Showing posts with label Collected stories. Show all posts
Showing posts with label Collected stories. Show all posts

Tuesday, January 18, 2011

I'm single but I'm happy



//////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////

Trước khi up entry, mình xin phép viết vài dòng ngoài đề một tí :

Bấy lâu nay mình không lên tiếng. Nhưng, sự bình thản đó
không có nghĩa là sự ngờ nghệch hay đón chào. Đã là cuối năm, có lẽ cũng cần nói rõ 1 lần, once and for all : * Blog mình viết là những lưu giữ và chia sẻ của mình dành cho những người bạn – những ai mình yêu thương , những ai mình quý trọng, những ai cần chia sẻ, những ai quan tâm, hoặc còn quan tâm đến mình.  Còn  kẻ vào đây để dòm ngó, ganh đua, tị hiềm, không phải vì mục đích tốt đẹp thì nếu còn chút tự trọng, hãy tránh xa trang blog này ra, và tránh xa cuộc sống của tôi ra. Nơi đây xem thường, không chào đón và không phải là nơi dành cho loại người như vậy
.   

//////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////




(...)
Gần đây, cuộc sống đã giúp mình nhớ lại, hiểu và ghi nhớ sâu hơn về cái gọi là nội lực bên trong con người và phương châm sống : happiness is from the inside.
Hôm cuối tuần rồi, mình cúp học + cúp dạy để tham gia chương trình Xuân tình nguyện. Gọi là xuân tình nguyện, nhưng mình mới là người cảm thấy biết ơn, và được nhận lại thật nhiều, nhiều hơn cái cỏn con mà mình đóng góp… Và một điều bất ngờ ngoài chương trình là hôm đó, mọi người được tham gia buổi ngồi thiền của nhà chùa cùng với các em trong mái ấm. Đó là một điều thật có duyên và đúng lúc đối với mình. Ngồi nghe và cảm nhận, mình càng củng cố thêm những tinh thần và những suy nghĩ mình đang nuôi dưỡng mấy ngày qua... 
Tối nay, mình google vì muốn biết thêm về ý nghĩa của Quạt ba tiêu trong Tây Du Ký :D, hôm nọ ở chùa mình có nghe được chút đỉnh và cảm thấy thú vị  :D Theo thói quen là mình đã google thì google tùm lum :P, tìm đọc thêm nhiều bài viết khác chứ không dừng lại ở đó :P.

Dạo này rảnh rỗi, mình đọc khá nhiều.

Có nhiều điều hay mà mình đọc được. Mình nghĩ bình thường nhiều người cũng thấy như mình : không thích bỏ thời gian đọc những câu chuyện kiểu như "dạy đời" hay chuyện ở đâu đâu, cứ  tỏ ra giọng sâu sắc, thâm thúy, kể cả, ẩn dụ nhiều, mệt :D . Nhưng như trước đây mình cũng đã từng nói, chỉ khi con người thật sự chứng kiến, thật sự lâm vào, thật sự nếm trải, chỉ khi chính bản thân mình đã tự chiêm nghiệm và đúc rút ra bài học cho bản thân, thì lúc đó mình mới đủ vốn sống để thật sự hiểu, thật sự thấm thía và thấy mình được sẻ chia... Không chỉ là trong những câu chuyện, mà là trong phim ảnh, âm nhạc … con người từng trải qua thì mới thật sự thấu hiểu những nỗi niềm, mới thấy hay và biết không phải mình chỉ có một mình.
Và bên dưới là một câu chuyện cùng lời diễn giải khá thâm thúy. Mình thấy từng chữ từng lời đều có ý nghĩa và thấy bản thân mình được chia sẻ nhiều vì đó cũng chính là một trong những bài học mà mình đã rút ra được sau những gì đã qua, và cũng có chút gì đó muốn nhắn gửi.

“...
Có một cậu bé mù đến nhà người bạn chơi, do mải mê trò chuyện nên cậu ta không hay trời đã tối. Người bạn mới thúc giục cậu bé nên về sớm và trao cho cậu một cây đèn. Cậu bé mù tức cười quá, vì đối với cậu ban ngày và ban đêm có khác gì nhau đâu, không hiểu người bạn đưa cây đèn cho mình để làm gì. Người bạn liền giải thích “Anh cầm cây đèn này đi, người ta thấy anh người ta sẽ tránh”. Nghe có lý, cậu bé hoan hỷ cầm cây đèn ra về. Trên đường về, cậu bé cứ đưa cây đèn lên và lủi thẳng về phía trước, vì cậu nghĩ hôm nay chắc ai cũng sẽ tránh mình cả, cây đèn sẽ đưa mình về tới nhà an toàn.
Được một đoạn đường, bỗng dưng có một người đâm sầm vào cậu và cả hai đều ngã nhào. Bực quá, cậu hét to: “Bộ không thấy cây đèn của tôi sao mà không chịu tránh vậy?”. Người kia cười lớn: “Cây đèn của anh đã tắt lâu rồi, anh mù ơi”.

Tự thân của cậu bé có thể đi đường vào ban đêm theo thói quen đã rèn luyện của mình, nhưng từ khi được trao cây đèn thì cậu lại đánh mất chính mình, đem cả sinh mệnh của mình phó thác cho cây đèn mà thực tế chưa hề thấy được chân tướng của nó. Cây đèn là vật ngoài thân, bản chất của nó là luôn thay đổi, nó có thể hết dầu hoặc bị gió thổi tắt bất cứ lúc nào, nhưng vì bị mù nên cậu bé chỉ biết ra nó qua sự giới thiệu hời hợt của kẻ khác. Cậu bé thật tội nghiệp khi cứ đinh ninh là cây đèn sẽ mãi soi sáng cho mình trên suốt lối về, kết quả là cậu đã ngã một cú đau điếng mà vẫn không rõ nguyên do nên cứ đổ thừa và trách giận kẻ khác.
Ai trong chúng ta cũng có những cây đèn, nhưng thái độ cầm đèn của mỗi người khác nhau. Có người sử dụng nó như một sự hỗ trợ để thăng hoa phẩm chất đời sống, nhưng có kẻ lại bị kẹt vào cây đèn và trở thành kẻ hệ lụy. Ngay từ vạch xuất phát, có thể ta cũng ý thức được tiền bạc, quyền lực hay tình cảm chỉ là tiện nghi của đời sống, nghĩa là nó sẽ làm cho cuộc sống của ta thêm hương vị và trôi chảy. Không ngờ đi được một đoạn đường không xa, ta bỗng phát hiện ra sự nương tựa trong ta đã biến thành thái độ hệ lụy mất rồi. Vì vậy khi những cây đèn của ta bị chao đảo hay vụt tắt thì cuộc đời ta dường như cũng bị chao đảo và muốn tắt lịm theo, ta không còn gì để sống cả.
… "
               Và mình cũng rất đồng tình với lời khuyên bên dưới  :
Mỗi khi phát sinh ý niệm muốn tìm kiếm thêm những cây đèn thì ta hãy tự nhắc nhở mình là có thật sự cần thiết không, mình đã có những cây đèn này chưa, ta có tin rằng khi cầm cây đèn này thì cuộc đời mình sẽ tỏa sáng hơn hay sẽ đưa tới sự ràng buộc? Bằng tâm trạng cô đơn lạc lõng hay tham đắm mà ta quyết định chọn cây đèn ấy tức là ta đã đem cuộc đời của mình ra để làm một chuyến phiêu lưu mạo hiểm rồi. Cho nên vượt qua được bản năng, chiến thắng được những bóng ma trong lòng, biết điều tiết cảm xúc một cách hợp lý thì kẻ ấy có bản lĩnh đi vào cuộc đời đầy biến động này một cách bất động.
Quay về hướng mặt trời
Cắm rễ vào sự sống
Vườn tâm đã hoang tàn
Thôi bỏ hình bắt bóng. …


Đến đây, để dấu “…” nhé , thay cho những suy nghĩ và chuyện riêng của mình. ;)
...


...
______
...
Cũng nhiều hôm trước, mình đọc được câu này.
“There are people who can walk away from you.
When people can walk away from you, let them walk.”

Từ rất lâu, mình cũng đã biết đến một câu danh ngôn tương tự , không ngờ là  cũng đến lúc, nó lại áp dụng cho hoàn cảnh của mình. Và câu này thật ra cũng  rất giống với suy nghĩ của mình đã từng viết trong Và con người thay đổiA message never sent... v.v. ... Đó hoàn toàn không phải là một sự nhu nhược, bất lực, cũng không là một lời thách thức. Tình yêu đối với mình không phải là sự miễn cưỡng, mù quáng, càng không phải là kiểu tình cảm ích kỷ, ngộ nhận, tìm cách lôi kéo, giành giựt hay tranh thủ sự mủi lòng để giữ chân người khác...  . Với mình, tình yêu như thế thì không phải là tình yêu, chẳng đẹp và chẳng có chút ý nghĩa gì. Mình không nói là họ làm đúng. Nhưng mình không thích gây khó dễ hay làm cho người khác khó xử. Mình muốn để người mình yêu thương được tự quyết định cuộc đời của họ. Nếu họ có thể dứt khoát ra đi mà cảm thấy hạnh phúc thì tại sao không để họ đến với cái mà họ thật sự thấy cần...?  Dù có lúc rồi con người ta sẽ hối hận…
Tâm và Thức là 2 điều con người cần rèn luyện để biết nhìn nhận đúng sự việc, mạnh mẽ và thoát khỏi những u mê.

Có những lúc mình đã thật yếu đuối, tội nghiệp.
Mình không phủ nhận điều đó.
Nhưng mình chưa bao giờ cho phép mình yếu đuối quá lâu mà không biết đứng lên.

 “Một người hạnh phúc không phải là người luôn may mắn, mà ngược lại, đó chính là kẻ có nội lực vững vàng, có khả năng ôm ấp và chuyển hóa mọi đối tượng, mọi hoàn cảnh.”

Con người luôn thay đổi. Và cung Song Ngư là cung đa tính cách và dễ thay đổi nhất trên đời.
Nhưng có một điều mình luôn tin tưởng : 'The course of true love never did run smooth.'  But true love never dies.

Có nhiều điều mà mình không đề cập đến hoặc chưa diễn đạt hết trong entry này.  Nhưng không sao.
Tóm gọn là, mình yêu thương và đang học được nhiều bài học quý giá từ cuộc đời.

I’m single but I’m happy.






Read Full Post

Saturday, October 2, 2010

Morning has broken like the first morning



Mình tin vào câu nói: thử thách là những ngọn gió, thổi bùng thêm những tình cảm mạnh mẽ, kiên cường và dập tắt đi những tình cảm không kiên định, dễ đổi thay. 

...
Tình cờ, mình biết chuyện mà mình không hề ngờ tới, chuyện mà suốt hơn một năm nay, mình chưa bao giờ cho phép mình nghĩ như vậy, về người mình yêu... Lòng tin, và những tình cảm mình vẫn luôn giữ trọn vẹn suốt bao năm qua đã bị tổn thương nặng nề và gần như sụp đổ. Mình luôn hết lòng , hết tình nhưng nhận lại lại là sự thật cay đắng và phũ phàng đến vậy sao? 

Một nỗi đau tột cùng. Mình đau nhưng lần này mình không khóc nữa.  


Mình cũng là con người, là một đứa con gái bình thường mà thôi. Mình không phải một thiên thần để không phải cảm thấy tan nát, thất vọng, đau khổ hay hờn trách khi biết được những gì đã diễn ra và đang diễn ra.
Nghĩ tới những gì đã qua, tới việc họ đã nói gì, làm gì, vui vẻ với nhau thế nào, trong khi suốt 1 năm qua mình thì vẫn luôn từng ngày mong chờ, tin tưởng, cảm thông, yêu thương, sửa đổi, sẵn lòng hy sinh và có thể làm mọi thứ… Bây giờ mình dần hiểu ra tại sao gặp mình lại cứ liên tục nói với mình những lời như thế, dù mình tha thiết và hết lòng... , bao năm qua gắn bó thế mà lại chẳng đáng bằng một hạnh phúc mới nữa sao?... Nghĩ tới những thứ đó chỉ làm mình thấy thêm chua cay và đau lòng! Thế nên, mình không muốn nghĩ tới nữa. Mình ra lệnh cho bản thân không nghĩ tới nữa.

 


Và entry này là entry cuối cùng cho những ngày đau khổ . 


Mình không thể ngoảnh mặt trước hiện tại xem như không có gì xảy ra, nhưng mình sẽ không ghim thù hận. Cay đắng hay đau buồn, chuyện gì cũng vậy, cũng đã là quá khứ. 
Mình cũng không muốn ôm giữ lấy những cảm giác buồn tủi, tổn thương chỉ làm nặng nề thêm hành trang cho những ngày tới của cuộc đời mình. Mình chọn tha thứ cho tất cả, tha thứ cho mọi sai lầm và méo mó trong cuộc đời này.  Mình muốn giữ cho tâm mình bình yên, lòng mình trong sáng... 
Và lúc này, vì yêu thương, mình sẵn lòng bỏ qua những chuyện sai lầm trong quá khứ. Nhưng sự vị tha đó không đồng nghĩa với việc tiếp tục chứa chấp kiểu tình cảm lần lữa, và không muốn dành trọn vẹn cho riêng mình.


Đã sống, hãy sống cho tình yêu. Quan niệm của mình chưa bao giờ thay đổi. Và bây giờ cũng không thay đổi.
Mình sống cho gia đình, cho những người yêu thương, cho những ai cần giúp đỡ… Mình không bon chen, mình không háo thắng, mình không xô bồ. Mình còn tình yêu cho cuộc sống, cho cái đẹp, cho nghệ thuật, cho cái thiện, cho chính nghĩa. Và mình vẫn sống cho tình yêu đích thực, cho tình cảm sắt son, cho những gì thật sự xứng đáng. Bằng không, mình hãy để nó ra đi.
Phía dưới là một câu chuyện ngụ ngôn mà mình cho rằng rất ý nghĩa. Vài tuần trước, mình đã đọc truyện này qua note tagged by Vu Phan. Mình chúc cho những ai , nhất là những người bạn của mình, nếu đang gặp khó khăn, đau khổ sẽ có đủ bản lĩnh, đủ nghị lực, đủ bao dung, đủ sáng suốt và đủ yêu thương để vượt qua được thử thách. Cùng với mình vượt qua. 


____

" Một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng: Có một người nông dân nọ có một con lừa già. Một hôm, con lừa bị rơi xuống cái giếng khô cạn và đau đớn kêu la thảm thiết. Sau khi bình tĩnh đánh giá tình hình, vì thương cho con lừa , người nông dân đã quyết định nên nhanh chóng giúp nó kết thúc sự đau đớn.

Anh gọi thêm mấy người hàng xóm để cùng lấp đất chôn con lừa tội nghiệp. Lúc đầu, con lừa thêm phần kinh hoàng vì những gì người ta đang làm đối với nó. Nhưng khi từng tảng đất được hất xuống giếng liên tiếp theo nhau ập trên vai nó, một ý nghĩ chợt lóe lên: Cứ mỗi lần một tảng đất rơi đè lên vai, nó lại lắc mình cho đất rơi xuống và ngoi lên trên ! Và nó đã làm như vậy, từng chút từng chút một, với một lời thầm tự nhủ và tự cổ vũ: “ Nào mình hãy hất nó xuống và bước lên trên, hất nó xuống và bước lên trên...” .

Mặc cho sự đau đớn ê ẩm phải chịu sau mỗi tảng đất ập xuống, mặc cho sự bi đát cùng cực của tình huống đang gánh chịu, con lừa tiếp tục chiến đấu chống lại sự hoang mang, hoảng sợ, tiếp tục theo đúng phương châm “hất nó xuống và bước lên trên”. Và không bao lâu sau, cuối cùng dù bị bầm dập và kiệt sức, con lừa già đã vui mừng đắc thắng bước lên khỏi miệng giếng. Những gì như sẽ đè bẹp và chôn sống nó, trên thực tế đã cứu sống nó. Tất cả đều nhờ vào cái cách mà con lừa đã can đảm đối diện với nghịch cảnh của mình
Cuộc sống là như vậy đó. Nếu ta đối mặt với các vấn đề của mình một cách tích cực và quả cảm, khước từ sự hoảng loạn, sự cay đắng và sự tự thương hại, thì những nghịch cảnh tưởng chừng có thể chôn vùi chúng ta, lại sẽ tiềm ẩn trong chính nó những phần thưởng không ngờ tới. Hất nó xuống và bước lên trên, hãy can đảm bước từng chút một ra khỏi cái giếng mà chúng ta đang gặp phải. "

%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%





'Morning has broken like the first morning...'







Read Full Post

Monday, August 27, 2007

Entry for August 27, 2007

Đi học về, sổ mũi, mệt mỏi, nhức đầu, bực mình, thất vọng, chán nản, ức chế!!! Muốn mỉm cười một cái cho bình tĩnh lại, mà cười không nổi .
Trên đường về, gặp một vài đứa bạn vụt ngang qua, nhoẻn cười với mình, thấy an ủi một chút.
Bước vào nhà, mở tủ lạnh, định nóc hết chai nước cho hạ nhiệt thì thấy một đĩa nho, một đĩa thơm ướp lạnh tinh tươm…ánh đèn vàng tủ lạnh bỗng dưng ấm áp…
Rồi nói chuyện với Litt ^^ ^^.
Mọi chuyện ở trường thì vẫn thế, vẫn chán nản như thế, nhưng nghĩ tới mẹ đã yêu thương để sẵn hai món trái cây cho mình, nghĩ tới có Litt gần gũi động viên, nghĩ tới một vài nụ cười… tự nhiên mày bớt nhíu lại, lòng chợt thoải mái hơn, dễ chịu hơn, thấy hạnh phúc và có thêm chút gì tươi tắn…Nói chính xác là thấy mình vừa được tiếp thêm sức lực ^_^ Good luck to KT nhé!

***

Còn bây giờ là một câu chuyện nhỏ:
Đã lâu lắm rồi, ở một nơi nọ có một cây táo to. Hằng ngày có một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo. Thời gian qua đi và cậu bé trưởng thành, cậu bé không còn chơi với cây táo như ngày xưa nữa.
Một ngày, cậu bé trở lại chỗ cây táo. Cây táo buồn rầu nói: “Đến đây chơi với tôi”. “Tôi không còn là con nít nữa, tôi không thích chơi quanh gốc cây nữa” - cậu bé trả lời - “Tôi cần đồ chơi và tôi cần tiền để mua chúng”. “Xin lỗi, nhưng tôi không có tiền... nhưng cậu có thể bứt những trái táo của tôi đem bán chúng đi, và cậu sẽ có tiền”. Cậu bé rất cảm động và vui vẻ bứt tất cả những trái táo mang đi. Từ đó cậu bé không trở lại nữa.
Cây táo buồn lắm và một ngày kia cậu bé - bây giờ đã là một thanh niên- trở lại. Cây táo rất xúc động. “Đến chơi với tôi” - cây táo nói. “Tôi không có thời gian để chơi, tôi phải làm việc nuôi gia đình. Chúng tôi cần một ngôi nhà để trú thân, ông có giúp được tôi không?”. “Xin lỗi, nhưng tôi không có nhà. Nhưng anh có thể chặt cành của tôi để làm nhà cho anh”. Và thế là anh thanh niên vui vẻ chặt hết những cành cây táo mang đi. Cây táo rất vui vì thấy anh ta hạnh phúc.
Rồi một ngày mùa hè nóng bức, cậu bé - bây giờ đã là một trung niên-trở lại và cây táo lại rất vui. “Đến chơi với tôi” - cây táo nói. “Tôi buồn quá vì tôi sắp già rồi, tôi muốn đi du ngoạn trên biển để thư giãn. Ông có thể cho tôi một cái du thuyền được không?” - người trung niên nói. “Hãy lấy thân tôi để làm thuyền cho anh” - cây táo trả lời. Và người trung niên đã chặt thân cây táo làm một cái thuyền. Ông ta đi rất xa và không xuất hiện trong một thời gian dài.
Cuối cùng, sau nhiều năm cậu bé - bây giờ đã là một ông lão - cũng trở lại. “Tôi thực sự không còn gì cho cậu... ngoại trừ duy nhất một thứ sót lại đó là ụ rễ đang chết của tôi” - cây táo nói trong nước mắt. “Bây giờ tôi không cần gì nữa, chỉ một chỗ để nghỉ ngơi, tôi đã mệt mỏi sau bao năm” - ông lão nói. “Tốt rồi! Thế thì gốc cây già là nơi khá tốt để dựa lưng thư giãn, hãy đến đây, ngồi xuống và nghỉ ngơi” - cây táo năn nỉ. Ông lão ngồi xuống, cây táo rất vui và mỉm cười trong nước mắt.
Đây là câu chuyện dành cho mọi người. Cây táo giống như cha mẹ chúng ta vậy. Khi còn trẻ, ta thích chơi với bố, mẹ. Khi trưởng thành, ta ra đi và chỉ trở lại khi cần gì đó hoặc khi gặp trở ngại trong cuộc sống. Bất luận thế nào, cha mẹ vẫn luôn chờ ta và cho ta tất cả những gì có thể để làm ta hạnh phúc. Bạn có thể nghĩ cậu bé đối xử tàn nhẫn với cây táo, nhưng đó là cách mà tất cả chúng ta đang làm với cha mẹ mình.
(Sưu tầm)
***

Chuyện này Thy đọc cũng lâu rồi. Khi đó thấy hay nên đã send to all list, không biết có ai còn nhớ không… Nhân lễ Vu Lan, dành ít thời gian để nghĩ đến ba mẹ, đến gia đình…và rồi nhìn lại mình… Phải như thế nào đó để mỗi ngày, mình sẽ là một con người và một người con tốt hơn…


Read Full Post

Blog Contents by Date

TOPICS

...