_______________________________
Just some QUICK updates,
or MISCELLANEOUS notes,
or SONGS I'm listening to,
or SONGS I'm listening to,
or EMOTIONAL baggage ... (So never mind.)
:)
:)
_______________________________
(TO BE UPDATED)
Phim rất hay ở vài tập đầu khi nam chính và nữ phản diện do Song Yoon Ah đóng đều là người tài trí, bản lĩnh, thông minh, nhạy bén. Sự đấu trí và thấu hiểu ngầm giữa họ tạo nên sức hút.
Nhưng tất cả cái hay ban đầu này đã sụp đổ hoàn toàn khi biên kịch ép nam chính sa vào một lưới tình hết sức vô lý và ngớ ngẩn với cô tiểu thư non nớt Anna.
Cái cảnh phim nam chính say mê ngắm cô này nhảy múa tung tăng khi ăn gói mì gói thật hết sức gượng ép, nhảm nhí và kém duyên, một sự lãng mạn hóa độc hại của biên kịch. Ráng xem tiếp xem có gì hay hơn không, thì chẳng có gì hay, tự nhiên họ yêu nhau.
Mình ban đầu cũng tội cho hoàn cảnh cô này bị giam lỏng và mắc chứng bệnh tâm lý. Cứ tưởng rằng phim sẽ cho thấy quá trình chữa lành mạnh mẽ vươn lên hay tâm hồn đẹp của cô ta, ai dè cô này toàn hành xử xốc nổi, trẻ con ích kỷ, không hiểu chuyện, cứ trơ trẽn dựa dẫm, nhận lấy sự hy sinh của nam chính một cách thản nhiên như một đặc quyền. Ngán ngẩm hết sức khi cô ta liên tục ban phát sự rắc rối cho những người xung quanh, luôn miệng ỷ lại có nam chính bảo vệ rồi dễ dàng tin theo kẻ xấu, tự ý đùng đùng lên live TV để trả thù, gây chuyện.
Cái cô tiểu thư này đại diện cho kiểu con gái rỗng tuếch. Quen được chăm lo, cô suốt ngày chỉ biết gây chuyện rồi giương mắt ra cầu cứu, cư xử nông nổi, thật thua xa bản lĩnh, tài trí và tình cảm của nhân vật phu nhân phản diện hay các nữ chính trong phim khác.
Nếu cô gái mù trong phim “Always” cũng là người cần được che chở, và nữ chính các phim khác đều được nam chính giúp đỡ khi hoạn nạn nhưng họ biết cư xử, khiến mình thấy chuyện tình đẹp, chứ không thấy khó chịu, thì phim này coi Lim Yoona diễn từ hành xử của nhân vật cho đến ngoại hình của cô đều yếu đuối ngơ ngác, tưởng như vậy là dễ thương, thật khó ưa chứ không thương nổi. Phụ nữ được phép yếu đuối, ai mà lại không cần được bảo vệ che chở, cảm thông, nhưng mình không ưa người lợi dụng sự yếu đuối của bản thân để cư xử ích kỷ, thiếu suy nghĩ và không biết điều.
“The K2” làm mình bực mình vì biên kịch đã quá hạ thấp trí tuệ và gu người yêu của nam chính bằng một tình yêu hời hợt, nhảm nhí. Người đàn bà thép, độc lập, bản lĩnh, và có cái đầu cực kỳ chiến lược như phu nhân thì ko được yêu, cái cô gái trẻ toàn làm ba cái trò gàn dở, chẳng có chút giá trị gì hay thì được nâng niu. Coi mà ghét lây nam chính vì gu yêu đương nông cạn, dễ dãi, chỉ biết chạy theo một cô gái trẻ không có trí tuệ hay bản lĩnh.
Lâu rồi mới coi trúng cái phim thật là phản cảm về tình yêu nam nữ chính. Mình coi phim vì mình muốn chữa lành hoặc học hỏi cái hay cái đẹp, mình thích những nhân vật có chiều sâu, bản lĩnh, thông minh, cá tính, còn rất dị ứng cái kiểu nữ chính tỏ vẻ như nai tơ ỷ lại, toàn đi gây chuyện phiền phức rồi chờ người khác đến dọn dẹp.
Một bộ phim có nữ phản diện xuất sắc còn nữ chính quá dở, nghĩ đến kết cuộc người giỏi thì phải ở vị trí phản diện thua thiệt, còn kẻ dở hơi thì được yêu chiều hạnh phúc, thiệt rất gây ức chế, nên mình quyết định nghỉ xem giữa chừng, quay lại với đời thực còn hay hơn phải xem tiếp một kịch bản phim sáo rỗng.
À, mình viết những dòng này vì tiếc cho hình tượng nam chính, lẽ ra anh ta phải được biên kịch cho có một tình yêu tương xứng hơn là ghép cặp với cô gái nhạt thếch, không biết điều kia. Viết vậy chứ mình cũng thừa biết, ngoài đời thực đầy rẫy chuyện như thế: Đa số đàn ông chỉ cần thấy em gái nào còn trẻ, nai tơ ngơ ngác, dù tâm hồn hay cư xử rỗng tuếch thế nào thì vẫn cứ lao vào cung phụng đấy thôi. Còn những người phụ nữ tài trí, sâu sắc, khí chất thì những đàn ông gia trưởng, háo sắc, nông cạn làm gì có đủ tầm để đồng hành!
Chuyện phim này giúp mình tin vào tình yêu đẹp, không vụ lợi, không thực dụng, không phản bội giữa cuộc đời thực vốn đầy những kẻ Lý Thông nguỵ quân tử. Tình yêu đẹp đó như tấm gương soi rọi, giúp mình nhận diện rõ những hèn mọn, ích kỷ, xấu xa từng đi qua cuộc đời mình, không tiếc nuối những tình cảm hay những người thực chất đã đối xử tệ, phản bội hay không thật lòng yêu thương mình.
Một cô gái mù cô độc, một chàng trai mặc cảm tật nguyền còn có được người yêu thương họ chân thành. Vậy thì có lẽ gì mà chúng ta lại tự ti không xứng đáng được yêu thương.
Chính lúc bệnh tật, khó khăn, hoạn nạn hay đổ vỡ, chính những đối xử tệ bạc lại là món quà thức tỉnh. Mình đã thức tỉnh và nhìn thấu những bộ mặt thật quá xấu xí, sàng lọc những tình cảm giả dối hời hợt và nhận ra cả sự tiểu nhân, hèn hạ đáng khinh của lòng người.
Có thể cơ hội gặp được một tình yêu lý tưởng như trên phim là rất khó, nhưng ít nhất, chuyện phim đã nhắc cho mình nhớ tình yêu đích thực là thế nào.
Mọi sự độc hại, tính toán và tệ bạc ngoài kia vốn dĩ không phải là tình yêu, hoàn toàn không xứng đáng với nhân cách, khí chất và trái tim thuần hậu, tốt đẹp của mình 🙂
Mấy hôm nay thích bài “Sunshine” này, nghe hay hay. Mình vốn là fan của Ok Taecyeon, giờ mới biết có bài này Taec chung sân khấu với So Ji Sub. Giọng hay, lyrics thì ngập tràn ánh nắng, rất dễ thương!
Nói về phim, mình ít biết phim Trung, toàn chỉ xem phim Hàn. Vì trong thế hệ trẻ hiện nay, mình mê nhất: Song Kang, Cha Eun Woo, Lee Chae Min, Ok Taecyeon 🥰.
Thế hệ xưa thì có Bae Yong Joon, Won Bin, Han Jae Suk, Song Seung Hun cũng ok. Nay có thêm So Ji Sub qua phim mới này, khi đứng tuổi, nét của So Ji Sub càng đẹp, lại hình tượng người cha tuyệt vời thương con nữa nên mình rất thích. Chả bù cho lắm người ngoài đời mang danh làm cha mà vô trách nhiệm, sống thủ đoạn, tệ bạc với chính con ruột mình. Đúng là nhân cách, nghĩa khí, vẻ đẹp của một người, dù trong phim hay ngoài đời, đều được đo bằng cái tâm và cách họ đối xử với con cái. 🙂
Thiệt may mà còn có mấy oppa phong độ, đẹp trai, thông minh, khí chất, bản lĩnh, tốt bụng, chung tình, tình cảm trong phim như thế này, coi như cũng là niềm vui an ủi.
“Đường xa quá lắm lúc thấy mình lẻ loi
Người đã đến, vui đấy, nhưng rồi cũng đi
Chạm lên trái tim thấy cơn mơ còn cháy nồng…”
Nghe nhạc, lòng chợt nhớ đến người từng xuất hiện mang đến nhiều cảm xúc, vui nhưng rồi cũng vụt đi như cơn mơ…
Đúng như câu hát: “Kỷ niệm sẽ là thứ duy nhất đi theo anh cả cuộc đời dài. Nếu không có gì để nhớ về, anh sợ lòng mình khô nứt nẻ”. Những gì từng đến dù đã rời đi vẫn còn sống và nở hoa trong tim. Có lẽ nhờ vậy mà tâm hồn mình đẹp và chưa bao giờ khô héo…
(TO BE UPDATED)
July 19, 2026
Tình yêu sáo rỗng
Mình vừa xem thử phim “The K2”(2016) nhưng quyết định drop phim giữa chừng.
Phim rất hay ở vài tập đầu khi nam chính và nữ phản diện do Song Yoon Ah đóng đều là người tài trí, bản lĩnh, thông minh, nhạy bén. Sự đấu trí và thấu hiểu ngầm giữa họ tạo nên sức hút.
Nhưng tất cả cái hay ban đầu này đã sụp đổ hoàn toàn khi biên kịch ép nam chính sa vào một lưới tình hết sức vô lý và ngớ ngẩn với cô tiểu thư non nớt Anna.
Cái cảnh phim nam chính say mê ngắm cô này nhảy múa tung tăng khi ăn gói mì gói thật hết sức gượng ép, nhảm nhí và kém duyên, một sự lãng mạn hóa độc hại của biên kịch. Ráng xem tiếp xem có gì hay hơn không, thì chẳng có gì hay, tự nhiên họ yêu nhau.
Mình ban đầu cũng tội cho hoàn cảnh cô này bị giam lỏng và mắc chứng bệnh tâm lý. Cứ tưởng rằng phim sẽ cho thấy quá trình chữa lành mạnh mẽ vươn lên hay tâm hồn đẹp của cô ta, ai dè cô này toàn hành xử xốc nổi, trẻ con ích kỷ, không hiểu chuyện, cứ trơ trẽn dựa dẫm, nhận lấy sự hy sinh của nam chính một cách thản nhiên như một đặc quyền. Ngán ngẩm hết sức khi cô ta liên tục ban phát sự rắc rối cho những người xung quanh, luôn miệng ỷ lại có nam chính bảo vệ rồi dễ dàng tin theo kẻ xấu, tự ý đùng đùng lên live TV để trả thù, gây chuyện.
Thiệt không hiểu nam chính yêu gì ở một cô bánh bèo phiền phức, bốc đồng, hành xử ngu xuẩn như vậy, yêu chỉ vì cô ta trẻ và yếu đuối hay sao? (trẻ thôi chứ theo mình thấy không đẹp). Thế thì hỏng hết hình tượng nam chính rồi, thấy gái trẻ là yêu, quá dễ dãi linh tinh. Coi cặp này rất chướng mắt nên mình quyết định bỏ phim giữa chừng là vậy.
Cái cô tiểu thư này đại diện cho kiểu con gái rỗng tuếch. Quen được chăm lo, cô suốt ngày chỉ biết gây chuyện rồi giương mắt ra cầu cứu, cư xử nông nổi, thật thua xa bản lĩnh, tài trí và tình cảm của nhân vật phu nhân phản diện hay các nữ chính trong phim khác.
Nếu cô gái mù trong phim “Always” cũng là người cần được che chở, và nữ chính các phim khác đều được nam chính giúp đỡ khi hoạn nạn nhưng họ biết cư xử, khiến mình thấy chuyện tình đẹp, chứ không thấy khó chịu, thì phim này coi Lim Yoona diễn từ hành xử của nhân vật cho đến ngoại hình của cô đều yếu đuối ngơ ngác, tưởng như vậy là dễ thương, thật khó ưa chứ không thương nổi. Phụ nữ được phép yếu đuối, ai mà lại không cần được bảo vệ che chở, cảm thông, nhưng mình không ưa người lợi dụng sự yếu đuối của bản thân để cư xử ích kỷ, thiếu suy nghĩ và không biết điều.
“The K2” làm mình bực mình vì biên kịch đã quá hạ thấp trí tuệ và gu người yêu của nam chính bằng một tình yêu hời hợt, nhảm nhí. Người đàn bà thép, độc lập, bản lĩnh, và có cái đầu cực kỳ chiến lược như phu nhân thì ko được yêu, cái cô gái trẻ toàn làm ba cái trò gàn dở, chẳng có chút giá trị gì hay thì được nâng niu. Coi mà ghét lây nam chính vì gu yêu đương nông cạn, dễ dãi, chỉ biết chạy theo một cô gái trẻ không có trí tuệ hay bản lĩnh.
Lâu rồi mới coi trúng cái phim thật là phản cảm về tình yêu nam nữ chính. Mình coi phim vì mình muốn chữa lành hoặc học hỏi cái hay cái đẹp, mình thích những nhân vật có chiều sâu, bản lĩnh, thông minh, cá tính, còn rất dị ứng cái kiểu nữ chính tỏ vẻ như nai tơ ỷ lại, toàn đi gây chuyện phiền phức rồi chờ người khác đến dọn dẹp.
Một bộ phim có nữ phản diện xuất sắc còn nữ chính quá dở, nghĩ đến kết cuộc người giỏi thì phải ở vị trí phản diện thua thiệt, còn kẻ dở hơi thì được yêu chiều hạnh phúc, thiệt rất gây ức chế, nên mình quyết định nghỉ xem giữa chừng, quay lại với đời thực còn hay hơn phải xem tiếp một kịch bản phim sáo rỗng.
À, mình viết những dòng này vì tiếc cho hình tượng nam chính, lẽ ra anh ta phải được biên kịch cho có một tình yêu tương xứng hơn là ghép cặp với cô gái nhạt thếch, không biết điều kia. Viết vậy chứ mình cũng thừa biết, ngoài đời thực đầy rẫy chuyện như thế: Đa số đàn ông chỉ cần thấy em gái nào còn trẻ, nai tơ ngơ ngác, dù tâm hồn hay cư xử rỗng tuếch thế nào thì vẫn cứ lao vào cung phụng đấy thôi. Còn những người phụ nữ tài trí, sâu sắc, khí chất thì những đàn ông gia trưởng, háo sắc, nông cạn làm gì có đủ tầm để đồng hành!
July 17, 2026
Tình yêu đích thực
Mình xem phim “Always”(2011) cảm động quá. Một chàng trai có thể yêu chân thành, che chở cho một cô gái bị mù. Khác với thế giới đầy những đàn ông so đo thực dụng ích kỷ, tình yêu này thật đẹp. Chàng trai sẵn sàng hy sinh cả mạng sống, đánh đổi cả tương lai lành lặn để kiếm tiền chữa mắt cho người yêu. Sau khi cô gái lấy lại ánh sáng, người bạn trai lại bị tật nguyền, sẹo mặt. Phân cảnh gặp lại nhau mà chàng trai không muốn làm gánh nặng cho cô, nghĩ cô đã có cuộc sống mới tốt đẹp nên lầm lũi kiềm nén, chú chó vẫn nhận ra chủ sau bao năm, và cảnh cô gái khi nhận ra người yêu… thật cảm động. Hoàn cảnh có thể thay đổi, đôi mắt cô gái tuy có thể nhìn thấy những thứ lấp lánh hơn, có những lựa chọn mới lịch lãm vây quanh, nhưng trái tim cô chỉ thuộc về một người duy nhất. Cô không quay lưng với người đã từng vì cô mà hy sinh cả cuộc đời, cô luôn yêu thương người đàn ông đã từng dắt tay cô qua những ngày tăm tối dù anh ấy nay sa cơ tật nguyền và chẳng đòi hỏi cô phải đền đáp.
Chuyện phim này giúp mình tin vào tình yêu đẹp, không vụ lợi, không thực dụng, không phản bội giữa cuộc đời thực vốn đầy những kẻ Lý Thông nguỵ quân tử. Tình yêu đẹp đó như tấm gương soi rọi, giúp mình nhận diện rõ những hèn mọn, ích kỷ, xấu xa từng đi qua cuộc đời mình, không tiếc nuối những tình cảm hay những người thực chất đã đối xử tệ, phản bội hay không thật lòng yêu thương mình.
Một cô gái mù cô độc, một chàng trai mặc cảm tật nguyền còn có được người yêu thương họ chân thành. Vậy thì có lẽ gì mà chúng ta lại tự ti không xứng đáng được yêu thương.
Chính lúc bệnh tật, khó khăn, hoạn nạn hay đổ vỡ, chính những đối xử tệ bạc lại là món quà thức tỉnh. Mình đã thức tỉnh và nhìn thấu những bộ mặt thật quá xấu xí, sàng lọc những tình cảm giả dối hời hợt và nhận ra cả sự tiểu nhân, hèn hạ đáng khinh của lòng người.
Có thể cơ hội gặp được một tình yêu lý tưởng như trên phim là rất khó, nhưng ít nhất, chuyện phim đã nhắc cho mình nhớ tình yêu đích thực là thế nào.
Mọi sự độc hại, tính toán và tệ bạc ngoài kia vốn dĩ không phải là tình yêu, hoàn toàn không xứng đáng với nhân cách, khí chất và trái tim thuần hậu, tốt đẹp của mình 🙂
July 16, 2026
Khi nữ chính không có nam chính
Nhiều khi uất ức quá cũng muốn được một lần kể ra những thủ đoạn đê hèn, và hành động bẩn thỉu, vô đạo đức quá đáng khinh của phe phản diện cho nhẹ lòng. Nếu viết ra, câu chuyện ngoài đời thực này còn ly kỳ và chông gai hơn cả phim ảnh, có cả hình sự, pháp lý, tâm lý, đủ cả. Nhưng để giữ cho trang blog sự bình yên và thanh lịch, mình chọn cách im lặng và chỉ viết những điều vui vẻ, nhẹ nhàng, không thèm vạch trần ai, chỉ cố tự chữa lành và vẫn mỉm cười.
Nói chung “nữ chính” này đã và đang trải qua vô số trò đểu giả cùng bao cuộc chiến cam go mà chưa từng kể ra. 🙂 Phim đời phe phản diện xấu xa, hãm hại tán tận lương tâm mà lại không có nam chính nào che chở, không có bờ vai nào cả. “Nữ chính” hoàn toàn một mình đứng mũi chịu sào, tự lực cánh sinh, một thân chống chọi với bao mưu hèn kế bẩn, và sự khốn nạn của lòng người.
“Nữ chính” chịu bao đau khổ nhưng không khóc lóc, không tâm sự với bất kỳ ai, tự cố vượt qua, nhìn bên ngoài không ai biết là đang chiến đấu giữa giông bão. Nhiều lúc viết linh tinh cho vui về các “oppa”, về niềm vui xem phim hay các chuyến đi vui vẻ thực chất chỉ là cách tự tạo ra những viên kẹo ngọt để xoa dịu tâm hồn trong những cuộc chiến đơn độc và dũng cảm.
Phía sau những nụ cười lấp lánh là biết bao lần nuốt uất ức và nước mắt vào trong, lặng lẽ bình thản chịu đựng và cố gắng. Phải học bản lĩnh, bình tâm, kiên cường và thông thái! Nữ chính ngoài đời này tính ra rất tuyệt vời, xứng đáng được hạnh phúc đúng không ^_^
Nói chung “nữ chính” này đã và đang trải qua vô số trò đểu giả cùng bao cuộc chiến cam go mà chưa từng kể ra. 🙂 Phim đời phe phản diện xấu xa, hãm hại tán tận lương tâm mà lại không có nam chính nào che chở, không có bờ vai nào cả. “Nữ chính” hoàn toàn một mình đứng mũi chịu sào, tự lực cánh sinh, một thân chống chọi với bao mưu hèn kế bẩn, và sự khốn nạn của lòng người.
“Nữ chính” chịu bao đau khổ nhưng không khóc lóc, không tâm sự với bất kỳ ai, tự cố vượt qua, nhìn bên ngoài không ai biết là đang chiến đấu giữa giông bão. Nhiều lúc viết linh tinh cho vui về các “oppa”, về niềm vui xem phim hay các chuyến đi vui vẻ thực chất chỉ là cách tự tạo ra những viên kẹo ngọt để xoa dịu tâm hồn trong những cuộc chiến đơn độc và dũng cảm.
Phía sau những nụ cười lấp lánh là biết bao lần nuốt uất ức và nước mắt vào trong, lặng lẽ bình thản chịu đựng và cố gắng. Phải học bản lĩnh, bình tâm, kiên cường và thông thái! Nữ chính ngoài đời này tính ra rất tuyệt vời, xứng đáng được hạnh phúc đúng không ^_^
July 15, 2026
Mượn chút ngôn tình
Thích agent Kim nên mình thử quay qua luyện “Oh my venus”. Coi xong tự nhiên buồn quá! Buồn vì thấy trong phim nữ chính va phải hạng trai đểu hay gặp khó khăn hoạn nạn một cái là có nam chính xuất hiện che chở bảo vệ liền. Còn đời mình bị phe phản diện bắt nạt và chịu nhiều đau khổ quá nè mà sao không có nam chính nào giải cứu hết vậy ta 😝.
Phim “Oh my venus” này tuy ko phải là quá hay, mình coi tua nhiều, nhưng nhìn chung là một chuyện tình ấm áp, dimple kiss dễ thương, nhiều khoảnh khắc tình yêu ngọt ngào, nam nữ chính đẹp đôi và là động lực, điểm tựa cho nhau vượt qua thử thách trong cuộc sống.
Lâu lâu xem phim ngôn tình cho đỡ khô khan. Tự làm nữ chính một mình chiến đấu, cố gắng tự lực cánh sinh ngoài đời cũng mệt mỏi, nên những lúc yếu mềm cần chút ngọt ngào an ủi thì mượn tạm các nam chính tử tế, tuyệt vời trong phim vậy 😄
Mấy hôm nay thích bài “Sunshine” này, nghe hay hay. Mình vốn là fan của Ok Taecyeon, giờ mới biết có bài này Taec chung sân khấu với So Ji Sub. Giọng hay, lyrics thì ngập tràn ánh nắng, rất dễ thương!
July 13, 2026
Oppa!
Tối qua mình xem phim “Agent Kim reactivated” tập 6, công nhận hay ghê. Năm ngoái mình thích vua Lee Chae Min, năm nay thì có siêu năng lực bảnh trai của Cha Eun Woo, bữa nay thì vừa có thêm người cha đơn thân cựu siêu gián điệp hết mực thương con của So Ji Sub.
Xem cảnh người cha đơn thân một mình tận tụy nuôi con, thương con mà đồng cảm. Phim này phù hợp lứa tuổi thế hệ đã làm phụ huynh như mình, cảm động tình cha con, tình bằng hữu, các pha hành động đẹp mắt. Hồi hộp có, đấu trí có, hài hước có. Phim không chỉ mỗi nam chính giỏi mà các nhân vật xung quanh đều có tài, có trí, có bản lĩnh, đấm đá rất ngầu, nhiều phe gay cấn. Đến nhân vật phản diện cũng lịch lãm, cool ngầu. Phim Hàn giờ tiến bộ, coi không phải forward gì. Bị cái phim chỉ mới ra đến tập 6, giờ lại phải ngóng chờ lâu.
Nói về phim, mình ít biết phim Trung, toàn chỉ xem phim Hàn. Vì trong thế hệ trẻ hiện nay, mình mê nhất: Song Kang, Cha Eun Woo, Lee Chae Min, Ok Taecyeon 🥰.
Ngoài ra mình cũng thích Lee Min Ho (“Faith”), Kim Bum (“Ghost doctor”), Park Bo Gum (“Mây hoạ ánh trăng”), Park Hyung Sik (“Strong girl Bong Soon”), Kim Seon Ho (“Hometown Cha Cha Cha”) 😁
Thế hệ xưa thì có Bae Yong Joon, Won Bin, Han Jae Suk, Song Seung Hun cũng ok. Nay có thêm So Ji Sub qua phim mới này, khi đứng tuổi, nét của So Ji Sub càng đẹp, lại hình tượng người cha tuyệt vời thương con nữa nên mình rất thích. Chả bù cho lắm người ngoài đời mang danh làm cha mà vô trách nhiệm, sống thủ đoạn, tệ bạc với chính con ruột mình. Đúng là nhân cách, nghĩa khí, vẻ đẹp của một người, dù trong phim hay ngoài đời, đều được đo bằng cái tâm và cách họ đối xử với con cái. 🙂
Thiệt may mà còn có mấy oppa phong độ, đẹp trai, thông minh, khí chất, bản lĩnh, tốt bụng, chung tình, tình cảm trong phim như thế này, coi như cũng là niềm vui an ủi.
Già rồi chứ mình vẫn mộng mơ và vẫn mê các oppa trên phim lắm! ☺️ Tâm hồn mình thật ra vẫn còn trẻ 😝
July 4, 2026
Chỉ như làn gió
Những điều ngọt ngào cũng giống như làn gió: đến rồi đi, mang lại nụ cười và chút mát mẻ rung rinh cho tâm hồn, rồi tan biến...Chỉ để nhắc nhở rằng trái tim mình vẫn biết rộn ràng, rung động.
Gió cứ bay đi nhiều nơi. Còn hoa hồng thì vẫn sẽ nở trong vườn, dù có gió hay không...
June 27, 2026
Lối nhỏ
Hôm rồi, nghe cậu thợ chụp ảnh mở nhạc hay hay. Về tìm mới biết là “Nấu cơm cho em” và “Vị nhà” của Đen Vâu. Nghe tiếng Đen Vâu lâu rồi, nhưng mình chưa bao giờ nghe nhạc. Nay thấy hay nên thử tìm nghe thêm mấy bài khác, nghe đến bài “Lối nhỏ” - Đen & Phương Anh Đào - bài ra gần 7 năm rồi, 181m views mà giờ mình mới nghe 😂. Câu chuyện MV Sherlock và Irene, giai điệu, tiếng guitar và lời bài hát đều thú vị, nhất là mấy câu này, lời rất thấm:
“Đường xa quá lắm lúc thấy mình lẻ loi
Người đã đến, vui đấy, nhưng rồi cũng đi
Chạm lên trái tim thấy cơn mơ còn cháy nồng…”
Nghe nhạc, lòng chợt nhớ đến người từng xuất hiện mang đến nhiều cảm xúc, vui nhưng rồi cũng vụt đi như cơn mơ…
Bất chợt muốn hát theo câu hát… Chúng chạm đến những góc khuất sâu kín: sự lẻ loi, đến rồi đi, và ngọn lửa vẫn cháy nồng.
Đúng như câu hát: “Kỷ niệm sẽ là thứ duy nhất đi theo anh cả cuộc đời dài. Nếu không có gì để nhớ về, anh sợ lòng mình khô nứt nẻ”. Những gì từng đến dù đã rời đi vẫn còn sống và nở hoa trong tim. Có lẽ nhờ vậy mà tâm hồn mình đẹp và chưa bao giờ khô héo…
June 25, 2026
“Nhưng gió ơi gió, Đừng hôn lên má em
Gió ơi gió, Đừng vờn lên tóc em
Gió ơi gió, Đừng ru đôi mắt em...Dịu hiền”
Lời cậu thợ chụp hình
Mẹ kể, trong lúc mình ở tầng trệt thay đồ cho cảnh chụp tiếp theo, thì trên lầu, cậu thợ chụp hình thấy mẹ ngồi đợi một mình liền bắt chuyện hỏi:
- Cô ơi, chị năm nay mấy tuổi rồi cô, cỡ 25, 26 phải không cô?
- Đâu, nó sắp 40 rồi con
- Thế có chồng chưa cô?
- Có rồi và cũng…thôi rồi.
Nghe mẹ kể tự dưng tức cười. Cái gì mà “thôi rồi”. Ly dị nói đại “ly dị” lại còn nói tránh 😂 . Tội nghiệp mẹ, vòng vo để né, cứ như thể nói vậy thì nỗi buồn sẽ bốc hơi bớt đi.
- Cô ơi, chị năm nay mấy tuổi rồi cô, cỡ 25, 26 phải không cô?
- Đâu, nó sắp 40 rồi con
- Thế có chồng chưa cô?
- Có rồi và cũng…thôi rồi.
Nghe mẹ kể tự dưng tức cười. Cái gì mà “thôi rồi”. Ly dị nói đại “ly dị” lại còn nói tránh 😂 . Tội nghiệp mẹ, vòng vo để né, cứ như thể nói vậy thì nỗi buồn sẽ bốc hơi bớt đi.
Mình già chát, xuống sắc quá mà cậu thợ đoán mình 25, 26. Cậu chụp hình này dễ thương, vui tính, trong lúc chụp còn khen mình xinh giống…Hoà Minzy. Tức cười quá xá! Lần đầu có người kêu mình giống Hoà Minzy. Thấy có giống đâu. Nhưng ý kêu nhìn trẻ là được. 😁
June 21, 2026
Tiền ở đâu, tâm ở đó
Hôm nay, tình cờ nghe được lời chia sẻ của một người mẹ đơn thân đang chắt chiu nuôi con một mình mà thấy rất thương, rất hiểu, và đồng cảm sâu sắc. Đúng là:
‘Tiền ở trong túi họ. Tình yêu ở trong tim họ.
Tâm một người đặt ở đâu thì tiền của họ ở đó.
Nếu có tâm thì đã khác.’
June 12, 2026
Mùa vải ngọt
Đặc sản mùa này là trái vải. Thằng nhóc không thích trái cây của Việt Nam lắm. Xoài, cóc, mít, nhãn, chôm chôm, dừa, thơm ... đều chê. Ngoại trừ mận, dưa hấu, và riêng trái vải là ảnh ghiền dữ lắm.
Mình lướt video có thấy vườn vải Lục Ngạn và vườn vải Florida trái chín đỏ au, khách được vào hái ăn thoả sức, giá lại rất rẻ. Thích quá chừng thích mà chưa đến duyên nên chỉ xem qua video, chưa được trải nghiệm. Phải mà có cánh cửa thần kỳ của Doraemon để được ghé hái vải. Mình mà thả thằng nhóc vào chắc thằng nhóc mê tít, ăn hết trái vải vườn người ta.
Trời nóng. Mẹ làm cho mình một tô trà vải thật to, đầy ắp trái. Những trái vải chín đã bỏ hột, trắng tròn căng mọng. Mùi vải dịu nhẹ hòa trong tấm lòng thơm thảo của mẹ, thật ngon tuyệt vời!
Mình lướt video có thấy vườn vải Lục Ngạn và vườn vải Florida trái chín đỏ au, khách được vào hái ăn thoả sức, giá lại rất rẻ. Thích quá chừng thích mà chưa đến duyên nên chỉ xem qua video, chưa được trải nghiệm. Phải mà có cánh cửa thần kỳ của Doraemon để được ghé hái vải. Mình mà thả thằng nhóc vào chắc thằng nhóc mê tít, ăn hết trái vải vườn người ta.
Trời nóng. Mẹ làm cho mình một tô trà vải thật to, đầy ắp trái. Những trái vải chín đã bỏ hột, trắng tròn căng mọng. Mùi vải dịu nhẹ hòa trong tấm lòng thơm thảo của mẹ, thật ngon tuyệt vời!
Mình mơ giấc mơ xa về các khu vườn vải chín. Nhưng hạnh phúc của một mùa hè lại chẳng nằm ở đâu xa. Nó nằm gọn lỏn trong cái tô trà vải chứa chan tình yêu thương mà mẹ đã tỉ mẩn làm cho mình.
June 11, 2026
Thế là mình cũng hoàn thành xong tập bút ký với 4 phần về chuyến đi nghỉ đầu hè với Mark. Những bạn nào thích đọc đầy đủ, có thể theo link bên dưới đi nghỉ hè cùng mẹ con mình nhé:
CHUYẾN ĐI ĐẦU HÈ
May 31, 2026
Hương chay
Hôm nay Lễ Phật Đản, mùi đồ chay mẹ nấu tỏa hương thơm lành khắp nhà. Mùi đậu xanh đánh từ dưới bếp bay bổng ra trước nhà, ngửi thôi đã thấy ngọt ngào, bùi bùi, beo béo. Tiếp đến là mùi lá cóc. Mẹ hái lá cóc từ vườn nhà thả vào nồi canh chua bông thiên lý, mùi hương chua dịu, thanh mộc, thơm thật là thơm. Mình hít hà, tấm tắc, cảm nhận hạnh phúc từ hương vị những món chay của mẹ, chưa ăn mà tâm hồn đã thấy rất ngon lành.
Thật ra, ngày nào mình cũng ăn chay, và rất trân trọng niềm hạnh phúc này.
May 16, 2026
Chuyến xe thơm mùi lá dứa
Hôm nay có một điều thơm lành, dễ thương đọng lại.
Sáng đi họp phụ huynh cuối năm cho Mark, mình dẫn Mark theo cùng. Hai mẹ con gọi xe Green đi đến trường. Khác với những chuyến xe thông thường, lần này bước lên xe, mình ấn tượng ngay bởi một mùi hương vô cùng nhẹ nhàng, dễ chịu. Không phải mùi nước hoa, không phải mùi hoá chất, cũng không phải mùi tinh dầu, mà là mùi lá dứa - một mùi hương xanh và hiền khô.
Mùi hương ấy len nhẹ trong không gian xe bé nhỏ, thơm ngọt dịu dàng. Đến bây giờ mình mới biết có cách tạo nên mùi hương cho xe đơn giản, mộc lành đến như vậy. Chỉ cần một bó lá dứa nằm phơi mình gọn gàng gần cửa kính xe. Thật diệu kỳ! Anh tài xế bảo khi trời nóng lên, nắng hắt vào, lá dứa tự toả hương, một bó lá dứa đủ thơm được vài ngày.
Nhóc con thì vô tư lắm, chưa biết cảm nhận được mùi hương lá dứa này, chỉ bảo sao giống mùi nước sâm của bà ngoại hay nấu. Còn lòng mình thì thấy vui vui. Chuyến xe trở nên lâng lâng, nên thơ. Đôi khi điều làm một ngày xinh đẹp không cần lớn lao gì, mà chỉ là một bất ngờ thú vị nho nhỏ, một mùi hương tao nhã thoảng qua nhưng lại đầy vương vấn…
Giông bão sóng gió ngoài kia thì mình vẫn tiếp tục đương đầu, nhưng mình muốn giữ cho thế giới nhỏ của mẹ con mình hiền hòa, chân phương, dịu thơm như mùi hương lá dứa…
May 5, 2026
Mùa mưa lại về
Chiều nay mưa lớn. Trời tối đen. Âm thanh ầm ồ râm ran của mưa lâu rồi nay nghe lại.
Cũng may hai ông cháu kịp về nhà rồi thì trời mới đổ mưa.
Thành thật mà nói, mình không thích mùa mưa cho lắm. Bất tiện, phiền phức. Chợt nghĩ đến bao người buôn gánh bán bưng, bán vỉa hè đang phải lo che mưa chắn gió để mưu sinh ngoài kia. Còn mình đang được ở trong căn nhà nhỏ nghe tiếng mưa rơi là một sự bình yên may mắn.
Mùa mưa bắt đầu rồi.
⇢ Linh tinh (2017 - 2020 )
⇢ Linh tinh (2013 - 2015 )
⇢ Linh tinh (Prior to Dec 2013)
KhoaThy's Journal
"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."





No comments:
Post a Comment