Tuesday, September 15, 2026

Bạn là ai khi định mệnh đã an bài?




Bạn là ai khi định mệnh đã an bài?

Bài viết này có lẽ sẽ khá dài, 
vì mình không viết chỉ vì yêu thích một bộ phim,
 mình viết vì muốn chia sẻ góc nhìn, cảm nhận và soi rọi lại chính cuộc đời mình...

Bài viết có spoiler tiết lộ nội dung phim. 

- - - - -


Nếu từng một thời say mê bộ phim truyền hình “Vùng đất của thủ lĩnh Rồng” với thế giới song song và nhân vật chính thông minh, nhanh trí, thì “W: Two Worlds” là bộ phim cũng mang lại nhiều hứng thú như vậy, thậm chí là còn chứa đựng nhiều ý nghĩa triết lý. 

Gần đây, mình mới xem bộ phim này dù phim ra mắt từ năm 2016.
2016 là năm xảy ra biến cố trong đời mình. Cuộc sống rối loạn, xáo trộn, bất ổn đến mức chẳng còn khoảng trống nào cho bản thân, nói gì đến nghệ thuật hay giải trí. Bây giờ sau 10 năm mới hữu duyên xem, thấy phim vẫn rất hay và mới mẻ.
Có những bộ phim xem xong rồi quên, nhưng cũng có những tác phẩm ấn tượng như phim này, để lại trong mình nhiều ngẫm nghĩ…



Nội dung độc đáo: Sự kết nối giữa hai thế giới 

Câu chuyện phim xoay quanh nam chính Kang Chul - một cựu vô địch bắn súng thiên tài, tỷ phú tự thân trẻ tuổi. Anh là nhân vật nam chính đang sống trong bộ truyện tranh ăn khách W do họa sĩ Oh Sung Moo sáng tạo ra. Cuộc đời anh bị ngòi bút tác giả cài cắm vô số bi kịch: cả gia đình bị sát hại, bản thân bị hàm oan, và phải sống cả đời để đuổi theo kẻ thù không dấu vết.

Mọi chuyện hoàn toàn đảo lộn khi tác giả bộ truyện nhiều lần muốn giết chết nam chính, và nữ chính Oh Yeon Joo - bác sĩ thực tập và cũng là con gái của họa sĩ bộ truyện bị kéo xuyên qua màn hình máy tính lạc vào thế giới truyện tranh cứu sống Kang Chul đang trong cơn nguy cấp. Sự xuất hiện của nữ chính không chỉ mở ra một tình yêu kỳ diệu vượt ranh giới hai thế giới, mà còn khiến Kang Chul nhận thức ra bản thân đang sống trong thế giới truyện tranh, chỉ là một con rối bị điều khiển bởi ngòi bút của người khác. Kang Chul đã đứng lên phản kháng lại định mệnh để tự giành lấy quyền làm chủ cuộc đời mình…






Những màn hóa thân tuyệt vời

Đây không phải là bộ phim đầu tiên mình xem Lee Jong Suk. Nhưng với phim này, mình thật sự yêu mến và bị thuyết phục bởi màn nhập vai tuyệt vời, tưởng chừng như nhân vật truyện tranh Kang Chul là có thật. 
 
Lee Jong Suk có khí chất, vóc dáng giống y như nhân vật truyện tranh xé sách bước ra. Nếu bóc tách từng nét mặt riêng lẻ, Lee Jong Suk có thể không hoàn hảo, nhưng biểu cảm nét mặt lại vô cùng duyên dáng, sống động. Khi thì rực rỡ với những nụ cười tỏa nắng, khi thì aegyo nũng nịu đáng yêu, khi thì tinh nghịch, lém lỉnh nháy mắt trêu chọc nữ chính, khi thì đầy tự tin, kiêu hãnh, lúc lại thâm trầm và uất nghẹn đến nhói lòng. Những biểu cảm đó tạo nên nét duyên ngầm cuốn hút mà rất hiếm diễn viên có được.

Diễn xuất của Lee Jong Suk diễn tả trọn vẹn sự chuyển biến tâm lý từ sự ngỡ ngàng, hoang mang khi nhận ra sự thật về thế giới đang sống, cho đến sự đau đớn tột cùng khi đối mặt với người tạo ra đang muốn giết mình, và sự điềm tĩnh sắc lẹm của một người quyết tâm đấu trí với định mệnh.

Trong phim khác, nhân vật của Lee Jong Suk khi chịu bi kịch thì mặt mũi thường sẽ rất trầm mặc hoặc u uất. Nhưng ở phim này, anh bộc lộ phong thái tràn đầy năng lượng tươi sáng, ngọt ngào. Nhân vật Kang Chul dùng chính vẻ tinh nghịch cùng những nụ cười cool ngầu để kiêu hãnh vượt lên trên số phận đầy bi kịch và cô đơn. Có thể nói, đây là phim mình thích nhất của Lee Jong Suk, thần thái hào hoa ấn tượng mà dù có xem thêm nhiều bộ phim khác của anh vẫn khó có thể tìm lại được.

Ngoài ra, diễn viên đóng vai tác giả của bộ truyện tranh diễn xuất cũng rất hay. Và Han Hyo Joo trong vai nữ chính vừa xinh đẹp vừa đong đầy cảm xúc.

Bên cạnh đó, hiệu ứng kỹ xảo biến đổi cảnh từ truyện tranh thành người thực và ngược lại cũng là điểm thu hút đẹp mắt của bộ phim. 






Tài năng sáng tạo vượt bậc

Tuy phim vẫn có những chỗ sạn phi lý, nhưng nhìn chung, mình rất nể phục sức sáng tạo, tư duy thông minh và trí tưởng tượng hết sức phong phú của người viết kịch bản bộ phim này. Phim không chỉ thú vị, có tính giải trí cao mà còn mang ý nghĩa sâu sắc, chạm vào những câu hỏi triết học lớn của nhân loại. 

Tò mò về người nghĩ ra kịch bản xuất sắc này nên mình tìm hiểu và biết đó là tác giả nữ, Song Jae Jung. Khi viết kịch bản phim “W: Two Worlds”, bà chỉ hơn mình hiện giờ có vài tuổi. Song Jae Jung thừa nhận rằng viết kịch bản phim này là trải nghiệm vắt kiệt sức lực và chất xám nhất trong sự nghiệp của bà.

Bà rất tôn trọng trí tuệ của khán giả khi không bắt nhân vật phải hành động ngốc nghếch, vô lý, gượng ép, hay gây ức chế để kéo dài thời lượng phim, mà bà luôn cho nhân vật phản ứng bằng tư duy logic cao nhất. 

Khi tạo ra thế giới viễn tưởng, bà thiết lập ra các quy luật như quy luật cảm xúc biến đổi để chuyển về thế giới thực, quy luật thời gian xoay quanh nhân vật chính... Mọi thứ được tính toán, sắp xếp, kết nối, cài cắm tỉ mỉ, chứ không tuỳ tiện muốn làm gì thì làm. Bà tạo ra những nút thắt diễn biến, và tự giải các bài toán do chính mình đặt ra. 
 
Bà không chỉ sáng tạo ra một thế giới chưa từng tồn tại, vận hành nó, mà còn chạm vào tầng sâu của tư duy và cảm xúc con người. Một người nếu chỉ có logic sẽ viết ra một kịch bản chặt chẽ nhưng khô khan. Còn Song Jae Jung thổi vào cấu trúc logic đó những gợi mở về nhân sinh. Phim đặt ra những câu hỏi đúng vào những trăn trở về cuộc đời mà chúng ta vốn dĩ đã tích tụ trong lòng. 


 
Trí tuệ sắc bén

Điều mình thích ở phim này chính là trí tuệ của kịch bản lẫn sự thông minh của các nhân vật, đặc biệt là nam chính Kang Chul. Sự thông minh của Kang Chul chính là linh hồn và là yếu tố hấp dẫn, biến bộ phim thành một trận cờ trí tuệ. 

Thông thường, các nhân vật chính thường bị giật dây bởi hoàn cảnh. Nhưng Kang Chul thì khác. Anh không chỉ đẹp trai, mà còn có một bộ óc phân tích kiệt xuất, tư duy sắc bén, tính cách không chịu khuất phục, liên tục chủ động tự tay phá vỡ số phận do tác giả sắp đặt. 

Anh sở hữu năng lực tự nhận thức cực kỳ cao. Khi đối mặt với hàng loạt sự kiện kỳ lạ diễn ra xung quanh mình, Kang Chul không bị động mà dùng tư duy logic để suy luận. Khi biết sự thật là mình đang sống trong thế giới truyện tranh, Kang Chul không trốn tránh hay cam chịu mà ngay lập tức quan sát, học cách sử dụng các luật chơi để phục vụ cho mục đích của mình. Anh dùng chính quy luật kịch bản để lật ngược kịch bản. 
 
Khi bước sang thế giới thực, dù là lần đầu tiên, anh không hề hoảng loạn trước một thế giới xa lạ hay phụ thuộc nhờ nữ chính giúp đỡ, mà chủ động đi tìm sự thật. Anh bóc tách từng lớp sự thật bằng tư duy của một cựu tuyển thủ bắn súng, một kỹ sư máy tính, và một tỷ phú điều tra tội phạm rất sắc sảo. 

Khi trong tình thế nguy hiểm, Kang Chul luôn giữ sự bình tĩnh và chủ động lập kế hoạch đáp trả. Khi rơi vào thế bế tắc hoàn toàn, Kang Chul vẫn đủ tỉnh táo để đưa ra giải pháp vẽ "reset" biến mọi chuyện thành giấc mơ. Đây là nước đi cực kỳ lý trí, chấp nhận từ bỏ ký ức, nhận thức và tình yêu của mình, cam chịu quay về làm một nhân vật bị dẫn dắt trong kịch bản cũ, để lập lại trật tự và giữ được an toàn cho người mình yêu. 
 
Sau khi ký ức bị xóa sạch bằng cú "reset" biến mọi chuyện thành giấc mơ, Kang Chul trở lại làm một nhân vật truyện tranh bình thường. Đến khi cầm trên tay tập truyện W do nữ chính vô tình mang từ thế giới thực vào thế giới truyện tranh, Kang Chul không gạt đi như một thứ hư cấu phi lý, anh đọc nó như một dữ liệu quý giá. Dù tình tiết trên trang sách có trái với niềm tin hiện tại hay vượt quá sức tưởng tượng, anh tiếp thu, cập nhật, tự mình đối chiếu, xâu chuỗi, tự suy luận ra quyển truyện này chính là phần ký ức bị đánh mất của mình. Anh nhận biết bản thân chính là nhân vật trong đó, nhận ra người vợ bị lãng quên, nhận ra phần cuộc đời đã bị xóa ký ức. Anh đã tự thức tỉnh bằng trí thông minh của bản thân mà không cần ai giải thích. Biên kịch đã rất hay khi dùng quyển truyện tranh làm cách giải quyết cho nam chính biết được quá khứ và sự thật.



Ý chí vượt lên số phận

Chi tiết Kang Chul kiên quyết không nhảy cầu tự sát theo kịch bản vạch sẵn của tác giả Oh Sung Moo là một trong những nút thắt đắt giá của bộ phim. Bằng một ý chí phi thường, anh dùng hết sức lực để bám chặt lấy lan can cầu, tiếp tục sống. Việc này tạo ra một biến số làm rạn nứt ranh giới giữa hai thế giới. Đó chính là thời điểm bộ truyện W ngừng vận hành theo lập trình của tác giả. Khao khát sống và khát khao đi tìm sự thật trong anh mạnh hơn quyết định của người sáng tạo ra anh. Bàn tay bám chặt vào thành cầu của Kang Chul chính là nét vẽ đầu tiên do chính anh tự tay tạo nên cho cuộc đời mình.

Hình ảnh ấy như một ẩn dụ nhân sinh về những thời điểm tối tăm nhất của đời người. Khi cuộc sống dội xuống kịch bản tồi tệ đến mức muốn đẩy ta xuống vực sâu tuyệt vọng, việc lựa chọn không buông tay, dẫu chỉ là cố gắng bám lấy một chút hy vọng, chính là bước khởi đầu để ta xé rách kịch bản khắc nghiệt và tự tay viết tiếp cuộc đời của chính mình. 

Xem phim, có lẽ mỗi người cũng sẽ tự hỏi, nếu biết được thế giới mình đang sống chỉ là thế giới hư vô, hư cấu và bị định đoạt bởi người khác thì mình sẽ làm gì? Kang Chul đã đưa ra câu trả lời với diễn biến tâm lý và cách xử lý đầy hấp dẫn.






Cuộc đối đầu mang tầm vóc triết học 

Khoảnh khắc đỉnh cao của bộ phim là khi nam chính Kang Chul từ thế giới truyện tranh bước ra thế giới đời thực, đến phòng làm việc gặp tác giả Oh Sung Moo - một cuộc đối đầu độc đáo, thỏa mãn, và gay cấn. Đây không đơn thuần là cuộc chiến giữa kẻ thiện và kẻ ác, mà là cuộc đụng độ mang tính triết học sâu sắc.

Câu hỏi của Kang Chul: Tại sao tạo ra tôi rồi lại đày đọa tôi, chính là tiếng khóc xé lòng của một sinh linh bị phản bội bởi chính người tạo ra mình.

Trong cuộc đối mặt, Kang Chul nhận ra ngay điểm yếu lớn nhất của tác giả là sự hèn nhát và đố kỵ. Anh chỉ ra rằng ông ta muốn kết liễu anh không phải vì anh là quái vật, mà là vì anh quá kiên cường, một sự kiên cường tố cáo sự hèn nhát của chính người đã tạo ra anh. Tác giả không đủ bản lĩnh để cho anh một kết cục xứng đáng nên muốn xóa bỏ anh một cách nhẫn tâm, vô trách nhiệm.

Kang Chul không đòi tác giả đền mạng, anh chỉ đòi Lý do, Sự thật, và Giải pháp. Anh yêu cầu tác giả vẽ cho mình một kết cục hợp lý tìm ra sát thủ thực sự.

Và phát súng anh bắn vào ngực tác giả Oh Sung Moo có lẽ không xuất phát từ bản chất thù hận, mà là lời tuyên ngôn: Tôi tồn tại độc lập, và tôi không phải là món đồ chơi hay con rối của ông.



Trách nhiệm với những gì mình sinh ra 

Sự cẩu thả vô trách nhiệm của nhân vật tác giả Oh Sung Moo đã gieo ra luật nhân quả tàn khốc, cuối cùng nuốt chửng chính ông. 
 
Bộ phim theo đó mang thông điệp về trách nhiệm. Đừng sống vô trách nhiệm với những gì mình tạo ra, dù đó là một đứa con, một tác phẩm nghệ thuật, hay bất kỳ quyết định nào ta lựa chọn khởi đầu trong đời. Đừng ban phát sự sống hay khởi tạo bất kỳ điều gì nếu sau đó chỉ biết phủi tay trốn chạy, vùi dập và xóa bỏ nó một cách tàn nhẫn khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát. 

Giá trị của một con người không đo bằng khả năng tạo ra vô số những khởi đầu mới, mà đo bằng lòng dũng cảm, bản lĩnh và sự tử tế để dám đồng hành, gánh vác đến tận cùng trách nhiệm với những gì mình đã sản sinh ra. 



Kẻ sát thủ không mặt - Biểu tượng của những bi kịch phi lý trong đời

Hình tượng kẻ sát thủ không mặt trong phim như là biểu tượng cho những bi kịch phi lý trong đời. Có những nỗi đau, bất công, giông bão đổ ập xuống mà hoàn toàn không có lý do, cũng chẳng vì ta đã làm điều gì sai, nó chỉ xảy đến, phi lý và hư ảo như một kẻ sát thủ không mang gương mặt. 

Gã sát thủ không gương mặt có thể xuất hiện bất ngờ khắp nơi vì hắn là một thuật toán tàn nhẫn do tác giả tạo ra nhằm dồn cuộc đời nhân vật chính vào bi kịch. Hắn là hiện thân của sự hèn nhát, nhẫn tâm, vô trách nhiệm từ ngòi bút tác giả và sự hiếu kỳ, tò mò của người đời. 


 
Khi cái ác là con quái vật nuốt chửng kẻ dung dưỡng nó

Hành trình kẻ sát thủ không mặt từ một thế lực mơ hồ trở thành con quái vật nuốt chửng tác giả là một trong những sáng tạo mang tính ẩn dụ đầy ám ảnh của bộ phim.

Bi kịch bùng nổ bất ngờ khi tác giả Oh Sung Moo vì muốn sửa sai, gỡ gạc kịch bản nên đã trao cho gã sát thủ khuôn mặt của chính ông ta. Lý do ông lấy gương mặt của bản thân cho tên sát thủ là vì trước đó chính ông là người từng tự tay đâm Kang Chul, ông nghĩ rằng chỉ có cách này, nam chính mới tin và chấp nhận đó chính là gương mặt thật của hung thủ. 

Nhưng nào ngờ, tên sát thủ không chỉ mang gương mặt của chính tác giả Oh Sung Moo, mà thành là hiện thân cho phần ác tâm, hèn nhát, vô trách nhiệm và sự đố kỵ bên trong tâm hồn ông. Khi trao gương mặt cho tên sát thủ, Oh Sung Moo dường như đã vô tình thừa nhận một sự thật nghiệt ngã: Kẻ thù lớn nhất phá hủy cuộc đời Kang Chul bấy lâu nay không ai khác chính là ông. Từng dung dưỡng sự tàn nhẫn và dùng cái ác làm công cụ để giải quyết vấn đề, ông đã tự tạo ra và tự rước con quái vật ác độc đó vào tâm hồn mình, để rồi bị nó quay lại nuốt chửng bản thể của chính ông. Cái ác ban đầu là mầm mống cho sự sụp đổ không thể cứu vãn. 

Kết phim không khoác lên mình màu hồng thơ mộng, mà nhắc nhở rằng: Không có một Happy Ending nào là miễn phí. Sự hạnh phúc đôi khi phải đánh đổi bằng sự trả giá, hy sinh. 


 
Tình yêu vượt qua ranh giới

Chuyện tình giữa người thật và một nhân vật truyện tranh thoạt nghe qua tưởng chừng như rất miễn cưỡng, không thể cảm thấu. Nhưng với diễn biến phim hợp lý và diễn xuất tự nhiên, duyên dáng của Lee Jong Suk và Han Hyo Joo, tình yêu trong phim đã hiện ra vô cùng cảm động và thuyết phục.

Tình yêu giữa nam nữ chính chân thành, mạnh mẽ đến mức vượt qua biến cố bị xóa bỏ ký ức, hay sự ngăn cách của hai thế giới không gian song song. 

Nữ chính nhiều lần trực tiếp cứu sống nam chính, nhìn rõ vết thương và ánh mắt của anh. Cô yêu anh khi nhận ra đằng sau vẻ ngoài đẹp như truyện tranh là một con người bằng xương bằng thịt đang oằn mình gánh chịu những bi kịch tàn nhẫn, bất công do chính tác giả bộ truyện là cha cô tạo ra. Tình yêu của cô bắt đầu từ lòng thương cảm và khát khao muốn bảo vệ anh. Tình yêu cô dành cho anh là tình yêu vô điều kiện. Cô yêu anh không phải vì anh là tỷ phú giàu có, hay là một anh hùng hoàn hảo. Cô yêu anh ngay cả khi anh là một kẻ bị truy nã, một người sa cơ mất đi tất cả, hay một con người bình thường ở thế giới thực. Tình yêu của cô chứng minh rằng giá trị của một con người nằm ở tâm hồn, trí tuệ và cảm xúc, không nằm ở vật chất, địa vị hay điều kiện của thân phận. 
 
Khi toàn bộ ký ức tình yêu giữa hai người bị biến thành một giấc mơ, nữ chính đã phải chịu đựng nỗi đau tột cùng của một người nhớ tất cả, trong khi người mình yêu hoàn toàn nhìn mình là một người xa lạ. Nỗi đau này quá xót xa, và có lẽ nhiều người thấy đồng cảm vì cũng từng trải qua phần nào cảm giác đó. Vì dù trong đời thực không có chuyện xoá sạch ký ức như phim, nhưng vẫn có những người cô đơn trong tình yêu của chính mình khi vẫn lưu giữ, nâng niu từng kỷ niệm trong khi người còn lại đã quên họ từ lâu. 

Còn về Kang Chul, việc anh yêu nữ chính chính là hành vi phản kháng lãng mạn nhất chống lại định mệnh. Anh yêu người mà tác giả truyện không cho phép yêu, và thông qua tình yêu đó, anh tìm thấy lý do thực sự để tiếp tục tồn tại, thoát khỏi vực sâu. Tình yêu giữa họ là tình yêu tự tìm thấy. Họ yêu nhau không đến từ sự sắp đặt của người viết truyện mà là biến số nảy nở, phát sinh vượt ngoài kịch bản. 





 
2 lần thức tỉnh và 2 lần yêu cùng một người

Kịch bản phim rất hay khi xây dựng câu chuyện qua hai lần thức tỉnh của Kang Chul. Sự sóng đôi giữa hai lần thức tỉnh trước cùng một sự thật và hai lần yêu với cùng một người của Kang Chul chính là hai đoạn điệp khúc dồn dập đầy lý thú. 

Nếu lần thức tỉnh đầu tiên là sự bùng nổ của cảm xúc, mang đậm tính phản kháng mãnh liệt, đối đầu với định mệnh, thì lần thức tỉnh thứ hai sau khi bị xoá ký ức lại là sự điềm tĩnh của một trí tuệ và tâm hồn đã kinh qua giông bão để vượt lên định mệnh. Anh không còn truy cứu lý do tại sao lại bị đối xử như vậy, cũng không thù hận. Anh học cách chấp nhận những giằng xé của số phận và dùng trí tuệ để tìm kiếm một kết cục tốt đẹp, ít tổn thương nhất cho tất cả. Đó chính là sự trưởng thành. Thức tỉnh không để trả thù hoàn cảnh, mà là để bao dung, giải quyết và chữa lành. 

Tương tự, lần yêu thứ nhất dạy Kang Chul biết đến sự cứu rỗi, còn lần yêu thứ hai vẫn với cùng một người ấy là do chính anh tự tay nhặt lại những mảnh vỡ tình yêu đã bị xóa sạch để yêu lại từ đầu. Trong lần thứ hai, Kang Chul gặp lại nữ chính khi cô chỉ còn là một người xa lạ trong mắt anh, những ký ức ngọt ngào cũ anh đã quên sạch nhưng ánh mắt của cô lại gieo vào lòng anh những nhịp đập vô thức. Anh đọc về tình yêu của chính mình trong cuốn truyện tranh như đọc câu chuyện của một ai đó, nhưng trái tim anh lại một lần nữa rung động và đưa ra lựa chọn yêu cô như lần đầu. Dù kịch bản có bị làm lại bao nhiêu lần, thì chỉ cần đứng trước đúng người đó, trái tim vẫn nhận ra chìa khóa của đời mình. Tình yêu khi lặp lại lần hai không còn là một sự ngẫu nhiên, mà là một lựa chọn chủ động và kiên cường. Trí tuệ tỉnh thức và sự chân thành của tình yêu đích thực có lẽ không hoàn cảnh nào có thể xóa bỏ. 




Xóa ký ức, làm lại có phải là chữa lành?

Cú reset biến mọi sai lầm thành giấc mơ trong phim là một chi tiết mang lại nhiều suy ngẫm. Kang Chul xóa ký ức để sửa chữa hậu quả, làm lại từ đầu, nhưng cuối cùng tất cả vẫn tìm cách lặp lại dưới hình thái khác. Reset tưởng như là lối thoát nhưng rồi chỉ lại chứng minh rằng nỗi đau và các vấn đề không thể thay đổi bằng cách trốn chạy. Xóa ký ức không đồng nghĩa với chữa lành. Lãng quên không biến ta thành đúng hay trưởng thành hơn. Reset không làm mất đi bản chất, nó chỉ trì hoãn cuộc đối đầu với thực tại. 
  


2016 – 2026

Nhìn lại, đã một thập kỷ trôi qua. 2016 là năm biến cố khởi đầu gây ra những rối loạn quái ác đã và đang phá hoại cuộc đời mình. Nó đọa đày, trói buộc mình vào một kịch bản tồi tệ, biến một người vốn từng rất vô tư, bình yên, hoàn hảo trở nên kiệt quệ, bất lực, và bế tắc. Mình không làm gì sai để phải gánh chịu nó, nhưng nó lại xảy đến, đưa cuộc đời mình rơi vào chương tối tăm và hỗn loạn mãi vẫn chưa tìm được lối ra. Những đổi thay đập tan bao ước mơ và kéo mình trượt ngã ra khỏi quỹ đạo tươi đẹp vốn có trước kia. 

Và tâm trí mình hiện nay phần nào cũng giống như tâm trạng của nam chính: chới với giữa một kịch bản mà bản thân không hề mong muốn hay lựa chọn, và không biết làm sao để thoát ra. Mình cũng đã từng tự hỏi: Cuộc đời sinh ra tôi cho tôi trí thông minh, vẻ đẹp, tâm hồn tinh tế, trái tim biết yêu thương, tấm lòng lương thiện…nhưng rồi tại sao lại bắt tôi gánh chịu thứ thử thách trớ trêu tra tấn tinh thần, phá hỏng cuộc đời và cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của tôi? 

Xem W - Two Worlds, mình nhận ra một sự tương đồng đau đớn: Mình cũng đang mắc kẹt trong một thế giới khác - một thế giới bị bóp méo do những rối loạn tạo ra, một thế giới cai trị bằng hệ thống những quy tắc tinh vi, hà khắc, đầy quyền uy, liên tục bóc lột thể xác và đe doạ tinh thần mình. Nó ép bức mình phải tuân theo những lập trình tàn nhẫn, uy hiếp, giam cầm, hành hạ, muốn dồn mình đến đường cùng. 

Mình đã phải sống và chiến đấu như một nô lệ trong cái thế giới đó suốt một thập kỷ qua. Có lúc mình thấy tuyệt vọng. Mình rất đau khổ. Nhưng mình vẫn từng ngày cố gắng. Mình hiểu rõ, ước mong, khao khát lớn nhất, cũng là mục tiêu lớn nhất của cuộc đời mình lúc này, là có thể thoát ra khỏi cái thế giới khủng khiếp như ác mộng đó, để được sống trọn vẹn như một người bình thường trong thế giới thực - một thế giới tươi sáng, tự do, nơi quyền làm chủ thực sự thuộc về mình. 

Hiện nay, 2026, mình lại phải trải qua thêm nhiều bất công, vùi dập. Có lẽ chặng đường quá cay đắng mình đi qua đã góp phần khiến bộ phim chạm vào mình sâu sắc. Câu chuyện về Kang Chul, một nhân vật kiệt xuất bị kịch bản hành hạ, hãm hại nhưng cố dùng trí tuệ, bản lĩnh để phản kháng và tự cứu lấy chính mình chính là bản sao tinh thần của những ai đã từng phải đi qua giông bão. Mình thấu hiểu cảm giác bị số phận trêu ngươi và mình cũng đang đi tìm câu trả lời cho chính cuộc đời mình…
 
Cùng một bộ phim, nhưng nếu xem ở tuổi trẻ êm đềm, lành lặn của năm 2016, có lẽ mình sẽ chỉ thấy sự hấp dẫn hời hợt của một bộ phim giải trí. Nhưng nay ở độ tuổi trưởng thành của 10 năm sau, khi đã trải qua bao bầm dập, chông gai của cuộc đời, mình mới thấm thía hơn tâm lý của nhân vật và ý nghĩa của bộ phim. Khoảng thời gian 10 năm khổ đau đã cho mình sự thấu cảm, chiều sâu nhận thức, và nhiều hiểu biết giá trị mà một cuộc đời bằng phẳng không có được. Mặc dù không nhất thiết mọi đau khổ sinh ra đều để dạy ta điều tốt đẹp. Có những đau khổ đơn thuần là đau khổ, là độc hại, là lãng phí cuộc đời. Nhưng nếu đã lỡ không thể xóa bỏ được nó, ta vẫn có quyền quyết định học được gì trong câu chuyện của mình.

Khác với thế giới truyện tranh trong phim, cuộc đời thực là dòng chảy một chiều không thể reset sửa đi làm lại, không có thế giới song song để trốn chạy, và cũng chẳng có nét vẽ thần kỳ nào có thể cứu giúp như phim. Đây vừa là nỗi sợ hãi, vừa là ý nghĩa vô giá của cuộc đời, buộc ta phải sống tử tế hơn, trách nhiệm hơn với từng lựa chọn. 

Đời thực cũng vì thế mà phức tạp hơn phim rất nhiều. Cuộc sống có thể đang kẹt trong những đoạn kịch bản giông bão, dường như không có lối thoát. Không phải chỉ cần có ý chí, trí tuệ là hóa giải ngay được. Mình từng ngây thơ tự tin rằng có trí, có chí, tử tế và nỗ lực thì có thể sống yên ổn, hạnh phúc. Nhưng rồi cuộc đời đã cho mình đối diện với một sự thật khó chịu hơn: có những thứ không theo ý muốn cho dù ta có thông minh hay bền chí đến đâu. Có khi cần phải có thời gian, cái duyên, sự giúp đỡ, yếu tố may mắn hay bị phụ thuộc vào sự chi phối của những điều, những con người, những vấn nạn tiêu cực nằm ngoài khả năng kiểm soát của mình. Thế nên mình phải học cách đừng quá khắt khe, đừng tự tạo thêm áp lực hay trách móc bản thân. Mình học chấp nhận và trở nên khiêm nhường hơn trước cuộc đời. Đôi khi thừa nhận mình đang mắc kẹt, chưa thể vượt qua hoàn cảnh không đồng nghĩa với việc đầu hàng. Đôi khi vẫn sống sót trong một giai đoạn đầy bất công, khốn khó cũng đã là một thành tựu rồi.

Nhưng dù sao, mình vẫn muốn tin rằng, định mệnh viết nên điểm xuất phát, nhưng mỗi chúng ta mới là người thật sự vẽ nên điểm đến. Quyền phản ứng thế nào trước hoàn cảnh vẫn thuộc về con người. Khi ta cố gắng rèn luyện một trí tuệ tỉnh thức, một trái tim biết yêu thương, không chỉ làm một con rối buông xuôi, không để uất ức hay nỗi đau thiêu rụi mình, mà vẫn bản lĩnh, điềm tĩnh tìm cách tháo gỡ, bẻ lái hoàn cảnh thì ta sẽ là tác giả viết tiếp những chương tươi sáng hơn cho cuộc đời mình. 

Thay vì hỏi "Tại sao điều này lại xảy ra với tôi?", người trưởng thành cần hỏi "Tôi có thể làm gì tốt nhất với những gì đang có?"

Định mệnh là những hằng số của cuộc đời. Giống như khi ta được chia một ván bài, những quân bài cầm trên tay chính là định mệnh. Còn chúng ta là ai thể hiện qua cách tự chơi ván bài đó. Có lẽ điều đáng sợ nhất không phải là không thể thay đổi định mệnh, mà là mặc cảm và xem định mệnh như một cái cớ để từ bỏ những biến số và cả quyền lựa chọn tốt hơn của chính mình. 

Bạn là ai khi định mệnh đã an bài?
Câu trả lời không nằm ở ngòi bút của bất kỳ ai khác, mà nằm ở chính bản thân chúng ta. Hãy bền tâm đương đầu, gỡ rối, cố viết tiếp những điều tử tế, ý nghĩa kể cả sau khi biết mình bị áp đặt những kịch bản bất công hay không thể xóa đi những gì đã được viết định sẵn.




Vượt lên giá trị của một trải nghiệm giải trí đơn thuần, “W - Two Worlds” là một tác phẩm sáng tạo có chiều sâu, kích thích tư duy, lay động tâm hồn, và truyền cảm hứng mạnh mẽ về nghị lực và bản lĩnh sống. Mình cảm thấy mến phục, an ủi, có thêm niềm tin và sức mạnh tinh thần để kiên cường bước tiếp trên hành trình đang đầy gian nan, tăm tối của chính mình. Phim kết thúc, nhưng để lại nhiều dư âm, vấn vương, suy ngẫm, và một khoảng trống gợn sóng mênh mông… 




"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."





RELATED POSTS



Read Full Post

Sunday, August 16, 2026

Khép lại mùa hè







Ngày 7 tháng 8, 2026

Mới đó đã sắp hết hè rồi. 

Hôm nay mình dẫn Mark đi workshop trang trí bánh donut và cupcake.

Tiệm bánh là một ngôi nhà nhỏ có khung cửa gỗ, tường gỗ, bậu cửa sổ gỗ, trang trí chút ít hoa khô và bánh ngọt, máy lạnh man mát, không gian tựa như ở Đà Lạt.

Cửa hàng sáng nay vắng vẻ, chỉ có chị chủ và cậu con trai nhỏ. Cậu bé nhỏ hơn Mark hai tuổi nhưng lanh lợi và rành cách làm bánh lắm, đang cân đo, phụ mẹ pha bột.

Mình để ý thấy trên tường có treo bức tranh vẽ chính cửa hiệu bánh này, trông xinh rất xinh. Mình hỏi thử thì đúng là tranh do chị chủ tự tay vẽ. 



Chiếc bánh Donut có đôi mắt

Chị chủ lần lượt mang ra khay bánh donut, chocolate, cốm, rồi sau đó là cupcakes và những chiếc túi kem đủ màu.

Chị làm mẫu, hướng dẫn Mark cách trang trí bánh donut. Thằng bé nhìn nhìn nhưng chẳng thích nhúng chocolate hay làm theo mà chỉ đòi vẽ điểm lên cái bánh đúng hai chấm chocolate để làm đôi mắt, vì theo Mark, cái lỗ giữa bánh donut chính là chiếc miệng rồi. Người lớn nhìn cái bánh donut chỉ thấy một vòng tròn bị khuyết ở giữa, còn Mark lại thấy đó là một khuôn mặt đang chờ được thắp thêm đôi mắt. Trong thế giới trong trẻo của Mark, donut không cần phải rực rỡ sắc màu như người lớn sắp đặt, mà chỉ cần thêm đôi mắt để chiếc bánh vô tri trở thành một người bạn có tâm hồn.







Những nét vẽ loằng ngoằng trên bánh cupcakes

Đến lượt vẽ cupcake, những chiếc bánh nhỏ tròn xoe với mặt kem trắng là, phẳng mịn như lớp giấy tinh khôi. Thằng Mark ỉ eo nhăn nhó vì bảo không thích ăn kem. Mình phải dỗ: - Con cứ thỏa sức vẽ bằng kem đi, không thích ăn thì mẹ ăn giùm cho. Vậy nhóc mới chịu yên.

Có 4 chiếc cupcakes, hai mẹ con suy nghĩ tìm ý tưởng xem vẽ gì. Thế rồi vẽ từng chiếc một, này là bánh hình quả bí đỏ, này là những nhân vật game mà Mark thích. Mark chưa quen nên khó điều khiển túi kem, vẽ ra những đường đứt gãy, run run, loắng ngoắng loằng ngoằng. Nhờ chị chủ cầm tay sửa lại nét vẽ mà rồi thành phẩm cũng ra hình những chiếc bánh xinh thật xinh.




Tâm hồn người mẹ

Chị chủ tâm sự với mình rằng chị nghỉ làm công ty nước ngoài, mở tiệm bánh này. Chị cũng chỉ có một cậu con trai duy nhất, thuê mặt bằng cửa hàng ở địa điểm này một phần là để cho con học trường tốt. Giá workshop của tiệm rất bình dân so với những chỗ trước mình từng đi. Nhìn hai mẹ con quây quần bên nhau ở cửa tiệm bánh, người mẹ thích làm bánh, vẽ tranh, dạy workshop, chăm chút cho góc nhỏ, thương lo cho con chuyện học hành, tự nhiên mình thấy thương, cảm giác như đến thăm nhà một người quen hơn là đi workshop làm bánh.

Một buổi workshop cho con nhưng vô tình cũng là cuộc gặp gỡ giữa hai tâm hồn người mẹ. Hai người xa lạ, hai cuộc đời khác nhau, nhưng lại gặp nhau ở lòng thương con, khát vọng cho con những điều tốt đẹp lẫn một khoảng trời bình yên giữa những nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Mark làm bánh xong ngồi ăn donut ngấu nghiến. Cupcake thì phần mình. Trận mưa ngoài kia cũng vừa tạnh. Mình và con chào tạm biệt tiệm bánh nhỏ. Trước khi xa, mình không quên ngoái lại nhìn phía trước cửa tiệm, hoa phủ nho nhỏ tim tím trên cao, đúng là cửa hiệu ngoài đời cũng xinh và nên thơ y hệt như trong bức tranh chị chủ vẽ. 

 

Sao mẹ không có bạn trai?



Rời tiệm bánh, mình tiếp tục đưa Mark đi ăn và vào khu vui chơi.

Tự dưng lúc ngồi ăn, con trai thốt ra một câu nhẹ hẫng mà làm tim mình khựng lại:
- Con mong mẹ có bạn trai để giúp mẹ đỡ vất vả, để mẹ có người phụ giúp mẹ nuôi con, dạy con học...

Mình bất ngờ và thấy thương con quá, không hiểu sao thằng bé tự nhiên nói vậy. Mình vụng về, chẳng biết nói sao cho con hiểu…

Cái gì con muốn mình cũng ráng. Nhưng riêng bạn trai thì mình không có. Mình hiểu rõ thực tế hoàn cảnh của mình, và cũng biết gu của mình bây giờ khó lắm. Vài người bạn gia đình viên mãn từng khuyên bảo mình nên đổi gu đi, hạ tiêu chuẩn xuống, quen ai đó bình thường cho yên ổn, vì mấy thằng giỏi và đẹp trai thường đểu. Nhưng mình không nghe theo những ý kiến chủ quan bên ngoài, vì mình biết rõ giá trị bản thân và biết mình thực sự cần gì.

Nhiều người hay nghĩ phụ nữ ly hôn là món hàng đã cũ, xuống giá, lỡ thì, cần phải vơ ngay lấy một người đàn ông khác để chữa cháy. Nhưng họ không hiểu rằng, giá trị con người không như một món hàng bị hao mòn theo thời gian. Giá trị con người không giảm đi mà ngược lại, càng tăng lên sau đổ vỡ, biến cố. Những người phụ nữ dám ly hôn, dám buông bỏ mối quan hệ độc hại là những người có thừa tự trọng, dũng khí, bản lĩnh và có sự hiểu đời sâu sắc. Thứ giá trị được trui rèn qua tổn thương và kiên cường đó, không thể tìm thấy ở những người hời hợt non trẻ, hay những ai chỉ quen sống trong chăn ấm nệm êm, chưa từng biết đến bão giông hay mùi vị phũ phàng là gì.

Sau những biến cố và tổn thương liên tục trong chuyện tình cảm, mình không những không hạ tiêu chuẩn xuống mà còn phải nâng nó cao hơn. Mình bây giờ cần người không chỉ mang lại sự rung động, thu hút qua ngoại hình, trí tuệ, tài năng, mà còn nhất định phải có đạo đức, nhân cách tốt, có tấm lòng thấu hiểu, chính trực, chung tình, biết yêu thương đồng hành ấm áp kiểu như nam chính Yi-hyun trong phim ‘Happiness’. Mình đang trong hoàn cảnh khó khăn nên bộ lọc của mình càng trở nên nhạy bén hơn rất nhiều, rất dễ nhìn ra những sự hời hợt, ích kỷ, hay thiếu năng lực chia sẻ từ người khác. Mình không là người tìm cảm xúc qua loa bề nổi, hay kiếm sự trao đổi giá trị thực dụng và vì sự tiện lợi trong tình cảm. Cái mình xem trọng là sự kết nối sâu sắc, bền bĩ và chân thành, dù mình biết tình cảm như thế chiếm một tỷ lệ rất nhỏ trong xã hội. Thà mình một mình chơ vơ, vất vả chứ không chỉ vì để có người hỗ trợ, phụ giúp cho cuộc sống dễ dàng hơn hay vì sợ cô đơn mà thỏa hiệp, chấp nhận bừa một ai đó cho vui, dễ dãi đánh đổi lấy những thứ tình cảm hời hợt.

Nếu chỉ vì cần một người phụ nuôi con hay để dựa dẫm, thì mình đã không can đảm bước ra khỏi cuộc hôn nhân cũ trong khi lúc đó người kia đang thành công giàu có, còn mình phải đối mặt bao vấn đề khốn khó, chông gai. Cái mình cần là tình yêu đích thực, là nhân cách và sự đồng hành tử tế, một người biết thực lòng yêu thương, quý trọng và bảo vệ cả hai mẹ con mình bằng tất cả sự chân thành. Mình không thỏa hiệp với sự tệ bạc và luôn giữ tiêu chuẩn sống cao đẹp cho riêng mình. Mình không xin xỏ, không lợi dụng, không quỵ lụy bất cứ một ai.

Mình thương bé con thật nhiều. Mình tiếc rằng mình không thể mang lại cho con một người cha tốt đẹp, biết thương lo cho con như con xứng đáng có được, nhưng mình sẽ cố hết sức tự xoay sở lo cho con được ăn học đàng hoàng, vượt lên mọi khó khăn.

Nếu một ngày nào đó, có một người tuyệt vời xuất hiện đồng hành cùng mẹ con mình, đó có lẽ sẽ là một phép màu kỳ diệu cổ tích, một hạnh phúc mà mình không dám mơ tưởng tới, còn nếu vẫn như bây giờ, không có ai đồng hành, thì mình vẫn cố gắng sống tử tế, vui những niềm vui giản đơn.



Bỏ túi thêm một kỷ niệm
 
Video kỷ niệm ngày cuối hè dễ thương



Mỗi chuyến đi chơi, với người khác là điều quá dễ dàng, nhưng với mình, đó là cả một sự đấu tranh, vật lộn với con quái vật không ngừng đe doạ, hành hạ tinh thần lẫn thể xác của mình, những nỗi đau bất lực mà không ai nhìn thấy. Có những lúc mình kiệt sức, tuyệt vọng, bên bờ gãy gục, cảm thấy không thể đứng dậy nổi. Nhưng rồi, nhìn vào sự háo hức hồn nhiên của con, mình lại gom hết can đảm cố gắng ép mình gượng dậy, dù thế nào, mình vẫn cố đưa con đi bởi con xứng đáng có một mùa hè vui tươi.  

Và hai mẹ con mình đã có kỷ niệm hè bên nhau thật nhẹ nhàng, dễ thương, ngọt ngào như thế. Thấm thoắt mà sắp hết một mùa hè.






Ngày 14 tháng 8, 2026

Sắp 40 mà đi xem phim…hoạt hình con nít

Qua đầu tuần sau là nhóc con chính thức bước vào năm học mới rồi. Hôm nay, nhóc đòi đi xem phim PAW patrol. Đây cũng như là buổi đi chơi khép lại mùa hè.

Ôi, mình già 40 tuổi đến nơi rồi mà lại phải ngồi xem phim…hoạt hình con nít. Thôi ráng vì thằng con. Người ta ra rạp để hẹn hò đôi lứa, còn mình bao lâu nay chỉ ra rạp mỗi khi có phim thằng nhóc đòi đi coi.

Phim cũng dễ thương, hình ảnh đẹp, giàu trí tưởng tượng, nội dung có tính giáo dục con never give up.

Mark ngồi coi, đoán đâu trúng đó. Nhóc nói: sắp flashback, thì y rằng flashback ngay khúc đó thật. Mình hỏi sao con biết. Nhóc bảo do xem nhiều paw patrol movie trước đây nên đoán được. Thằng bé coi vậy cũng thông minh ghê.

Hết phim. Cả rạp về hết rồi mà thằng bé tiếc nuối nán lại xem cho hết cả credits, hy vọng sẽ có một đoạn phim ngắn bí mật giấu ở sau. Tội thằng bé, cũng giống như mình, dẫu biết hết hè rồi mà vẫn cứ trẻ con mong sao mùa hè còn dài ra thêm xíu nữa.


 




Tạm biệt mùa hè 

Mùa hè qua, bên ngoài nhìn vào, ai cũng chỉ thấy những buổi đi chơi bình thường, những nụ cười của con, nào ai biết để có được những nụ cười ấy, mình đã trải qua những cuộc chiến, hay bóng đêm gì. Song, nhìn lại những chuyến đi và tháng ngày vừa qua, mình vui khi biết bản thân đã kiên cường, trưởng thành hơn. Mình đã rất nỗ lực vượt lên bao rào cản và chông gai để vẫn mang đến cho gia đình và nhóc con những niềm vui mùa hè nho nhỏ. Dù bão giông, bất công, khó khăn vẫn chưa dừng, đôi lúc mình thấy thật tổn thương, mệt mỏi, và chạnh buồn, nhưng rồi lại nhoẻn cười, tự nhủ mình ráng cố gắng và lúc nào cũng giữ lòng đầy ắp tình yêu thương. 

Thôi thì đã đến lúc phải nói chia tay với mùa hè rồi.
Tạm biệt nhé, những ngày hè 2026 đầy kỷ niệm! 



"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."





RELATED POSTS





Read Full Post

Saturday, August 8, 2026

Happiness - và lòng người



Nếu có theo dõi đọc góc Dear Diary ✍🏻 - nơi mình chia sẻ, cập nhật những bài viết ngắn, những lát cắt cảm xúc, hay những khoảnh khắc đời thường, thì có lẽ bạn sẽ thấy dạo này blog mình sao giống trang review phim quá. Thật ra là mượn phim để nói chuyện tình chuyện đời thôi. 😉



Mượn phim nói chuyện đời

Hồi trước thỉnh thoảng mình cũng xem phim, có những phim để lại nhiều cảm xúc nhưng mình không viết gì. Dạo này thì xem xong lại muốn viết, kiểu như liên hệ phim để xả stress, trút bớt những ức chế thế thái nhân tình, và tự chữa lành cho bản thân, nói lên góc nhìn mà không cần phải vạch trần drama đời thực.

Phim ảnh vốn là chiếc gương phản chiếu cuộc sống. Như cách mình từng viết về câu nói trích dẫn từ phim “Agent Kim reactivated” rằng những kẻ làm cha không trợ cấp nuôi con thì không khác gì loài động vật chỉ biết sinh sản, hay những góc nhìn bàn về việc làm cha mẹ, về bản lĩnh buông bỏ những mối quan hệ độc hại, tự giải phóng tâm hồn v.v. , thì hôm nay mình muốn viết về “Happiness” và lòng người. 

Mình xem “Happiness” (2021), vì vốn thích diễn viên Park Hyung Sik và Han Hyo Joo, và vì để detox sau khi lỡ coi phải nửa đầu bộ phim ngược tâm Trung Quốc đầy độc hại “Overdo”- nơi nam chính mù quáng trước một nữ chính liên tục giấu giếm, thao túng, giẫm đạp lên tình yêu anh dành cho cô. 






Phim “Happiness” lấy bối cảnh tòa chung cư bị phong tỏa vì dịch bệnh người dại. Đối mặt với sinh tồn, thiếu nhu yếu phẩm, bị cắt điện nước, sát nhân trà trộn, ngoại tình, tôn giáo mị dân, lòng tham quyền lực lẫn tiền bạc trần trụi phô bày. Nữ chính (Sae-bom) ngông nghênh, liều lĩnh nhưng cũng rất gan lì, cá tính, giàu tình người. Nam chính (Yi-hyun) thì quá hoàn hảo từ ngoại hình, tính cách, trí tuệ, đến tình cảm dành cho nữ chính, một hình mẫu của sự chính trực, thông minh, ấm áp và bảo vệ tuyệt đối. Anh luôn giữ trọn tình yêu, sự chung thủy và lòng tôn trọng cho người phụ nữ của mình qua suốt bao nhiêu năm.

“Happiness” chứng minh một bộ phim có nhiều lối đi lành mạnh, không cần phải cố thêu dệt kịch bản tình yêu oái oăm, độc hại để kích thích người xem. Sự lôi cuốn nên đến từ lời thoại, cách xử lý tình huống thông minh, nhân hậu, có chiều sâu tâm lý, có giá trị nhân sinh, có tình yêu đẹp biết chia sẻ đồng hành, chứ không phải kiểu thao túng, mù quáng, dè chừng nhau. 

Phim không phải phim romance, cảnh tình cảm trong phim không nhiều. Xuyên suốt phim, tình cảm rất trong sáng, chỉ có vài vòng tay ôm đúng lúc, những câu hỏi quan tâm, và một nụ hôn cùng vượt qua khó khăn, nhưng đọng lại là một tình yêu thật đẹp, thấu hiểu, đồng điệu, tin tưởng lẫn nhau, sát cánh bên nhau, luôn hiện diện kiên định lúc người kia cần nhất. Tình yêu phải như vậy mới xứng đáng được gọi là tình yêu đẹp chứ không như mấy cái kiểu tình yêu độc hại, ẩm ương, tự ý gây phiền phức, dối lừa, tự hành hạ cảm xúc nhưng lại được ca tụng, lãng mạn hóa trong những bộ phim ngôn tình khác.




Thử thách là chiếc kính phóng đại lòng người 🔍

Phim làm mình bất giác nhớ đến thời kỳ dịch bệnh covid và những ký ức buồn những tưởng đã quên…

Khi đó mình còn chưa ly hôn. Một ngày, thành phố tuyên bố phong toả quận mình sống vì phát hiện nhiều ca nhiễm bệnh. Ngày nghe tin, có lẽ, mình cũng cảm nhận như nữ chính trong phim, chỉ tiếc là mình không có được nam chính tử tế, mà đó lại chính là lúc nhận dạng rõ hơn bộ mặt thật của những kẻ phe phản diện. Giữa những ngày khó khăn dịch bệnh đó, mình lo gia đình bị chia cắt thời gian dài, còn kẻ khác thì lại hoàn toàn dửng dưng, chỉ biết chăm bẵm lo cho lợi ích bản thân trước tiên, ung dung ích kỷ sống thụ hưởng như độc thân ở cái nơi chưa bị phong toả, không chút đoái hoài quan tâm đến sự an nguy của vợ con. Không chỉ quay lưng bỏ mặc vợ con trong dịch bệnh, những kẻ phản diện thậm chí còn đắc chí xem đó là cơ hội, lợi dụng lúc mình bị phong tỏa vắng mặt để tự tung tự tác, hùa nhau nói xấu, vui cười, làm bao việc sau lưng. Chính trong những ngày loạc lạc, thử thách đó mới nhận ra rõ tình cảm, đạo đức và lòng người thật sự phía sau những lớp mặt nạ là như thế nào. 

Nữ chính trong phim quá may mắn khi có nam chính tuyệt vời luôn bên cạnh bảo vệ cô. Xem phim và ngẫm tới đời mình, mình càng biết mình xứng đáng có tình cảm đẹp, và càng thấy rõ những quyết định trước nay của mình là rất dũng cảm và hoàn toàn đúng đắn.




Thứ đáng sợ nhất là lòng người

Bộ phim này thiên về tâm lý xã hội hơn là kinh dị. Phim phản ánh chân thật sự biến chất xấu xa của con người khi đứng trước danh vọng, sinh tồn, và lợi ích. Thứ đáng sợ nhất cả trong phim lẫn ngoài đời không phải là dịch bệnh, mà là lòng người.

Các nhân vật trong phim đại diện cho những chiếc mặt nạ, toàn là luật sư, bác sĩ, đại diện toà nhà, những người mang vỏ bọc đẹp đẽ, học thức, giàu có, có địa vị xã hội hay ngoại hình chăm chút nhưng rồi bọn họ cũng rớt mặt nạ, lộ ra tâm địa thối nát, đáng kinh tởm. Những người nghèo thì cũng tranh thủ cơ hội, lộ bụng dạ tham lam muốn đổi đời. Quả thật, thử thách và lợi ích chính là chiếc kính phóng đại vạch rõ bản chất tốt xấu, tử tế hay hèn hạ của con người.

Đoạn phim có khúc nói về tên cựu bác sĩ giả vờ phá sản, giấu hết tiền dưới dạng coin blockchain, sau này kết phim thì coin rớt giá thành ra phá sản thật. Coi mà mình bật cười. Cái trò khai phá sản, giấu tài sản, blockchain này kia quen quá. Ngoài đời chuyện còn kịch tính hơn phim. Có kẻ có tiền để nuôi bồ, nuôi luật sư, mua nhà, đi xe hơi, nhưng lại khai là thất nghiệp, phá sản, tài khoản 0 đồng, để không phải chi tiền nuôi chính giọt máu của mình, lật lọng hết mọi lời hứa hay thỏa thuận. Những thủ đoạn gian dối dù ở trên phim hay đời thực cũng đều mang chung một kịch bản hèn hạ.

May mà giữa đám người xấu xa kia, vẫn còn có sự tồn tại của những người tốt, nữ chính và đặc biệt là nam chính với nhân cách sáng ngời. Nam nữ chính cùng bên nhau vượt qua mọi tăm tối, gian nguy. Các pha hành động cũng được họ thực hiện phối hợp cực kỳ ăn ý và đẹp mắt. 




Bệnh không phải là cái tội

Trong phim cũng có một thông điệp rất nhân văn: Con người ta bị bệnh không phải là vì họ muốn như vậy, bệnh không phải là cái tội. Cần chữa bệnh chứ không phải diệt trừ, ruồng bỏ con người. Nam nữ chính luôn cố gắng không sát hại người bệnh mà tìm cách cứu họ.

Và rồi đến khi nam chính nhiễm bệnh, nữ chính không ruồng bỏ, mà càng nhận ra mình yêu anh. Đây là góc nhìn nhân văn cảm động, đồng thời phản ánh thực tế ngoài cuộc sống lắm người bội bạc, tàn nhẫn, khi thấy người đồng hành gặp nạn hay bị bệnh thì trở mặt, trong dạ nảy sinh tâm phản bội. Mình đã trải qua, và bị đối xử tệ bạc, đến mức từng mặc cảm, tự hoài nghi bản thân, sau này mới thức tỉnh và ngộ ra. Nên mình hiểu tâm lý, và cảm nhận được ý nghĩa phim rất thấm thía, càng hiểu ra thì càng thấy khinh khi những loại người bạc tình, phản trắc.




Tình thâm là sự đồng hành khi khó khăn

Phim có nhiều pha nam chính cứu nữ chính rất ấn tượng: cảnh nam chính nhanh trí lao vào kịp thời cứu nữ chính thoát khỏi xe đông lạnh đầy zombie, cảnh nam chính nhảy trượt lên trước kính xe hơi, và bao phen cứu nữ chính khỏi nguy hiểm. Phim cũng có những đoạn khi nam chính nhiễm bệnh, nữ chính quay lại cứu nam chính bằng cái ôm, nụ hôn và tình yêu ấm áp. Nhưng có lẽ, cảnh mình đồng cảm và thích nhất là cảnh đầu phim, khi nữ chính biết mình bị mắc kẹt trong chung cư bị phong toả. Cô bất ngờ khi bắt gặp nam chính cũng đang có mặt trong toà nhà bị phong toả đó cùng cô. Nữ chính vốn là người rất mạnh mẽ, bản lĩnh nhưng cô đã vui mừng chạy đến ôm chầm lấy nam chính. Một cái ôm thật ấm áp. Cô an tâm khi biết, cô có anh là người đồng hành, tương trợ, chứ cô không đơn độc trong cuộc chiến này.

Chỉ một cái ôm thế thôi giữa hai người khi hoạn nạn nhưng lại chạm vào cảm xúc, và nói thay ước mong của mình - ước mong có được sự đồng hành, chia sẻ từ người mình thương, để biết rằng mình không đơn độc giữa khó khăn cuộc đời.

Ngoài ra, không nói riêng tình yêu, mà nói chung mọi mối quan hệ. Mình từng nghĩ thời gian sẽ giúp hiểu lòng người. Sau này mới biết, chính thử thách và nghịch cảnh mới là thứ cho câu trả lời nhanh và rõ nhất.

Khi cuộc đời dễ dàng, bình yên, ai cũng có thể tỏ ra tử tế. Nhưng nhân cách không nằm ở những cuộc vui hay lời xã giao người ta nói khi cuộc sống thuận lợi, mà nằm ở cách họ lựa chọn đối xử khi người khác sa cơ và khi không có ai nhìn thấy hành động của họ. Chỉ đến lúc đứng trước thiệt hơn, danh lợi, trách nhiệm, lúc biết người khác đang khốn khổ, vấp ngã vì bệnh tật, ly hôn, bị bắt nạt, cần sự chia sẻ, nâng đỡ, thì con người mới để lộ ra tình cảm, và bản chất thật. Thử thách bóc trần những thứ vốn dĩ nằm sâu bên trong đã được con người che giấu.




Park Hyung Sik

Mình thì do không thích xem zombie nên mãi đến giờ mới xem bộ phim khá cũ này. Mình cũng forward qua nhiều cảnh phim nào kéo dài rề rà, tẻ nhạt. Cái kết phim thì có phần qua loa, vội vã. Dù không hay xuất sắc nhưng mình vẫn hài lòng về bộ phim này vì thích cặp đôi chính, nhất là nam chính quá lý tưởng. Phim này làm mình càng thích Park Hyung Sik (PHS) hơn.

Mình từng xem vài phim PHS đóng trước kia. PHS không đẹp kiểu nhìn vào là trầm trồ choáng ngợp ngay, nhưng PHS rất duyên, nét diễn hài hước, có khả năng biểu cảm cực dễ thương, và có gu chọn kịch bản tinh tế. Mình thích PHS đóng những vai nam chính thông minh, hóm hỉnh, yêu những nữ chính mạnh mẽ, bản lĩnh chứ không phải kiểu mấy cô nàng gây ức chế.

Điều đáng nể là PHS không có con đường hoa hồng ngay ban đầu, phải kiên trì trong nhiều năm leo từng nấc thang từ những vai phụ nhỏ mới có được vị trí như hôm nay. Nhờ lăn lộn mà PHS tích lũy được năng lực diễn xuất vượt trội và thể hiện rõ tài năng qua đa dạng các loại vai. Như trong phim "Suits", PHS biến hoá thành nhân vật luật sư trí nhớ siêu phàm với phong thái khí chất hướng nội, khô khan, nghiêm túc, như biến thành một con người hoàn toàn khác.

Thích PHS nên mình đã xem hầu hết các phim PHS đóng, song top 3 phim yêu thích vẫn là “Strong girl Bong-soon”, “Doctor Slump” và phim “Happiness” này. Trong phim “Strong girl Bong-soon”, PHS là một CEO hài hước, đáng yêu, tinh nghịch, duyên dáng. Rồi PHS trong “Doctor Slump” vai bác sĩ học giỏi, nhí nhố cạnh tranh thời đi học nhưng dễ thương, vui tính, biết lắng nghe và chữa lành khi trưởng thành. Còn qua phim “Happiness” này, PHS không trong vai hài hước cute cute nữa, mà thể hiện một nam chính hành động, ít cười, điềm đạm, chững chạc, một người chồng lý tưởng. Ánh mắt trao cho nữ chính thì phim nào cũng đong đầy sự trân trọng, thấu hiểu và chân thành.

Mình vốn khó cảm với những bộ phim có những nữ chính không xứng, không hợp gu nhan sắc hoặc cư xử độc hại. Ngoại hình hay khí chất của diễn viên nữ đóng kèm cũng rất quan trọng. Mình thích Han Hyo Joo đóng cùng PHS nên mới xem hết phim “Happiness” này.




Những viên ngọc cảm xúc

Phim thành công không chỉ nhờ kịch bản, diễn viên, mà còn nhờ phần nhạc phim vô cùng tinh tế. Những bản nhạc sâu sắc gợi mở những khoảng lặng nội tâm, nỗi cô đơn giữa bão giông và sự ấm áp của tình yêu chân thành. Mình thích nhất những bài sau:
Nhạc không lời có bản Portrait, Some day
Có lời thì có bài What lies ahead, Heaven 


 
"Portrait" 
giai điệu hum hum rất ấn tượng,
cất lên vào những cảnh lãng mạn trong phim



 
"Some day" 



 
"What lies ahead"



 
"Heaven"


Những bản nhạc này không chỉ kể chuyện phim, mà còn chạm đến những góc sâu thẳm trong lòng. Mình đã và đang phải gồng gánh quá nhiều thứ cùng lúc, đôi khi vượt quá sức chịu đựng. Trong những buổi tối buồn, kiệt sức, nằm lặng im trong nỗi đau bế tắc, bất lực, mình lại mở những bài nhạc này lên nghe, như kiếm tìm một sự chia sẻ. Mình trân trọng vẻ đẹp của những "viên ngọc" cảm xúc này từ bộ phim, và lắng nghe như lời động viên chính mình:

“ 🎵 Sometimes life gets so hard
Feels like there's no one else
But myself against the world
The whole world

But I know You can only see the light in the dark
And I know Miracles only happen if you believe
So carry on like you've never fell
And love like you've never been hurt”




Hạnh phúc vẹn nguyên sau những vết thương

Mình viết bài blog này không đơn thuần để review phim, mà vì những ký ức, suy nghĩ và cảm xúc phim gợi mở. Phim như một chiếc gương soi rọi lại một quãng đời, gợi nhớ đến những hỗn loạn, thiếu thốn, tổn thương, những chuỗi ngày tối đen, trải qua cùng lúc nhiều nỗi đau, khổ ải, những người từng tin tưởng thì thờ ơ, thậm chí phản bội mình.

Vẫn còn nhớ cái thời covid ấy, chỉ tha thiết ước mong sao đến ngày thế giới hết dịch, bình an, được trở lại cuộc sống bình thường như trước. Những năm tháng bất ổn dạy cho con người ta biết trân trọng từng hơi thở, từng điều bình thường, từng sự bình yên và hạnh phúc giản đơn.

Thế nhưng, mình đâu ngờ rằng, khi dịch bệnh qua đi, mọi thứ cũng vĩnh viễn đổi thay, không quay lại như những tháng ngày chưa dịch bệnh. Dịch bệnh là thử thách, là nhân chứng chứng kiến diễn biến trước và sau ly hôn, và là một cột mốc chia ra những giai đoạn khác nhau của cuộc đời mình. Trong phim, sau dịch bệnh, nam nữ chính có được hôn nhân tình yêu gắn kết. Còn mình, sau dịch bệnh, mình kết thúc cuộc hôn nhân. Sự khác biệt thật dễ hiểu, tình yêu chân thành vượt qua mọi thử thách xứng đáng hạnh phúc, còn những bộ mặt thực xấu xa, phản trắc đâu thể giấu mãi sau cái mặt nạ.

Dịch bệnh đã qua, để lại những vết thương và sang chấn không lành, mình vẫn phải tiếp tục vật lộn với những vấn đề trầm trọng khác, cuộc sống đã không trở lại bình thường như trước kia.

Xem phim và mơ ước về một tình yêu đẹp, về một sự phục hồi, về hạnh phúc, cũng là một cách để xoa dịu tâm hồn giữa quá nhiều nỗi đau, bế tắc, và cũng là minh chứng rằng trái tim mình vẫn còn đủ mềm mại để biết rung động và khao khát điều tốt đẹp.

Song nhìn vào tình yêu đẹp trên phim, mình cũng không tránh khỏi cảm thấy tủi thân. Ngay cả một cô gái kiên cường, dũng cảm như nữ chính trong phim cũng không thể tự vượt qua tất cả nếu không có sự hiện diện, bảo vệ của nam chính.

Còn mình thì đã luôn phải một mình chống chọi với quá nhiều giông bão và áp lực vây bủa trong bao năm qua. Mình hiện vẫn chưa tìm lại được cuộc sống bình thường, vẫn đang ngụp sâu trong những cuộc chiến, lẻ loi đơn độc giữa cuộc đời. Mình không được yêu thương hay bảo vệ như những nữ chính trong phim, không có một bờ vai để tựa vào, không có bàn tay nào chìa ra động viên san sẻ. Mình từ lâu đã nhận ra, mình không thể trông cậy vào ai ngoại trừ chính bản thân mình.

Mình ước mong có một người yêu thương mình ấm áp như nam chính Yi-hyun, nhưng mình cũng ý thức rõ thực tế, và biết mình không có lựa chọn nào khác ngoài việc tự trở thành Yi-hyun cho chính mình. Chính mình cũng là một người hội đủ những phẩm chất chính trực, chung thủy, thấu hiểu, hết lòng vì tình yêu như nam chính Yi-hyun vậy! Giữa bao khó khăn, bế tắc, dù chưa tìm được lối thoát nhưng mình vẫn không bỏ cuộc, vẫn cố gắng, vẫn kiên trì, vẫn trui rèn nội tâm, vẫn nuôi dưỡng tâm hồn, vẫn viết. Nghĩ rằng, mình luôn có được sự yêu thương, thấu hiểu của một người rất tử tế là chính bản thân mình, để thấy trái tim vẫn đủ đầy.

Điều đẹp đẽ qua những thử thách và giông bão không chỉ là việc mình nhìn thấu lòng người, hay sáng mắt trước những bộ mặt giả dối, mà là việc nhận ra, sau tất cả, trái tim mình vẫn giữ vẹn nguyên sự tử tế, lãng mạn, thuần khiết và niềm tin vào những tình cảm chân thành ấm áp. Những tổn thương dạy mình kiên cường, tỉnh táo, sáng suốt hơn, chứ không lấy mất khả năng yêu thương của mình. Mình quý trọng hạnh phúc, dù là thứ hạnh phúc tự tạo ra từ cuộc sống đơn thân, hay là kiểu hạnh phúc khi may mắn có được tình yêu đích thực. Dù thế nào, mình vẫn tin vào cuộc đời, tin vào sự tồn tại của tình cảm đẹp - biết yêu thương nhau trọn vẹn, kiên định đồng hành và không trở mặt buông tay khi cuộc đời trở nên khó khăn hay lúc mình cần họ nhất. 🙂




"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."




RELATED POSTS



Read Full Post

Tuesday, July 14, 2026

“Hẹn hò” cuối tuần





11 tháng 7, 2026


CHIẾC BÓNG NHỎ CHE CHỞ CHO CHIẾC BÓNG NHỎ HƠN

Thời gian trôi qua nhanh thật! Đã hơn 4 năm rồi. Người ta ly hôn cùng lúc với mình, đàn ông thì đã tái hôn cưới vợ mới, phụ nữ thì đã thêm chục cuộc tình, có chỗ dựa, có bạn trai chơi chung với con. Còn mình thì vẫn lủi thủi một mình, làm một chiếc bóng nhỏ che chở cho một chiếc bóng nhỏ hơn. Mình chẳng hẹn hò ai, chẳng tìm hiểu ai, chẳng có một bờ vai, suốt bao năm qua, mình một mình chiến đấu và cuối tuần toàn một mình lo dẫn nhóc con đi chơi.




TÌM LẠI BÁNH COOKIE KÝ ỨC 🍪

Thằng nhóc bữa giờ đòi làm bánh cookie có chocolate chip nên mình lội mạng tìm chỗ cho nhóc đi.

Workshop này ở quận 7, cách nhà mình gần 1 tiếng chạy xe. Sáng thứ bảy, 8 giờ hơn, hai mẹ con đã lo khởi hành.

Trên đường đi, nắng sớm dịu dàng len qua cửa kính. Mình nắm bàn tay nhỏ tròn của thằng nhóc đang nằm cựa quậy trong lòng mình, và hỏi:
- Sao con thích làm cookies vậy Mark?
- Tại con thích ăn cookies!
- Sao con thích ăn cookies?
- Tại con nhớ hồi ở Mỹ ăn cookies ở trường ngon lắm.
- Ở Việt Nam cũng có ăn cookies mà?
- Nhưng bánh cookies Việt Nam không có ngon đâu, không có chocolate chip, không giống Mỹ …

Thấy thương thằng nhóc quá. Những chiếc bánh cookies chocolate chip tròn tròn kia hóa ra chẳng phải là một món ăn vặt bình thường, món bánh ấy chứa đựng hương vị thời thơ dại ở Mỹ của thằng nhóc, những ký ức mơ hồ trong tâm hồn non nớt nhưng lại rất đậm sâu, đầy cảm xúc. Ở độ tuổi lên mười, đa phần trẻ con thích ăn cookies chỉ đơn giản vì thèm đồ ngọt. Nhưng với Mark, bánh cookies là một chiếc hộp ký ức. Nhóc không chỉ ăn bằng vị giác, mà ăn bằng cả sự thương nhớ tuổi thơ. Nó nhớ nước Mỹ không phải vì cuộc sống giàu sang, mà vì những chiếc bánh cookies nhỏ bé ở trường… Thằng nhỏ này mới tí tuổi đầu thôi mà đã hay hoài niệm, đã mang một trái tim biết nhớ thương, biết quý trọng một hương vị trong ký ức (giống ai vậy ta? 😛) Hèn gì mà cứ đòi làm cookies hoài.




Mình thì không phải Mỹ con. Mình không mê đồ ăn Mỹ hay là bánh cookies đâu, chỉ vì cái sự thèm thuồng đầy thương mến của con, nên mình cùng con tham gia workshop.

Cuối tuần đường vắng, xe đi nhanh nên hai mẹ con đến sớm hơn dự kiến. Workshop ở tầng trệt một căn nhà xinh xắn trong khu phố đẹp Phú Mỹ Hưng. Trước cổng là con đường có hàng cây sa la nở hoa ngọt ngào, thơm ngát. Trong nhà là gian phòng trang trí rất có gu.

Trong lúc chờ, mình ngồi bên bậu cửa sổ, trò chuyện với cô chủ tiệm bánh. Đó là một cô gái trẻ mặc váy dài, đang chuẩn bị đồ đạc cho workshop. Qua hỏi thăm, mình biết cửa hàng bánh này của hai chị em em ấy làm, thuê tầng trệt để mở workshop… Em ấy phong cách tao nhã, nói năng nhu mì, nhỏ nhẹ đến mức có cảm giác như nếu ai mà lỡ vô tình nói to một chút, bầu không khí trữ tình mong manh ấy sẽ vỡ tan đi mất.





GÓC NHỎ VIỆT NAM BỖNG HOÁ THÀNH NƯỚC MỸ

Một lúc sau, hai bạn nhỏ nữa đến cùng tham gia lớp học. Cô chị lớn hơn Mark, nhóc em chắc nhỏ hơn Mark chừng hai tuổi. Thú vị là hai chị em đều toàn nói tiếng Anh. Mark hợp cạ, khoái quá, nói chuyện như bạn đã quen từ trước.

Lớp học bắt đầu. Cô giáo giới thiệu đây là American style cookies. Mark nghe American style là đúng ý, thích lắm!

Trong căn bếp xinh xắn có tiếng nhạc nhẹ nhàng, giọng hai chị em cô hướng dẫn nhỏ nhẻ, không khí êm dịu, bình yên đến mức khiến người ta muốn đi nhẹ, nói khẽ, và giấu nhẹm đi những bão giông từng đi qua đời mình. Riêng chỉ có mỗi thằng Mark là hyper, nhảy qua nhảy lại tưng tưng, tiếng nói cười hào sảng oang oang đến nỗi cô giáo phải nhắc ảnh nói nhỏ lại.

Cả nhóm hí hoáy cân đo, khuấy, nặn bột. Buồn cười là không hẹn mà ai nấy đều giao tiếp bằng tiếng Anh với nhau, tưởng như đang ở Mỹ. Cảm giác thật diệu kỳ tựa hồ như có một bàn tay vô hình đã yêu thương mẹ con mình mà dịch chuyển một góc không gian Mỹ về giữa lòng Sài Gòn tặng cho con… 

Mình hỏi chuyện bé trai:
- Con tên gì?
- Dạ Khôi.
- Con sinh ở Việt Nam hay nước ngoài?
- Dạ Việt Nam.
- Sao con nói tiếng Anh không hà, cô ít nghe con nói tiếng Việt ?
- Tại con học trường quốc tế…
Mình thầm nghĩ, gia đình người ta đúng là đầu tư cho con cái chu đáo quá! Em bé học trường quốc tế từ nhỏ nên nói tiếng Anh như first language, y như thằng Mark nhà mình. Lúc ba của mấy bé đến đưa đón con, anh ta cũng toàn nói tiếng Anh với bọn nhỏ, dù anh ta là người Việt. Mình thì ngược lại, mình sợ Mark yếu tiếng Việt, nên toàn nói tiếng Việt với nhóc thôi.




GHI LẠI NGỌT NGÀO

Mình vừa nghe hướng dẫn, vừa nhắc lại với nhóc, vừa ghi lại vô note công thức làm bánh mini cookies như sau:
bột số 11 : 36g
bột số 13 : 45g
đường cát trắng: 15g
đường nâu: 45g
baking soda: 1g 
a pinch of salt
bơ: 35g
trứng: 18g
Công thức cho chocolate sauce thì:
chocolate: 90g
whipping cream: 75g
Nấu cream đến 70 độ C thì trộn chung với chocolate và butter.




CHIẾC TÔ XOAY NHƯ CÁNH TRỰC THĂNG

Thằng Mark quậy, đứng khuấy bột một tay, tay kia không chịu giữ tô. Cái tô quay mòng mòng, chạy từ chỗ này qua chỗ khác.

- Giữ cái tô lại con, đổ hết bây giờ! - Mình vội nhắc.
Mark láu lỉnh:
- I want to see the bowl spin like helicopter! (Con muốn thấy cái tô quay như trực thăng cơ!)

Cái thằng quậy và giàu trí tưởng tượng ghê! Lúc nào cũng tìm thấy trò chơi nghịch ngợm trong cả những việc nghiêm túc. 



KHI BỘT BÁNH KHÔNG PHẢI ĐẤT SÉT

Ði workshop hôm nay, mình học được mấy điều hay hay sau: 

- Bột số 11 và bột số 13: Con số càng cao thì lượng protein càng nhiều. Bột số 13 hay còn gọi là bột bánh mì, khi làm cookies sẽ cho bánh dày, dai, có độ chewy hơn, ít lan hơn trong lò nướng. Trộn bột số 11 và 13 cùng nhau để cân bằng giữa độ mềm và độ dai cho bánh.

- Bột bánh không phải đất sét, nếu dùng tay vo tròn, hơi nóng của tay sẽ làm bơ chảy ra. Vậy nên chỉ nặn bánh thôi, không xoa vo bằng tay.

- Bánh nặn size nào cũng được, tùy sở thích, nhưng quan trọng là các chiếc bánh phải đều nhau. Bởi vì nếu nặn cái to cái nhỏ lẫn lộn, khi bỏ vào lò nướng, bánh sẽ chín không đều, cái to hơn bị sống ở bên trong, còn cái nhỏ hơn thì khét lẹt.


COOKIES HAY BAKIES?

Trong lúc làm bánh, mình nghe hai chàng trai nhỏ tám chuyện với nhau rất dễ thương:
- Now we wait for it to be cooked. (Giờ đợi bánh chín thôi).
Mark liền sửa lưng: 
- We bake, not cook the cookies! (Mình nướng chứ có phải nấu bánh đâu!)
- But cookies means we cook the cookies. (Nhưng trong từ cookies có chữ cook nghĩa là nấu mà)
- No no, like we cook the bacon, not bake the bacon! I mean we swap the names, not swap the ways to cook! ( Như mình nấu thịt bacon, chứ không phải bake thịt bacon. Ý mình là phải đổi tên gọi chứ không phải đổi cách nấu.)
- You mean … bakies? We bake cookies. So it should be called bakies? (Ý bạn là do mình bake cookie nên phải đổi tên gọi là…bakies?) 
- Haha 

Hai nhóc cười. Mình cũng cười theo cái lý sự cùn nhưng thật lém lỉnh, thông minh của tụi nhỏ. 




NHỮNG CHIẾC BÁNH NÓNG MÉO XẸO

Bánh “bakies” chỉ cần nướng ở 180 độ C trong vòng 6 phút là ra thành phẩm. Nhanh gọn lẹ thật. Nhớ lần trước đi làm bánh croissant ôi bao công đoạn cầu kỳ, nhiêu khê, nào là ủ bột rồi đến ủ bánh mất mấy ngày mới nướng, còn cookies thì chỉ cần khuấy bột, mang đi nướng là ra lò ngay!


Nhìn thành phẩm của nhóc con buồn cười, dễ thương lắm. Bánh nhỏ nhỏ, vẹo vọ, méo xẹo à. Bánh còn nóng, Mark đã vội chấm chocolate rồi cho tọt ngay vào mồm, khen ngon. Mình cũng ăn thử. Tuy không phải là món khoái khẩu của mình nhưng đây là lần đầu mình ăn bánh còn ấm nóng như vậy và lại do chính con trai tự tay làm ra nên thấy ngon lắm! 



Bánh cookies nhỏ nhắn xinh xắn nay bỗng chở theo cả hai câu chuyện: một câu chuyện về ký ức tuổi thơ xa xôi thuở trí nhớ của con chỉ vừa kịp định hình những nét vẽ đầu tiên về nước Mỹ, và một câu chuyện tươi mới về một buổi sáng mùa hè ở Việt Nam đi làm bánh thơm ngát mùi bơ, chocolate và thoảng hương hoa sa la… 



 
Video kỷ niệm mẹ con mình
đi workshop làm mini cookies 🍪 





KÝ ỨC KHÔNG THAY ĐỔI KHI LÒNG NGƯỜI ĐỔI THAY

Gói ghém niềm vui ngọt ngào của buổi sáng vào chiếc hộp bánh nhỏ, buổi chiều hai mẹ con lại tiếp tục hành trình đến trung tâm thương mại. Mình dắt nhóc đi ăn rồi vào khu vui chơi trẻ em.

Mỗi lần đến những nơi rộn rã này, nhìn nhóc chơi cầu tuột, nhà banh, chạy nhảy, mình lại hay chạnh nhớ về ký ức xưa khi nhóc còn bé xíu… Lúc đó ở Mỹ, nhóc còn nhỏ lắm, đi đứng còn chưa vững vàng. Mỗi cuối tuần, mình bắt ba của nhóc phải chở hai mẹ con đi chơi, không đi museum, công viên, thì cũng đến mấy khu vui chơi trong nhà. Mình hay nhắc nhở ba nó phải dẹp cái điện thoại sang một bên, lo mà chơi với con chứ không phải suốt ngày cứ dúi mặt vô cái điện thoại bấm bấm bấm rất chướng mắt. Mình cũng kêu ba nó ôm thằng nhỏ tuột cầu tuột, còn mình đứng sẵn bên dưới để quay video kỷ niệm cho hai cha con… Mình đã từng rất cố gắng vun vén gia đình, nhắc ba nó đã làm cha thì phải biết dành thời gian chơi với con, để con có một tuổi thơ trọn vẹn, ấm áp. Vậy mà đã ròng rã suốt 4 năm qua, mình dẫn con đi chơi một mình.
Một mình mình đi với con và lặng lẽ ngắm con chơi từ ngày con còn là cậu bé ốm nhom nhỏ xíu đến bây giờ đã cứng cáp phổng phao, tự biết chơi, không còn cần đến cái đỡ tay của mẹ nữa. Nhìn gia đình người khác có cha chơi cùng và lo cho con, nhiều lúc mình cũng hơi tủi thân. Ký ức vẫn còn nguyên vẹn đó, bao nhiêu tháng ngày, bao nhiêu kỷ niệm, từng tưởng là người thân, nào có ai ngờ con người ta dễ dàng ngoay ngoắt thay lòng, đối xử tàn nhẫn và tệ bạc với mẹ con mình như hiện giờ. Ký ức là thứ duy nhất không chịu thay đổi ngay cả khi lòng người đã đổi thay. 



Video một buổi ở khu vui chơi của hai mẹ con 🎠




NHỮNG TIẾNG CƯỜI LẤP LÁNH


Ở khu vui chơi, nhìn trẻ thơ chạy giỡn hồn nhiên, đứa nào cũng bận rộn tất bật chơi như sợ ba mẹ sắp sửa bắt về, mình bất giác mỉm cười. Một vài năm nữa thôi, con mình sẽ quá tuổi để chơi ở những khu vui chơi thế này, không biết khi đó mẹ con mình sẽ đi đâu về đâu, con có còn cười hớn hở thích đi chơi với mẹ như bây giờ không. 

Dù không ai hỗ trợ tinh thần hay tiền bạc, dù con đường đang đi đầy bất công, cay đắng, chông gai, mình vẫn cố gắng hết sức để cho con được vui chơi, được lớn lên một cách hạnh phúc nhất trong khả năng của mình. Đã bao năm qua, mình có thể chấp nhận mặc đi mặc lại một cái váy cũ nhàu nhiều lần, đi một đôi dép xẹp rẻ mòn, không mua sắm bất cứ thứ xa xỉ gì cho bản thân, nhưng tuyệt nhiên mình không muốn để con phải chịu đựng cảnh thiếu thốn, không muốn để thế giới của con bị nhuốm màu đen tối hay bị ảnh hưởng bởi những chèn ép xấu xa. Mình cố gắng, mình chắt chiu, mình đánh đổi để mua lấy những tiếng cười lấp lánh cho con.





Ngoảnh đi ngoảnh lại, những ngày tháng lủi thủi này của hai mẹ con rồi cũng sẽ hóa thành kỷ niệm.

Mẹ không hẹn hò ai hết.
Vì mọi cuối tuần của mẹ, mẹ dành trọn để “date” với riêng con rồi!





"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."





RELATED POSTS





Read Full Post

Blog Contents by Date

TOPICS

...