá trị thực dụng và vì sự tiện lợi trong tình cảm. Cái mình xem trọng là sự kết nối sâu sắc, bền bĩ và chân thành, dù mình biết tình cảm như thế chiếm một tỷ lệ rất nhỏ trong xã hội. Thà mình một mình chơ vơ, vất vả chứ không chỉ vì để có người hỗ trợ, phụ giúp cho cuộc sống dễ dàng hơn hay vì sợ cô đơn mà thỏa hiệp, chấp nhận bừa một ai đó cho vui, dễ dãi đánh đổi lấy những thứ tình cảm hời hợt.
Nếu chỉ vì cần một người phụ nuôi con hay để dựa dẫm, thì mình đã không can đảm bước ra khỏi cuộc hôn nhân cũ trong khi lúc đó người kia đang thành công giàu có, còn mình phải đối mặt bao vấn đề khốn khó, chông gai. Cái mình cần là tình yêu đích thực, là nhân cách và sự đồng hành tử tế, một người biết thực lòng yêu thương, trân trọng và bảo vệ cả hai mẹ con mình bằng tất cả sự chân thành. Mình không thỏa hiệp với sự tệ bạc và luôn giữ tiêu chuẩn sống cao đẹp cho riêng mình. Mình không xin xỏ, không lợi dụng, không quỵ lụy bất cứ một ai.
Mình thương bé con thật nhiều. Mình tiếc rằng mình không thể mang lại cho con một người cha tốt đẹp, biết thương lo cho con như con xứng đáng có được, nhưng mình sẽ cố hết sức xoay sở lo cho con được ăn học đàng hoàng, vượt lên mọi khó khăn.
Nếu chỉ vì cần một người phụ nuôi con hay để dựa dẫm, thì mình đã không can đảm bước ra khỏi cuộc hôn nhân cũ trong khi lúc đó người kia đang thành công giàu có, còn mình phải đối mặt bao vấn đề khốn khó, chông gai. Cái mình cần là tình yêu đích thực, là nhân cách và sự đồng hành tử tế, một người biết thực lòng yêu thương, trân trọng và bảo vệ cả hai mẹ con mình bằng tất cả sự chân thành. Mình không thỏa hiệp với sự tệ bạc và luôn giữ tiêu chuẩn sống cao đẹp cho riêng mình. Mình không xin xỏ, không lợi dụng, không quỵ lụy bất cứ một ai.
Mình thương bé con thật nhiều. Mình tiếc rằng mình không thể mang lại cho con một người cha tốt đẹp, biết thương lo cho con như con xứng đáng có được, nhưng mình sẽ cố hết sức xoay sở lo cho con được ăn học đàng hoàng, vượt lên mọi khó khăn.
Nếu một ngày nào đó, có một người tuyệt vời xuất hiện đồng hành cùng mẹ con mình, đó có lẽ sẽ là một phép màu kỳ diệu cổ tích, một hạnh phúc mà mình không dám mơ tưởng tới, còn nếu vẫn như bây giờ, không có ai đồng hành, thì mình vẫn cố gắng sống tử tế, vui những niềm vui giản đơn.
Bỏ túi thêm một kỷ niệm
Video kỷ niệm ngày cuối hè dễ thương
Và hai mẹ con mình đã có thêm kỷ niệm hè bên nhau thật nhẹ nhàng, dễ thương, ngọt ngào như thế. Thấm thoắt mà sắp hết một mùa hè.
Ngày 14 tháng 8, 2026
Sắp 40 mà phải đi xem phim…hoạt hình con nít
Qua đầu tuần sau là nhóc con chính thức bước vào năm học mới rồi. Hôm nay, nhóc đòi đi xem phim PAW patrol. Đây cũng như là buổi đi chơi khép lại mùa hè.
Ôi, mình già 40 tuổi đến nơi rồi mà lại phải ngồi xem phim…hoạt hình con nít. Thôi ráng vì thằng con. Người ta ra rạp để hẹn hò đôi lứa, còn mình bao lâu nay chỉ ra rạp mỗi khi có phim thằng nhóc đòi đi coi.
Phim cũng dễ thương, hình ảnh đẹp, giàu trí tưởng tượng, nội dung có tính giáo dục con never give up.
Sắp 40 mà phải đi xem phim…hoạt hình con nít
Qua đầu tuần sau là nhóc con chính thức bước vào năm học mới rồi. Hôm nay, nhóc đòi đi xem phim PAW patrol. Đây cũng như là buổi đi chơi khép lại mùa hè.
Ôi, mình già 40 tuổi đến nơi rồi mà lại phải ngồi xem phim…hoạt hình con nít. Thôi ráng vì thằng con. Người ta ra rạp để hẹn hò đôi lứa, còn mình bao lâu nay chỉ ra rạp mỗi khi có phim thằng nhóc đòi đi coi.
Phim cũng dễ thương, hình ảnh đẹp, giàu trí tưởng tượng, nội dung có tính giáo dục con never give up.
Mark ngồi coi, đoán đâu trúng đó. Nhóc nói: sắp flashback, thì y rằng flashback ngay khúc đó thật. Mình hỏi sao con biết. Nhóc bảo do xem nhiều paw patrol movie trước đây nên đoán được. Thằng bé coi vậy cũng thông minh ghê.
Hết phim. Cả rạp về hết rồi mà thằng bé tiếc nuối nán lại xem cho hết cả credits, hy vọng sẽ có một đoạn phim ngắn bí mật giấu ở sau. Tội thằng bé, cũng giống như mình, dẫu biết hết hè rồi mà vẫn cứ trẻ con mong sao mùa hè còn dài ra thêm xíu nữa.
Tạm biệt mùa hè
Hết phim. Cả rạp về hết rồi mà thằng bé tiếc nuối nán lại xem cho hết cả credits, hy vọng sẽ có một đoạn phim ngắn bí mật giấu ở sau. Tội thằng bé, cũng giống như mình, dẫu biết hết hè rồi mà vẫn cứ trẻ con mong sao mùa hè còn dài ra thêm xíu nữa.
Mùa hè qua, bên ngoài nhìn vào, ai cũng chỉ thấy những buổi đi chơi bình thường, những nụ cười của con, nào ai biết để có được những nụ cười ấy, mình đã trải qua những cuộc chiến, hay bóng đêm gì. Song, nhìn lại những chuyến đi và tháng ngày vừa qua, mình vui khi biết bản thân đã kiên cường, trưởng thành hơn. Mình đã rất nỗ lực vượt lên bao rào cản và chông gai để vẫn mang đến cho gia đình và nhóc con những niềm vui mùa hè nho nhỏ. Dù bão giông, bất công, khó khăn vẫn chưa dừng, đôi lúc mình thấy thật tổn thương, mệt mỏi, và chạnh buồn, nhưng rồi lại nhoẻn cười, tự nhủ mình ráng cố gắng và lúc nào cũng giữ lòng đầy ắp tình yêu thương.
Thôi thì đã đến lúc phải nói chia tay với mùa hè rồi.
Tạm biệt nhé, những ngày hè 2026 đầy kỷ niệm!
"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."
RELATED POSTS







































