🏖️ CHUYẾN ĐI ĐẦU HÈ
(Tiếp theo
Phần 3: Giấc mơ màu ngọc bích
Một quyết định có phần hơi phiêu lưu là thay vì chỉ nghỉ dưỡng êm ả tại khách sạn, mình đưa con đi khám phá một hòn đảo hoang sơ, tìm làn nước xanh trong. Hòn đảo có cái tên quê quê, ngộ nghĩnh: Cù Lao Câu.
CUỘC PHIÊU LƯU ĐẾN ĐẢO
5 giờ 45 phút sáng. Mũi Né còn ngái ngủ sau cả đêm mưa hạ rả rích, hai mẹ con bước lên chuyến xe sớm để đi đến cảng tàu Liên Hương. Để tiết kiệm tiền xe, mình đi tour ghép với một gia đình nữa có hai bé gái.
Sau quãng đường xa hơn một tiếng, xe dừng gần bến tàu Liên Hương, phải đi bộ len lỏi qua vài cua hẻm nhỏ hẹp mới đến.
Mình mua cho Mark cây súng nước nhỏ theo yêu cầu của ảnh. Chờ một lúc lâu thì bắt đầu ra trạm làm thủ tục lên tàu. Vì Cù Lao Câu là đảo quân sự, chỉ cho phép người Việt Nam lên đảo, nên mình phải khai báo, xuất trình căn cước công dân Việt Nam cho chú dân phòng kiểm tra.
Chiếc tàu cao tốc trắng phau đậu giữa hàng trăm chiếc thuyền sơn xanh nằm san sát nhau ở cảng. Sau khi ổn định xong, tàu bắt đầu xoay đầu, rẽ sóng ra khơi, xé toang mặt biển. Gió biển mặn mòi thổi thốc vào mặt, mang theo cái khoáng đạt, tự do của đất trời, như muốn thổi bay hết những chật chội, tù túng. Tàu dập dềnh theo từng con sóng lớn làm ai nấy thót tim, nhưng Mark (và cả mình nữa) thì thích thú reo lên, tiếng cười giòn tan mỗi khi con tàu chồm nhô lên một ngọn sóng cao rồi rơi tự do xuống lòng khe biển. Đối với thằng bé, có lẽ chuyến tàu dài hai mươi phút vượt đại dương không phải là một hành trình di chuyển thông thường, mà là một chuyến phiêu lưu cưỡi sóng kỳ thú.
Và rồi, Cù Lao Câu hiện ra ngày một gần hơn, nằm phơi mình dưới nắng mai đẹp lung linh.
Sau quãng đường xa hơn một tiếng, xe dừng gần bến tàu Liên Hương, phải đi bộ len lỏi qua vài cua hẻm nhỏ hẹp mới đến.
Mình mua cho Mark cây súng nước nhỏ theo yêu cầu của ảnh. Chờ một lúc lâu thì bắt đầu ra trạm làm thủ tục lên tàu. Vì Cù Lao Câu là đảo quân sự, chỉ cho phép người Việt Nam lên đảo, nên mình phải khai báo, xuất trình căn cước công dân Việt Nam cho chú dân phòng kiểm tra.
Chiếc tàu cao tốc trắng phau đậu giữa hàng trăm chiếc thuyền sơn xanh nằm san sát nhau ở cảng. Sau khi ổn định xong, tàu bắt đầu xoay đầu, rẽ sóng ra khơi, xé toang mặt biển. Gió biển mặn mòi thổi thốc vào mặt, mang theo cái khoáng đạt, tự do của đất trời, như muốn thổi bay hết những chật chội, tù túng. Tàu dập dềnh theo từng con sóng lớn làm ai nấy thót tim, nhưng Mark (và cả mình nữa) thì thích thú reo lên, tiếng cười giòn tan mỗi khi con tàu chồm nhô lên một ngọn sóng cao rồi rơi tự do xuống lòng khe biển. Đối với thằng bé, có lẽ chuyến tàu dài hai mươi phút vượt đại dương không phải là một hành trình di chuyển thông thường, mà là một chuyến phiêu lưu cưỡi sóng kỳ thú.
Và rồi, Cù Lao Câu hiện ra ngày một gần hơn, nằm phơi mình dưới nắng mai đẹp lung linh.
TUYỆT TÁC ĐÁ VÀNG
Mình rất thích những bãi đá của Cù Lao Câu. Hằng hà sa số những khối đá khổng lồ với đủ hình thù uốn lượn thú vị xếp chồng lên nhau như một tuyệt tác sắp xếp từ thiên nhiên. Mỗi tảng đá đều có một hình dáng riêng, vô cùng độc đáo, cái thì tròn trịa như quả trứng, cái lại thuôn dài hay cao dốc sừng sững như một bức tường thành, hợp thành một chuỗi đá ấn tượng.
Đá Cù Lao Câu có một linh hồn riêng, mang vẻ đẹp rất khác với núi non của những hòn đảo khác. Đá màu vàng ấm áp, phối màu với biển xanh, cát trắng, cỏ xanh đẹp tuyệt vời. Đá không đen sẫm, cũng không mang những góc cạnh sắc nhọn hay thô ráp đáng sợ như đá thường thấy. Đá được thời gian, gió và nước mài giũa nhẵn tròn, mịn màng như những tác phẩm nhào nặn, vừa hùng vỹ, nghệ thuật, lại cũng vừa dễ thương.
Lối đi trên đảo xen lẫn giữa đá và cỏ, tạo nên một sự tương phản giữa cái vĩnh cửu, kiên cường của đá tảng và cái mềm mại, dẻo dai của cỏ cây dại.
Theo chân hướng dẫn viên đi bộ khám phá quanh đảo, bước qua những lối mòn rợp cây bụi nhỏ, mẹ con mình đến một vùng đá cao nhìn xuống bãi Tiên. Phía dưới kia, làn nước xanh ngọc đang sóng sánh vỗ vào dải núi đá kỳ vỹ rì rào, lãng mạn như một khúc tình ca. Sau đó, mẹ con mình đi tiếp qua bãi biển Hang Yến đầy vụn san hô khô trắng, khẽ lạo xạo dưới mỗi bước chân đi. Khe Sung Sướng thì đẹp duyên dáng, bí ẩn với hai vách đá to, nước vỗ trong veo vào bờ cát kéo theo rong rêu trôi dạt khắp nơi. Đi len qua kẽ hở nhỏ giữa những tảng đá to lớn hay ngắm nước biển vỗ lách vào khe đá mang lại cảm giác gắn kết thật kỳ diệu với thiên nhiên.
Không có những tòa cao tầng, không có nhà dân, không có bụi bặm, không có tiếng xe cộ ầm ĩ, chỉ có nắng vàng rực rỡ, có gió biển nhè nhẹ, có vô vàn những khối đá tuyệt mỹ, có làn nước xanh ngọc bích lóng lánh như một dải pha lê lỏng mênh mông đang chuyển động... Bước chân xuống biển, lớp cát mịn màng như một dải lụa mềm dịu dàng ôm lấy, níu lún, lấp trọn cả đôi chân trần. Sóng biển vỗ trắng xóa vào mạn đá, như một bản nhạc dịu êm của đại dương hòa trong đất trời.
Mình đang thấy tiếc tiếc vì nước trong vậy mà cả buổi sáng không nhìn thấy con cá nào, thì đến trưa, sau khi ăn xong, mình cùng Mark ra biển rửa chân, bước sóng, thì thật kỳ diệu, mình reo lên khi trông thấy cả đàn cá nhỏ xíu như nòng nọc đang bơi lội tung tăng. Theo mỗi nhịp đẩy của sóng, đàn cá bé bỏng ấy lại trôi dạt vào quanh đôi chân của con và mình, thật thích, như nhận được một món quà quý giá từ đại dương! 🐠
Nhìn con vui đùa, bao nỗi lo toan bộn bề của mình bỗng chốc bay biến theo gió biển. Ở nơi này, không có bài tập về nhà, không có những tổn thương muộn phiền, không có chuyện nhức đầu mệt mỏi của người lớn, chỉ có hai mẹ con và đại dương bao la.
Mình mong phải chi ngày nào cũng được vui trong thiên nhiên như thế. Ở nơi không có sóng wifi, không có chiếc ipad chơi game, thằng bé tìm thấy một thứ kết nối mát lành với vạn vật xung quanh.
Tuy bãi biển vốn là nơi cắm trại qua đêm nên rác rơi rải rác trên bờ. Dọc lối đi trên đảo cũng có rác vứt bừa bãi, ý thức người ta không được tốt lắm. Song nhìn chung, đây là một hòn đảo hoang sơ chưa bị tàn phá nhiều, và vẻ đẹp của nó khiến mình du di hết. Giấc mơ đưa con về vùng biển vắng có làn nước trong xanh xem như đã thành hiện thực. ✨
KHI HÒN ĐẢO HÓA THÀNH KỶ NIỆM
Chuyến tàu trưa đưa hai mẹ con rời đảo để trở về đất liền. Mình ngoái đầu nhìn lại hòn đảo với dải đá hoang sơ đang bắt đầu thu nhỏ lại, mờ dần rồi tan vào đường chân trời hun hút mây mờ.
Hòn đảo lùi lại phía chân trời.
Hòn đảo lùi vào ký ức.
Trong lòng mình thì đầy ắp sự biết ơn.
Có lẽ mình có duyên với Cù Lao Câu nên mới được lên đảo suôn sẻ thế này thay vì bị hủy chuyến nằm trong khách sạn trú mưa. Theo lời hướng dẫn viên, cả tuần qua trời toàn mưa không đi đảo được, chỉ riêng hôm nay trời đẹp, xong đến chiều nay và qua những ngày tới thì biển động nên sẽ phải huỷ chuyến tàu ra đảo.
Ngoài ra, đây là đảo hoang nên có lời đồn từ…AI là có nhiều rắn, điều này từng khiến mình quan ngại. Nhưng may quá, trong suốt chuyến đi, mình không bị đụng độ với con rắn nào. 😝
Và một điều đặc biệt là người nước ngoài không được đến đảo, kể cả tấm passport quyền lực nhất trên thế giới cũng đành đứng ngoài tiếc nuối. Thế nên, đây xem như một đặc quyền may mắn cho mẹ con mình khi được ghé thăm đảo.
Cám ơn Cù Lao Câu đã tặng cho Mark một ngày vui nước xanh nắng vàng rạng rỡ, và tặng cho mình một bài học dịu dàng: Rằng những khoảng biển xám trong đời đôi khi chỉ là khúc dạo đầu để mình biết nâng niu quý trọng hơn màu xanh ngọc bích của ngày hôm nay...
Tàu lại cưỡi sóng, bọt tung trắng xóa, và Mark lại reo to “Wheee! Wheee! Wheee!” thích thú suốt quãng đường về không biết mệt.
Tàu cập lại cảng Liên Hương, hai mẹ con ngồi ghế đá nơi gần bờ rào treo lủng lẳng những chiếc bánh xe sơn phết đủ màu trang trí như những cái phao, để đợi gia đình đi xe ghép đang đi lỡ chuyến tàu sau. Mình nhìn ngắm gốc bàng to rụng đầy trái chín và hoa bé tí giống như cây bàng ở khách sạn, ngắm cả hàng dài những chiếc tàu đang đậu khin khít nhau ở bến, ngắm người ngư dân đang ngồi trên tàu đan lưới bằng con thoi tay nhanh thoăn thoắt. Chờ được gia đình đi chung về đến bến thì lại tiếp tục cùng đợi anh tài xế. Và một cơn mưa lớn đổ ào xuống, trắng xóa cả đất trời. Người ngư dân đan lưới đã trú vội vào buồng lái thấp nhỏ. Còn mẹ con mình nép vào nhau dưới mái tôn, nước dột lộp độp đúng ngay chỗ ngồi, một phong vị rất thôn quê bình dân.
Mình đang thấy tiếc tiếc vì nước trong vậy mà cả buổi sáng không nhìn thấy con cá nào, thì đến trưa, sau khi ăn xong, mình cùng Mark ra biển rửa chân, bước sóng, thì thật kỳ diệu, mình reo lên khi trông thấy cả đàn cá nhỏ xíu như nòng nọc đang bơi lội tung tăng. Theo mỗi nhịp đẩy của sóng, đàn cá bé bỏng ấy lại trôi dạt vào quanh đôi chân của con và mình, thật thích, như nhận được một món quà quý giá từ đại dương! 🐠
Nhìn con vui đùa, bao nỗi lo toan bộn bề của mình bỗng chốc bay biến theo gió biển. Ở nơi này, không có bài tập về nhà, không có những tổn thương muộn phiền, không có chuyện nhức đầu mệt mỏi của người lớn, chỉ có hai mẹ con và đại dương bao la.
Mình mong phải chi ngày nào cũng được vui trong thiên nhiên như thế. Ở nơi không có sóng wifi, không có chiếc ipad chơi game, thằng bé tìm thấy một thứ kết nối mát lành với vạn vật xung quanh.
Tuy bãi biển vốn là nơi cắm trại qua đêm nên rác rơi rải rác trên bờ. Dọc lối đi trên đảo cũng có rác vứt bừa bãi, ý thức người ta không được tốt lắm. Song nhìn chung, đây là một hòn đảo hoang sơ chưa bị tàn phá nhiều, và vẻ đẹp của nó khiến mình du di hết. Giấc mơ đưa con về vùng biển vắng có làn nước trong xanh xem như đã thành hiện thực. ✨
KHI HÒN ĐẢO HÓA THÀNH KỶ NIỆM
Chuyến tàu trưa đưa hai mẹ con rời đảo để trở về đất liền. Mình ngoái đầu nhìn lại hòn đảo với dải đá hoang sơ đang bắt đầu thu nhỏ lại, mờ dần rồi tan vào đường chân trời hun hút mây mờ.
Hòn đảo lùi lại phía chân trời.
Hòn đảo lùi vào ký ức.
Trong lòng mình thì đầy ắp sự biết ơn.
Có lẽ mình có duyên với Cù Lao Câu nên mới được lên đảo suôn sẻ thế này thay vì bị hủy chuyến nằm trong khách sạn trú mưa. Theo lời hướng dẫn viên, cả tuần qua trời toàn mưa không đi đảo được, chỉ riêng hôm nay trời đẹp, xong đến chiều nay và qua những ngày tới thì biển động nên sẽ phải huỷ chuyến tàu ra đảo.
Ngoài ra, đây là đảo hoang nên có lời đồn từ…AI là có nhiều rắn, điều này từng khiến mình quan ngại. Nhưng may quá, trong suốt chuyến đi, mình không bị đụng độ với con rắn nào. 😝
Và một điều đặc biệt là người nước ngoài không được đến đảo, kể cả tấm passport quyền lực nhất trên thế giới cũng đành đứng ngoài tiếc nuối. Thế nên, đây xem như một đặc quyền may mắn cho mẹ con mình khi được ghé thăm đảo.
Cám ơn Cù Lao Câu đã tặng cho Mark một ngày vui nước xanh nắng vàng rạng rỡ, và tặng cho mình một bài học dịu dàng: Rằng những khoảng biển xám trong đời đôi khi chỉ là khúc dạo đầu để mình biết nâng niu quý trọng hơn màu xanh ngọc bích của ngày hôm nay...
Tàu lại cưỡi sóng, bọt tung trắng xóa, và Mark lại reo to “Wheee! Wheee! Wheee!” thích thú suốt quãng đường về không biết mệt.
Tàu cập lại cảng Liên Hương, hai mẹ con ngồi ghế đá nơi gần bờ rào treo lủng lẳng những chiếc bánh xe sơn phết đủ màu trang trí như những cái phao, để đợi gia đình đi xe ghép đang đi lỡ chuyến tàu sau. Mình nhìn ngắm gốc bàng to rụng đầy trái chín và hoa bé tí giống như cây bàng ở khách sạn, ngắm cả hàng dài những chiếc tàu đang đậu khin khít nhau ở bến, ngắm người ngư dân đang ngồi trên tàu đan lưới bằng con thoi tay nhanh thoăn thoắt. Chờ được gia đình đi chung về đến bến thì lại tiếp tục cùng đợi anh tài xế. Và một cơn mưa lớn đổ ào xuống, trắng xóa cả đất trời. Người ngư dân đan lưới đã trú vội vào buồng lái thấp nhỏ. Còn mẹ con mình nép vào nhau dưới mái tôn, nước dột lộp độp đúng ngay chỗ ngồi, một phong vị rất thôn quê bình dân.
Video kỷ niệm chuyến đi đảo Cù Lao Câu
của mẹ con mình
May sao, một lúc sau mưa ngớt. Mọi người đi bộ dưới mưa lâm râm ra xe để còn kịp ghé tiếp qua nhiều điểm đến thú vị trên đường về. Vườn nho, bãi đá bảy màu và đồi cát trắng, bao nơi xinh đẹp đang chờ mẹ con mình. Cầu xin Ông Trời đừng đổ mưa nữa nhé!
"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."
RELATED POSTS














































