Hôm nay là lần đầu mình cho Mark chơi ice skating. ⛸️✨
SÂN BĂNG GIỮA LÒNG THÀNH PHỐ
Ngoài đường nóng hầm hập. Nắng như trút đổ lửa xuống thành phố, như muốn nướng chín mấy viên gạch trên vỉa hè, nhưng trong sân băng thì lại mát rượi. Mặt băng trắng tinh, phẳng lì, lung linh dưới đôi ánh đèn màu. Có người thì lả lướt những bước chân uyển chuyển điệu nghệ như vẽ trên mặt gương, có người thì xoay tít như con quay nghệ thuật đầy kiêu hãnh, có người thì ngồi trên băng ghế đẩy hình cá heo vi vu lượn vòng khắp sân, có người thì loạng choạng ngã mà vẫn cười vang lách khách. Tiếng giày lướt trên mặt băng trộn vào nhau nghe lạo rạo loạt soạt giòn tan. Tất cả tạo nên một khung cảnh thật vui mắt, vui tai - như một ốc đảo tươi mát, xa khỏi cái nắng nóng khắc nghiệt ngoài kia.
Mark thích lắm. Mấy lần trước Mark đòi, mình lắc đầu, nói xem cho vui thôi được rồi. Nhưng lần này, thấy ảnh thèm thuồng tội nghiệp quá, chẳng đành lòng từ chối, nên mình quyết định mua vé cho ảnh xuống sân chơi, dù trong bụng, mình cũng sợ, lỡ mà té ngã chảy máu là về nhà ông bà ngoại sẽ sạc mình nát nước.
SỰ TỬ TẾ TỪ MỘT NGƯỜI LẠ
Lần đầu tiếp xúc với mặt băng trơn trượt, Mark chụp ếch xanh mặt mấy lần, may mà không sao, chỉ đỏ trầy một xíu. Mark không khóc, nhưng vẻ mặt lộ rõ sự hoảng hốt, hoang mang, bất lực. Mình vừa dìu thằng nhóc con trẹo chân té ngã, vừa nhờ được một người đứng gần đó.
Anh này người Úc, friendly và rất tốt bụng, mình mở lời nhờ help là ảnh giúp liền. Ảnh đã chẳng ngần ngại cúi xuống buộc chặt lại giày cho Mark và còn thỉnh thoảng ghé qua chủ động cho thằng nhóc ngồi trên ghế cá heo đẩy chạy quanh sân mấy vòng. Thoáng chạnh lòng khi lẽ ra công việc, vị trí đó phải là của một người khác, nhưng may sao có sự hỗ trợ của chú người Úc mà Mark vẫn được trải nghiệm cái cảm giác ngồi chơi, được đẩy đi vui đùa trên khắp mặt băng. Cuộc đời luôn có cách để bù đắp, an ủi. Khi một vùng trách nhiệm bị thiếu vắng, bỏ hoang, thì sự tử tế của thế gian lại mở ra theo những cách bình yên khác. Nhóc con thích thú, ríu rít khen chú người Úc kind quá, giống như thầy giáo của con ở trường. Mình cũng thật hết sức cảm kích và cảm ơn người chú tốt bụng này khi đã giúp đỡ hai mẹ con. Sự tử tế của một người lạ càng giúp trải nghiệm lần đầu tại sân băng của Mark trở nên dễ thương, thú vị, và đáng nhớ.
NIỀM TỰ HÀO NHỎ BÉ CỦA MẸ
Sau đó là hành trình hoàn toàn tự lực cánh sinh của Mark. Nhóc con ban đầu cầm lan can tay vịn tập đi, đôi bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy thành lan can nhích đi từng bước nhỏ. Lúc sau con đã có thể tự một mình lôm côm đẩy chim cánh cụt đi lẫm chẫm lững chững khắp sân. Thương thằng nhỏ lắm. Ngây thơ, háo hức. Một mình nỗ lực. Chỉ có hai mẹ con, mà mình thì nhà quê làm gì có biết trượt băng đâu. Mình chỉ biết đứng cổ vũ nhiệt tình, đỡ tay lúc thằng nhóc té, phụ nhóc thay giày và gửi gắm nhờ người hỗ trợ nhóc…
Sân băng mát lạnh dễ chịu giữa trưa oi bức như dần xoa dịu đi những lo lắng ban đầu. Những bước chân chới với, xiêu vẹo đã dần cân bằng ổn định hơn. Khi thấy nhóc con tự mình đi trên băng vững vàng hơn, tự đi được hết cả vòng lớn quanh sân băng, chơi vui, mình cũng mừng. Mình vừa thấy thương nhóc con, vừa thấy tự hào… Nhóc con đã rất cố gắng, khiến mình không ngừng khen good job good job!
Bước ra khỏi sân băng, cái nắng bên ngoài chực chờ, hừng hực, nhưng lòng mình thì mỉm cười mát rượi. Hai mẹ con dắt tay nhau đi. Bước chân Mark dường như đã trưởng thành hơn ít nhiều, ánh mắt còn lấp lánh dư âm của niềm phấn khởi lần đầu được trượt băng...
BÀI HỌC TỪ MẶT BĂNG TRƠN TRƯỢT
Về nhà, y như rằng, mình bị ông bà ngoại sạc cho khi dám để nhóc con đi trượt băng mà không bảo hộ tay chân gì cả, lỡ té gãy răng sứt trán thì sao, vân vân và v.v.
Nhưng với mình, hôm nay, lần đầu dẫn nhóc con đi trượt băng là một kỷ niệm thật đẹp. Mình đã không để con bỏ lỡ một trải nghiệm mới mẻ. Mình dám cho con ngã để con tự lập, khám phá, và trưởng thành. Mình đã đứng đủ gần để con biết có mình ở đó đang dõi theo để con vững tâm đứng dậy khi vấp ngã, và mình cũng đứng đủ xa để con mạnh mẽ tự bước đi trên đôi chân của chính mình, tự do mà trải nghiệm.
Ngẫm nghĩ, cuộc đời đầy rẫy những biến cố và sự bạc bẽo mà hai mẹ con mình đang đối mặt cũng giống như mặt băng trơn trượt kia, phải học cách liên tục đứng dậy khi té ngã và dần học cách giữ thăng bằng. Dù người thân thiết đã phản bội mình nhưng thế giới này vẫn còn rất nhiều sự tử tế, như sự tốt bụng của cái anh người Úc thậm chí mình còn chưa kịp biết tên kia.
Những bước chân chập chững của Mark trên băng hôm nay kỳ lạ thay đã tiếp thêm sức mạnh cho mình. Cảm ơn Mark, vì đã dùng sự hồn nhiên và đôi chân nhỏ để nhắc mẹ về nghị lực, ý chí giữa cuộc đời. Khó khăn, trở ngại, những trơn trượt cũng là người thầy. Mặt băng chỉ nâng đỡ những ai dám té ngã mà vẫn đứng dậy bước đi.
Mẹ mong Mark sẽ trưởng thành mạnh mẽ như cách con đã bằng nội lực tự đẩy chú cánh cụt đi hết khắp cả sân băng mênh mông trưa nay, dù chỉ có hai mẹ con mình.
Mẹ mong Mark sẽ trưởng thành mạnh mẽ như cách con đã bằng nội lực tự đẩy chú cánh cụt đi hết khắp cả sân băng mênh mông trưa nay, dù chỉ có hai mẹ con mình.
Hai mẹ con mình sẽ luôn có nhau, sẽ luôn ủng hộ nhau, sẽ cùng nhau vượt qua, Mark nhé!
Mark’s first time ice skating
"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."
RELATED POSTS



























