Showing posts with label Love-2010-2011. Show all posts
Showing posts with label Love-2010-2011. Show all posts

Sunday, July 24, 2011

Complicated heart




Không định viết blog. Mà rồi cũng lại mở lên.

Đôi khi mình không thích những ngày nghỉ. Không phải vì những ngày nghỉ mình rảnh rỗi quá không có việc gì phải làm (lúc nào thì chả có việc để, phải, cần, nên làm), nhưng những ngày nghỉ bây giờ thường lại là những ngày buồn...
Những năm tháng qua không khi nào mình không cố gắng, nhưng nó thật khó khăn, và khổ sở, những ngày tháng cảm giác như một con nước tù đọng, lượn lờ không trôi đi được, hoặc đang vất vả lắm để có thể trôi đi...

Đôi khi mình cũng chẳng còn muốn viết gì mà chỉ muốn im lặng và sống. Mình cũng chẳng biết rằng mình có nên viết thế này không vì mình đã tự nhủ và xác định rõ là mình nên làm gì rồi, viết ra những thứ này nó chẳng có ích gì cho mình, và dù có viết, mình cũng sẽ chẳng bao giờ có thể nói hết tất cả những gì chất chứa trong lòng mình những ngày, tháng, năm qua...

Thỉnh thoảng lại nằm nghe nhạc. Mình cũng đã từng nói, có lẽ âm nhạc là cách gửi sầu hay gửi tình tốt nhất, nhưng nó cũng như một thứ rượu, vừa giải sầu, vừa thêm sầu, không biết giải và chuốc, cái nào nhiều hơn... Mình biết, nghe, mình sẽ càng nhớ và càng buồn, nhưng rồi chẳng rõ vì lẽ gì mình vẫn nghe, hay phải tìm đến để nghe... Đôi khi chỉ là mở nhạc, và để mặc cho đầu mình nó muốn đi đâu về đâu, muốn nhớ đến ai, đến những ngày tháng, tình cảm nào, nỗi nhớ nào, nước mắt nào, nụ cười nào, niềm tin nào, nỗi lòng nào, suy nghĩ nào... cũng được, vì mình đã bắt nó phải gánh chịu trong im lặng, lầm lũi quá nhiều...

Đêm khuya nằm đó nghe lại những lời ca và giai điệu, cảm giác có gì đó thật huyễn hoặc.... Cảm giác bóng tối như một phòng chứa quyền lực, chứa tất cả những gì ban ngày không dễ thấy được, hay không muốn thấy... và như bóng tối có thể xoay chuyển được cả không gian, thời gian...
Có những bản nhạc thật kì lạ, đủ sức mạnh lôi kéo về tất cả những cảm xúc, tháng ngày, nước mắt, nụ cười, kỷ niệm, niềm riêng...., tất cả những gì đã trôi qua, đau buồn hay hạnh phúc, tấm tức hay ngọt bùi, dù đó là 1 năm, 2 năm, 3 năm, 4 năm, 5 năm, 6 năm... tất cả đều theo nó mà sống dậy... Có những yêu thương chính mình cũng không ngờ lại có một sức sống trường tồn trong mình lâu bền đến vậy... vượt hơn cả mọi nỗi ngậm ngùi...

Có hôm, mình chỉ bật nghe mãi 1 bài. "Riêng một góc trời". Mình đã chả để ý máy phát bài đó tới lui được tổng cộng là bao nhiêu lần... Mình chỉ biết nó lại đưa mình về co ro ở cái góc phòng karaoke đó, có người mình yêu thương, nghe giọng hát đó và nghe cả những cay đắng chìm khuất trong vô vàn yêu thương chảy ra đầm đìa, bài hát của những tháng ngày khắc khoải, quờ quạng, và của cả những ngày tháng hôm nay. Chỉ muốn khóc.

Và nhiều những bài hát khác mình hay nghe. Nghe, nhưng những bản nhạc đó ít bao giờ chỉ đơn giản là nhạc... mà là yêu thương, là kỷ niệm, là nỗi nhớ, là nỗi lòng, là hờn trách, là rối bời, là tâm sự, là niềm đau, là tan nát, là tình yêu, là tất cả những gì chất chứa nhưng mình ko thể nói hay chia sẻ với ai...

Mà có rất nhiều điều mình cũng chẳng muốn chia sẻ với ai khác. Chỉ muốn nó mãi là của 2 người mà thôi.

Buổi chiều nay, chạy lòng vòng chở mẹ đi dạo và mua đồ cho đỡ ngộp ngạt. Vô chừng đến lúc về mới nhận ra, kim đã chỉ đến vạch xăng cuối cùng. Mình đã dạo vòng vòng qua gần khắp cả thành phố, đi qua đủ thứ con đường...
Ban đầu chủ đích của mình không phải là như thế. Nhưng thành phố này nhỏ quá. Những nơi nào đi được hai người cũng đã từng đi qua... Có những kỉ niệm của mùa hè vừa qua, của con dao vừa đau vừa thương. Có những kỉ niệm của bao năm qua mà đã lâu chính mình cũng gần như không còn hay nhớ đến, chỉ cho đến khi lại chạy ngang qua, mọi thứ vẫn còn đó, gói trọn cả những tháng ngày và yêu thương ...  Trên từng con đường, thật tự nhiên, những bài hát khác nhau lại cất lên trong mình... Lẩm nhẩm những bài hát... đôi khi là rưng rưng... đôi khi là cười...

Bao giờ mình sẽ lại cười một nụ cười toe toe không một chút gợn lòng như trước kia?


...




Một bài hát trước khi ngủ mình vẫn hay nghe :

Complicated heart
( Michael Learns To Rock )

...

Don't know what to say now
Don't know where to start
I don't know how to handle
A complicated heart

You tell me you are leaving
But I just have to say
Before you throw it all away

Even if you want to go alone
I will be waiting when you're coming home
If you need someone to ease the pain
You can lean on me, my love will still remain ...


Don't know what you're thinking
To me it seems quite tough
To hold a conversation
When words are not enough

So this is your decision
And there's nothing I can do
I can only say to you :

Even if you want to go alone
I will be waiting when you're coming home
If you need someone to ease the pain
You can lean on me, my love will still remain ...



Read Full Post

Sunday, July 10, 2011

'let me rest in the silence of your embrace...'


Tối nay. Lại bị cái kiểu không phải muốn giảm cân nhưng lại không muốn ăn, không muốn làm gì khác, và cũng đã mệt nhoài rồi. Nên lại viết blog.

Chiều qua, bị cái quái gì, tiếp tục đến lúc về vẫn lại gặp chuyện xui xẻo :((, mình và một chị cũng ngồi nói chuyện ở hồ cá, xong lại kéo qua ghế đá làm mồi cho muỗi đến tối mịt :P. Là những câu chuyện nói ra cho đỡ nặng, hoặc càng nói càng ### thêm chứ chả giải quyết được gì.

Trưa nay cũng lại gác thi xong, có chút việc nên mình ở lại. Và một phần cũng vì tâm trạng đang bị dở dở ương ương nên ngồi đó, không muốn về. Mọi người cứ rôm rả. Mình thì buồn là im lặng, nhưng cũng ngồi đó, vì đấy, mình không thấy nhiệt tình hay động lực nào để làm việc gì khác, kể cả việc đứng dậy đi về. Cuối cùng, còn lại 4 người “rảnh rỗi” không về. 4 người kéo nhau ra quán định ăn trưa rồi về. Mình xách cặp dọn đồ đầy đủ, nhưng kế hoạch bị thay đổi, 4 người lại mua đồ xách lại lên bộ môn, lại định ăn rồi về. Thế mà ăn xong thì lại lười, ngồi lại nói dăm ba câu cho bớt nắng. Đến khi trời đã bớt nắng, lấy hết dũng khí kết thúc sức ì và lộp cộp chạy về thì trời đổ mưa dữ dội, thế là 4 người tự nhận mình bị khùng này lại từ nhà xe ồn ào chui lọt tọt lại lên phòng. Trong tiếng gió mưa gầm rú, 4 kẻ kéo giường kéo ghế ra nằm như 4 con cá xếp lớp kế bên nhau. Nhưng vui. Bảo là ngủ trưa, nhưng khi đó, chuyện của chị em gái lại … bắt đầu.

Trong 4 người ở lại này, trừ mình ra thì có 2 chị đã có người yêu, mặn nồng, được bf yêu ghê lắm :P, sắp cưới và rất hạnh phúc.  Và 1 chị nữa chưa từng yêu ai vì chị đó muốn sống độc thân suốt đời. Mấy chuyện về mấy chị này cũng vui vui. Nhất là cái giọng của c.T mỗi lần nói chuyện điện thoại với bf á =))) nhão, à không, nhẽo :D nhẹt chưa từng thấy luôn :D.

Câu chuyện bắt đầu từ chị M. Chẳng nhớ ai hỏi hay chỉ tự nói, mà thế là mình nghe kể về “anh” quen chị thế nào. Chuyện thì rất dễ thương, và nhiều đoạn ngây ngô buồn cười, cái màn biết từ lớp 8, rồi ông anh này viết thư từ...lớp 9 này nọ (thật ghê gớm :D), nhưng buồn cười nhất là ở cái đoạn chị kể : run rủi thế nào hôm đó trong đám bạn đi chơi Noel hồi năm 2 đh, anh chở chị đi chung. Rồi ko biết vô tình hay cố ý, xe 2 người này bị lạc bạn bè, sau đấy đến đoạn, anh này bỗng nhiên vòng qua nắm tay chị…
“ - Ủa! Đang chạy xe sao nắm tay được
?!!!” =))
3 người nghe câu hỏi kì lạ đấy mà la lên và vỡ cười. Ai hỏi câu đó, chắc mọi người đoán được. Tất nhiên ko phải mình =)) Thế là c.Thư nằm bên cạnh với mình phải làm người mẫu diễn cho chị Th thấy làm sao mà “nắm tay được” lol. Lại tiếp
“- Mà ý là nắm tay vậy thì có gì lãng mạn đâu, nắm làm gì?”
3 người còn lại này lại một loạt đồng thanh “Hảaaaa! Sao ko lãng mạn!!!!!!!! Lãng mạn chứuuuuuu …. =))”   Đúng là chị nì chưa từng có người yêu :D , và lại nữa, phải vẽ ra khung cảnh, diễn biến tiếp theo và diễn thử cho chị đấy coi nó lãng mạn như thế nào. :))... Chọc bả tơi tả. Vẫn cứ ngơ ngác. Tếu ko chịu được :D. Mình cũng hay ho gớm nhỉ, có chút kinh nghiệm mà làm như hiểu biết lắm, oang oang đi chọc người khác :D

Câu chuyện của chị M chưa kịp kết thúc, mấy bà chị bỗng dưng xúm qua chuyện của mình. Mình luôn tránh nhắc đến, vì bình thường không nhắc đến mình cũng đã vất vả lắm rồi, h mà lại nhắc đến, biết chắc về nhà mình sẽ lại … Nhưng không thoát được 3 bà chị đó. Ừ, thôi cũng được, thay vì nhớ một mình, mình có thể kể một chút...

Lúc đầu kể đoạn vui nhất, trong sáng nhất, cái hình ảnh đầu tiên con nít mặc quần cụt :D, ngày trong canteen, ngày ...nhân hòa, ngày gián điệp, ngày mấy cái chiến dịch, ngày tặng qua tặng lại, ngày "đem hoa về tặng mẹ em đi" :D, ngày gấu Pooh, ngày Đầm Sen - ngày "xác ướp", ngày ăn chung, ngày Tết, ngày chat đêm, mấy ngày gay cấn bị bắt gặp . v.v.  Kể một chút rồi thôi, ko kể nữa. Thế rồi lại bị thúc nói tiếp, hay cũng vì bị đang  say sưa nhớ thế nào, lại kể tiếp. Cái vấn đề là tại khán thính giả rất tích cực và chăm chú lắng nghe, cứ nhắc nhở kể tiếp đi và "sao nữa, đang kể tự dưng im là sao...", “giống trong phim quá vậy em” v.v. Mình thì cũng chẳng để ý thời gian nữa, càng về sau càng buồn... đến cuối cùng, nhìn lại hình như nằm kể sơ sơ mà hết 2 tiếng đồng hồ...… Rồi cuối cùng sau khi đại khái là tóm tắt xong, mấy chị ngồi nhỏm dậy hết, mình bất ngờ trước sự cực kỳ nhiệt tình và chân thành đó. Mà phải công nhận, con gái và có người yêu sắp cưới có khác, mấy chị đó tự động "phân tích" dù mình ko nói gì, nói đến đâu là "chính đạo", chính xác và thấm thía đến đó. Tất cả mấy cái đó mình đều biết cả rồi nhưng chỉ một điều đơn giản rằng, tình cảm của mình không đột nhiên dừng lại hay thay đổi một sớm một chiều được…  Xong mấy bà chị trẻ đòi mình phải dậy mở laptop lên cho coi hình cho bằng được, rồi lại cmt, 2 người nhìn giống nhau... mà xong lại nhắc mình, mình thấy cũng đúng... Mình xác định quan điểm vài tháng nay rồi, nhưng trong lòng thì nó buồn như lại bị té xuống vực tối 1 lần nữa...

Cuộc sống có nhiều sự lựa chọn. Nhưng mọi nỗi buồn hay khổ trong tình yêu đều là vì đó không phải tình yêu thực thụ. Tình yêu thực sự sẽ không vì bất cứ lý do nguỵ biện gì mà trở nên thiếu kiên định, và lựa chọn những thứ khác không phải người mình yêu và mặc kệ người mình yêu. Mình hay nghĩ, hay đặt vào vị trí khác, hay thông cảm, mà hình như những biện hộ đó là cái sự tự đánh lừa, tự bao che, trốn tránh sự thật và mù quáng tự làm bản thân đau khổ thêm.

Tóm lại hôm nay vui, và cũng buồn ...Và hậu quả, từ chiều đến h mình lại lâm vào cái tâm trạng mình mãi vẫn chưa thoát ra được... Lại cần thời gian ở một mình và phải giải quyết cái mớ đau khổ bên trong. Mà thực tế thì không ở một mình được vì chiều về là đi liền với ba qua thăm nội. Xong, mình được chuyển lời lại là cái anh kia gửi lời hỏi thăm mình :D. Cũng bất ngờ. Anh đó mình đã từng gặp, giỏi và nói chuyện hay. Nói chung cũng nhiều người quan tâm tới mình, nhiều người mình cũng thấy hay, nhiều khi trong lúc buồn chán, nếu mình đồng ý tiếp cận một người khác thì mình biết chắc là mình sẽ được hỗ trợ nhiều và chả phải một thân một mình :). Nhưng chả biết nữa, đơn giản là, mình không muốn vì ham vui hay bất mãn nhất thời rồi làm rối rắm, liên lụy hay đau khổ thêm những người khác. Và mình không thích gượng ép bản thân.


Mỗi lần mình tìm tới blog để nói cái đề tài cũ xì này là thường trong lòng nặng nề như chất chồng mấy tầng lớp đá, phải vứt bớt đi...



Bao giờ mình mới thoát khỏi cái nợ tình ?
...

Khó nhưng mình phải tỉnh táo. Nếu là tình yêu thật sự thì người ta sẽ tìm mọi cách để đến với mình, không để mình chịu chua cay và đã không đối xử với mình như thế...

Chiều nay nằm nghe một đống nhạc.

'let me rest in the silence of your embrace...' 

(…) thay cho những gì mình cảm thấy bên trong.



Read Full Post

Saturday, July 2, 2011

Update tình hình


Trưa

Lâu rồi mới có được một ngày nghỉ trưa. Nằm ngủ bù cho mấy tuần dài vừa qua vất vả bận bịu, thức khuya dậy sớm. Những giấc ngủ nặng nhọc.

Nằm đó, đến khi nghe mấy bản hòa tấu mẹ mở lại phải nhanh chóng nhỏm khỏi giường, vì nước mắt đã chảy dài. Con chó bông trắng mình nằm ôm bên cạnh bây giờ đã ngả vàng, bị rơi mất cái nơ, sứt chân, bung chỉ, người mua nó cũng không còn là người ngày xưa, nhưng mình vẫn ôm nó mỗi khi ngủ…, dù có những ngày, mình đã muốn cất nó đi cho đỡ đau lòng và tổn thương. Nó biết mình thương nó bao nhiêu, và mình biết nó cũng thương mình biết bao nhiêu...  

Từ bao giờ, đã thành một phản xạ, mỗi khi buồn, mình lại càng nhanh nhỏm dậy và đi làm việc khác, hoặc tìm cách sắp xếp lại những mớ vương vấn trong đầu… Đôi khi mình thấy mệt mỏi khi việc này cứ tái diễn, nhưng không có cách khác. Nó như vậy đó. Trong kể cả những ngày bận bịu, trong kể cả những lúc mình cười vui vẻ, lúc ủ rũ hay lúc khó khăn, những yêu thương đó vẫn ẩn ở bên trong rất gần và như chưa một ngày nào rời xa mình. Những điều nhỏ bé bình thường nhất hằng ngày đều gợi nhớ đến bao điều, từ cái chuyện điện thọai, âm nhạc, viết chữ, report, sôcôla, hay kể cả chuyện mình hâm mộ ai, hay khi đọc mấy tin nhắn tình cảm của những người khác gửi cho mình, tất cả rồi lại thật tự nhiên đều dẫn nỗi nhớ của mình đến chỉ một người…  Nhưng nhớ là nhớ, thực tại là thực tại, nhiều khi không thể ngăn những tình cảm và nỗi nhớ đó nhưng rồi mình cũng ý thức phải tự dừng lại, tự nhắc nhở, tự nhớ tới thực tại, tự nhìn thẳng sự thật, tự đau, tự thấy không xứng đáng, tự trở về với quan điểm hiện tại của mình, và rồi mình đi làm việc khác. Có những vết thương sâu và thật đau, nó vẫn ở đó nhưng tốt hơn là không nhắc tới và không để ý nhiều đến nó, cứ hãy cố gắng, hiểu và thông cảm cho nó, và chỉ vậy thôi, trong im lặng, và tập trung làm việc. Nếu có một điều kỳ diệu nào đó có thể chữa lành nó thì tốt. Mà nếu không thì mình cũng vẫn là mình, và độc lập.

Mình chỉ cảm nhận rằng, thật ra, trong cuộc đời vô thường này, có những điều mãi là bất biến, sẽ vẫn mãi mãi là như vậy… 




Tối

Buổi tối, lâu rồi mới lại có giây phút nghỉ ngơi này, đọc mấy bài viết của mấy đứa bạn trên đây, tự dưng cười :P. Cười vì đọc hết mấy entry thấy ai cũng đang bị khủng hoảng haha , đừng vội chửi mình ác độc,  mình chưa nói hết :">, mình thấy ai cũng vừa bị khủng hoảng, nhưng ai rồi cũng đều đang tự nhắn nhủ với bản thân rằng, phải yêu thương bản thân nhiều hơn. Mình cũng thế.  

Mình viết nhiều, nhưng thường ít up lên đây , cũng lại vì nhiều lí do (câu này quen :D). Dạo gần đây thì vì ko có nhiều thời gian, hoặc lười giải thích, tường thuật (dạo này nhiều chuỵện hay ho nhưng để coi rảnh thì viết, hông thì thôi, vì viết chả khi nào được ngắn gọn mà đầy đủ, chỉ có tự mình biết tự mình nhớ là đầy đủ nhất và nhanh gọn nhất thôi ^^) Hoặc nhiều khi, tranh thủ viết rồi để rảnh up lên sau nhưng mới sáng đó thế này, đến chiều tối mình đã lại cảm thấy khác, giống như Dương tối nay bảo là, thấy mình như con tắc kè bông, con nít và đổi đề tài xọach loạch xọach :P. Ờ, ý em nó chê mình :D, nhưng mình thì không thấy đó là chê mà rất đồng tình và thích cách so sánh đó là đằng khác ;;> , hình ảnh rất rực rỡ và xinh đẹp =)). Đùa chứ, vì càng ngày, tự thân mình càng nhận thấy mình đúng là tắc kè đổi màu thật. Lúc thì nồng nhiệt, lúc thì lạnh lùng, lúc thì cười nhiều và xinh như một trái đào (haha, nhìn vào gương thấy thế nên nói thế :D), lúc thì nhìn lạnh giá như một tảng băng hay một bà cô khó gần, lúc thì khép kín, lúc thì cởi mở, lúc thì lặng lẽ, lúc thì sôi nổi, lúc thì mạnh mẽ, lúc thì mềm yếu, lúc thì truyền thống, lúc thì hiện đại, lúc thì yêu thương, lúc thì cứng rắn, lúc thì lãng mạn, lúc thì thực tế...  Nhưng những thứ chính mình nhận ra có vẻ trái ngược đó lâu ngày mình lại thấy chúng rất thống nhất trong mình. Mình đa dạng, giàu có và phong phú :P, bây giờ mình tự hào vì điều đó hơn là khó chịu với nó.  

Tối nay trong lúc ngồi học mới nói chuyện với em Huy, thế là lại nhắc tới cấp 3 và - - . Hầu như hôm nào cũng có mặt trong tất cả những việc gì mình làm, từ những việc nhỏ bé nhất hằng ngày, từ việc mua đồ, ăn uống từ trong giấc ngủ, cho đến trong câu chuyện với những người mình gặp… Hay như hôm trước lâu ngày gặp chị T, không ngờ chị ấy còn nhớ, hỏi thăm và còn bảo 2 người nhìn giống nhau.  Chuyển đề tài, hôm nay vui vì có em P khen mình đẹp hiện đại . Haha, sao mà vui thế :D Em ấy thật đã xinh xắn lại còn rất biết nhận xét nữa chứ haha. Mình cứ bị bà chị trong phòng TA trước h kêu là đẹp cổ điển, đẹp buồn này nọ. Nay mới có người khen chân thành :D là mình đẹp theo kiểu nhìn vào là tóat lên sự hiện đại, thấy thật hợp ý mình hahaha :D. 


Hình như cả entry mình toàn nói "tản mạn" :P. Thật ra, mục đích ban đầu vì lâu quá không update gì nên cũng muốn update cái gì đó ^^.

Để copy cái đọan tóm tắt tháng 6 viết tối hôm qua    Ai mà đọc hết entry này chứng tỏ là nhớ mình lắm lắm mới đủ kiên nhẫn ngồi đọc hết được :))

Tóm tắt tháng 6
Nhìn chung, tháng 6 vừa qua là những ngày hè không đi chơi nhưng có những cơ hội và niềm vui, có những chuyện mới và có những chuyện cũ rích, và nhiều chuyện dở khóc dở cười. Tóm gọn chung chung, kể ra thì nhiều quá.
Mình hông thích khoe. Mình hay than hơn :">. Sau đây update thì hiện tại và than 1 chút cho vui :D:
- Làm một số thứ, không rực rỡ, nhưng cũng tạm ok.
- Đã cắt + nhuộm tóc
- Đã đổi điện thoại (ôi một câu chuyện dài, đến việc mình đổi điện thoại mà nó cũng là một câu chuyện, là một chuỗi cười ra nước mắt, nhiêu khê, ly kỳ, và rõ ràng là một cái duyên. Càng trục trặc khó khăn, càng thấy cái duyên rõ ràng đó, càng thấy quý nó hơn, chắc chưa ai gặp chuyện như mình như thế ^^)
- Có thêm kinh nghiệm và hiểu hơn về việc đi dạy, có lập trường và một số quan điểm cá nhân
- Laptop đang bình thường đùng một cái ngay khi cần nó tha thiết, nó ko chạy à pin hư. Rồi gặp thêm trục trặc đến h vẫn ko hiểu về mạng. Cùng 1 đường dây, kết nối desktop ok, laptop ko ok. Cùng 1 laptop đem cắm nhà khác ok, về nhà cắm ko ok. Sau lại đến frozen, hư đầu đọc CD, bay qua desktop, the same, hư đầu đọc CD luôn. Đem đi cài lại mới. Cài hì hụi lại mấy cái phần mềm điệu hạnh trang trí desktop của mình và sung sướng vì tốc độ nó cải thiện ko bao lâu thì bị virus ức chế kinh khủng. Mình nghĩ tại cái bữa mạng trong trường ko hoạt động, máy in năn nỉ nhờ in ko được, phải lần lụi chép usb ra ngoài in. Mấy bữa nay, cái vụ hành chính giấy tờ hành mình chưa đủ, cái virus nó lại cộng hưởng thêm vô thật bi đát, cái khổ là con virus đó nó chặn tất mấy chương trình quét virus và không cho download hay truy cập phần mềm nào có chữ virus, malware, spyware, remove, detect v.v.. H chỉ có cách cài lại máy một lần nữa T_T. Thiệt, đã đang bận rộn nhiều thứ lại gặp đủ chuyện làm mất thời gian đấy thật khó chịu. Mà thật vui là hôm nay, nhiều thứ đã gần xong. Thật là may mắn. Tóm lại nãy h mình viết gì chắc chả ai hiểu đâu. Mà lại cái câu cũ xì : thôi không cần phải hiểu. Mình ghi mình nhớ và mình biết thế là ok.
- Vừa gần hết bịnh. Mấy bữa  thức khuya dậy sớm quá sốt nằm một chỗ.
-  Bầm dập. Té xe. Tội nghiệp cái xe về méo xệch chân thắng và gương. Người mình thì chân tay tụ máu bầm mấy cục bự. Cũng may là bữa đó mặc suit, ko là không phải máu bầm mà là sứt da chảy máu rồi :P
Còn nhiều chuyện khác ^^ Vui có, không vui có, bình thường có :P.
Nhìn chung, tháng 6 vừa qua eventful. Tháng 6 không đẹp mơ màng, ko là những ngày hè êm ả. Có những ngày thiếu ngủ mặt mũi nhìn thật te, lại gặp thêm mấy vụ kia này nọ.  Nhưng là những ngày , nhìn lại, mình thấy may mắn and be blessed. Là những ngày mình được đi trên con đường quen quen lạ lạ, gặp sâu bọ, gai cỏ, gió bụi liên hồi, mà rồi cũng đã vừa đi qua. Không tiếc vì những gì đã làm trong tháng 6 vừa qua. Hiểu được một số điều, suy nghĩ đầy đủ, lớn hơn một  chút, có một số kỷ niệm và thấy đó là những ngày ý nghĩa. Và tháng 7 sắp tới cũng có nhiều việc cần làm. Trước mắt là phải đi gác thi đại học 2 đợt, rồi sự nghiệp hướng dẫn, dạy dỗ giúp đỡ người quen :P, và thêm là đám cưới ông anh họ. Mình lại sắp đi bưng quả đây :D. Người ta nói đi bưng quả mất duyên, ở giá này nọ v.v. nhưng mình thì nghĩ đó là làm việc tốt ^^. (sắp thành bưng quả chuyên nghiệp rồi, thật ra cũng thiệt khổ, đám cưới ai cũng kêu bưng T_T) Thôi kệ. Mình cứ làm việc tốt. Có người yêu tốt thì tốt. Ko có thì thôi, sống 1 mình cũng khỏe. ^^

Cái phần tóm tắt trên viết khuya hôm qua cũng không có suy nghĩ chọn lọc nhiều :D

Thôi đi ngủ, mai phải dậy sớm. Hôm nay up tới 2 entry. 1 cái viết từ chục ngày trước, 1 cái này thì là gộp 3 cái entry. Mà 3 cái viết tùm lum ko nữa chứ :">. Thật dữ dội =))  Nói chung, lâu lâu viết đại khái chung chung và thoải mái cho vui thôi ^^  Tóm lại h đi ngủ ^^


_______

Update tiếp T_T

July 5, 2011

Chỉ tóm tắt 2 bữa nay, sao mà xui thế! Xui một cách đau đớn và oan uổng :(((((((((((  Một lúc một chùm chuyện xui xẻo nó xảy đến. Lại còn phát hiện ra thêm bị mất chưa gì đã 500k một cách vô tội vạ nữa :(( Sao mà bị cái gì đâu ko aaaaaaaaaa :<.  Xui ơi, quậy t bây nhiêu lâu và bấy nhiêu nhiều đó đủ rồi, đi chỗ khác lẹ giùm t đi ! BB mày!

Up tấm hình xả xui coi T_T :P












Read Full Post

Sunday, June 12, 2011

Góc phố dịu dàng




                 ...cảm giác những bài viết ở trên này có gì đó giống giống như những hòn kem, cứ vậy tan ra, vô tư và ý vị...

Read Full Post

Friday, April 1, 2011

Let me take you far away, you’d like a holiday


1/4/2011

Hết tháng 3.
Đã là những ngày đắng nghét.

Và trớ trêu.  
Và chua loét.


Cảm giác, ngay lúc này, đôi khi chỉ muốn bỏ đi đến một nơi nào đó khác…


Không những lời bình phẩm, khuyên lơi vô tình, không những làm quen, rủ rê, mời mọc, tỏ tình, mai mối, gán ép, áp đặt, không thế này thế kia …



Không vị nể
Không phải kháng cự
Không từ chối
Không im lặng
Không bận tâm
Không thêm buồn.


Không tiếp tục cái chu kỳ khó ở này.



Không lẩn trốn?


...
"Let me take you far away
You’d like a holiday
Let me take you far away
You’d like a holiday ...

Exchange the cold days for the sun
A good time and fun

Let me take you far away
You’d like a holiday
Let me take you far away
You’d like a holiday
Let me take you far away
You’d like a holiday

Exchange your troubles for some love
Wherever you are

Let me take you far away
You’d like a holiday

Longing for the sun
you will come
To the island without name
Longing for the sun
be welcome
On the island many miles away from home
Be welcome on the island without name
Longing for the sun
you will come
To the island many miles away from home      ... "





_____________________




April 4,

March badly sucked.
Miserable days, troubled and without vitality.

But the good news is I'm back on my feet now.
^^




Read Full Post

Friday, March 11, 2011

Hoa tháng ba




Ngồi ở bàn ăn, đưa mắt nhìn sang giỏ hoa bên cạnh. Những cành hoa đang rệu rã úa tàn, chỉ còn nhành phong lan là vẫn vương màu tím biếc. Mình không muốn nhớ và nhắc mãi đến cái chữ “ngày xưa”. Nhưng nhanh hơn cả suy nghĩ đó của mình,  “…cành hoa này giống hoa ngày xưa HN tặng con…”  

Lan tím đó không phải hồ điệp hay địa lan xa xỉ đắt tiền. Hồi nhỏ, nhà mình có cả một vườn phong lan đủ loại, đã trồng qua nên mình biết, tính ra, đó không phải là loài hoa mà mình ưa thích nhất. Thế nhưng, đến cách đây vài năm, tháng 3 năm 2008 – khi giỏ hoa được cô Cúc chở sang, mình đã vui đến phát khóc. Giỏ hoa không phải là đẹp nhất, cũng không lộng lẫy như của những người khác đã nhọc công tìm cách gửi tặng mình, nhưng đó lại là giỏ hoa được mình chờ đón, yêu thương và nâng niu... Mình còn nhớ, mình vui đến độ cứ huyên thuyên và ôm nó toe toét chụp một đống hình dù cái mặt lúc đó buổi tối đã xức thuốc bóng loáng và xấu xí. Vừa vui vừa cảm động đến rỏ nước mắt ngắn dài. Và 2 mẹ con đã làm đủ thứ để giữ được hoa lâu nhất. Từ giỏ hoa lớn lá vàng còn thành lọ hoa nhỏ, và từ lọ hoa nhỏ cành cũng đã vàng, hoa được rải vào chậu nước thủy tinh và…lại được ôm chụp hình tiếp :P  

Tính đến lúc này, đó là 8/3 cuối cùng mà mình nhận được tấm lòng và tình cảm ấm áp từ người mình yêu, đó cũng là 8/3 cuối cùng mà mình cảm thấy mình sung sướng và hạnh phúc nhất trên đời. 8/3 của cái thời chờ mong, liên lạc thật vất vả nhưng tình cảm thật trong sáng trọn vẹn, 8/3 của cái thời chỉ biết có tình yêu, tình yêu và tình yêu, 8/3 của những tháng ngày vô tư, tin tưởng và sống hết lòng vì tình yêu đó. Thế nên mình đã chờ mong, trân trọng và vui sướng đến thế nào! Đó là những ngày tuy xa nhau nhưng ý nghĩa, hạnh phúc và mình hoài nhớ mãi.

Vào khoảng nửa năm sau đó, trong khi đang ngắm nghía lại những bức hình này, tự nhiên, mình viết được một bài thơ nhỏ đi kèm. Viết chỉ mất có vài phút thôi. ^^
Có thể nhiều người nghĩ mình ưa thi phú thơ ca, nhưng thật ra, mình không ham đọc truyện dài, chuyện tình yêu hay thơ văn này nọ mấy. Mình chỉ thích những bài viết gần gũi, dễ thương, mộc mạc và chân thành chứ mình lại không thích những kiểu văn thơ lơ lửng trên mây, xa vời hay lến sến và bay bướm. 
Trong cuộc đời mình tính đến giờ, số lượng bài thơ được mình sáng tác ra đếm trên đầu ngón tay, nhưng bài nào mình cũng quý ^^  Mỗi bài thơ là mỗi cảm xúc tự tìm đến. Mình viết chủ yếu là để ghi lại hay để giải bày tâm trạng chứ mình không định phải sáng tác hay gì cả. Mỗi bài thơ là mỗi ký ức, là ngày tháng, là kỉ niệm của mình. Mình không thích bị người khác bình phẩm, nói này nói nọ nên cái thời 360 hay facebook, mình chưa từng post bài thơ này lên, mình chỉ để kỉ niệm đó mình biết, mình hiểu và mình nâng niu là được rồi ^^. 

Bây giờ xem lại ảnh, đọc lại bài thơ mình viết trước đây, mình mới nhớ ra mình khi đó đã yêu, đã hồn nhiên, trong sáng và đáng yêu thế nào.
Đã 3 năm trôi qua, trước hiện thực đã đổi khác quá nhiều, những cảm xúc cũ những tưởng đã phải bị chôn vùi, nhưng hóa ra nó vẫn còn ở đó, và mình vẫn thấy vui. Vui về tình cảm ngày xưa,  vui về cả bài thơ mình viết nữa, dễ gì có lần thứ 2 viết được chứ :P 

Mình thích bài thơ ngày xưa mình viết ^^, mình thấy nó thật hay =))
Hay không phải vì bài thơ hay hay là mình là một nhà thơ giỏi - Hay chỉ vì vốn dĩ kỉ niệm trong bài thơ đó tự thân nó đã thật trong trẻo, yêu thương và ngọt ngào…

Hoa tháng ba Nguyên tặng, 
Ảnh Mẹ chụp chiều vàng, 
Nắng dịu dàng sưởi ấm 
Lan tím buổi chờ mong…

 KT - Ngày yêu thương, 2008   


Và nhắc tới 8.3, nhớ cả cái mùa 8.3 năm 12 nữa :D. Vui ^^
 



Có những điều mãi mãi là như thế.
Và mình chưa bao giờ quên.

Có những kỉ niệm làm nên hoa tháng 3 mãi không bao giờ tàn.


Photobucket


___________________

* ảnh chụp vào tháng 3/2008

Read Full Post

Wednesday, March 2, 2011

24th Birthday



Tối nay có lúc ngồi bên bàn, cạnh bánh và hoa, không muốn thừa nhận là thấy buồn. Mấy bài nhạc “happy birthday” mẹ mở thật xúc động, và đồng thời, nó cũng vô tình gợi lên những chuyện mà mình cần nên quên. Và những điều khác. Bật khóc. Một chút. Rồi thôi. Và gạt nước mắt đi.




Hôm nay là một ngày ý nghĩa. Có những cái thật nhạt, và bạc. Nhưng nhiều hơn, mình may mắn có được những niềm vui thật dễ thương và đậm đà.  

Read Full Post

Monday, February 14, 2011

A February night




A night out. Smoothies. Guitar. Piano. Cosy room....

Songs always bring back memories. Memories always keep that you I love alive

"...I can kiss away the pain. I will stand by you forever. You can take my breath away..."







Read Full Post

Tuesday, January 18, 2011

I'm single but I'm happy



//////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////

Trước khi up entry, mình xin phép viết vài dòng ngoài đề một tí :

Bấy lâu nay mình không lên tiếng. Nhưng, sự bình thản đó
không có nghĩa là sự ngờ nghệch hay đón chào. Đã là cuối năm, có lẽ cũng cần nói rõ 1 lần, once and for all : * Blog mình viết là những lưu giữ và chia sẻ của mình dành cho những người bạn – những ai mình yêu thương , những ai mình quý trọng, những ai cần chia sẻ, những ai quan tâm, hoặc còn quan tâm đến mình.  Còn  kẻ vào đây để dòm ngó, ganh đua, tị hiềm, không phải vì mục đích tốt đẹp thì nếu còn chút tự trọng, hãy tránh xa trang blog này ra, và tránh xa cuộc sống của tôi ra. Nơi đây xem thường, không chào đón và không phải là nơi dành cho loại người như vậy
.   

//////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////




(...)
Gần đây, cuộc sống đã giúp mình nhớ lại, hiểu và ghi nhớ sâu hơn về cái gọi là nội lực bên trong con người và phương châm sống : happiness is from the inside.
Hôm cuối tuần rồi, mình cúp học + cúp dạy để tham gia chương trình Xuân tình nguyện. Gọi là xuân tình nguyện, nhưng mình mới là người cảm thấy biết ơn, và được nhận lại thật nhiều, nhiều hơn cái cỏn con mà mình đóng góp… Và một điều bất ngờ ngoài chương trình là hôm đó, mọi người được tham gia buổi ngồi thiền của nhà chùa cùng với các em trong mái ấm. Đó là một điều thật có duyên và đúng lúc đối với mình. Ngồi nghe và cảm nhận, mình càng củng cố thêm những tinh thần và những suy nghĩ mình đang nuôi dưỡng mấy ngày qua... 
Tối nay, mình google vì muốn biết thêm về ý nghĩa của Quạt ba tiêu trong Tây Du Ký :D, hôm nọ ở chùa mình có nghe được chút đỉnh và cảm thấy thú vị  :D Theo thói quen là mình đã google thì google tùm lum :P, tìm đọc thêm nhiều bài viết khác chứ không dừng lại ở đó :P.

Dạo này rảnh rỗi, mình đọc khá nhiều.

Có nhiều điều hay mà mình đọc được. Mình nghĩ bình thường nhiều người cũng thấy như mình : không thích bỏ thời gian đọc những câu chuyện kiểu như "dạy đời" hay chuyện ở đâu đâu, cứ  tỏ ra giọng sâu sắc, thâm thúy, kể cả, ẩn dụ nhiều, mệt :D . Nhưng như trước đây mình cũng đã từng nói, chỉ khi con người thật sự chứng kiến, thật sự lâm vào, thật sự nếm trải, chỉ khi chính bản thân mình đã tự chiêm nghiệm và đúc rút ra bài học cho bản thân, thì lúc đó mình mới đủ vốn sống để thật sự hiểu, thật sự thấm thía và thấy mình được sẻ chia... Không chỉ là trong những câu chuyện, mà là trong phim ảnh, âm nhạc … con người từng trải qua thì mới thật sự thấu hiểu những nỗi niềm, mới thấy hay và biết không phải mình chỉ có một mình.
Và bên dưới là một câu chuyện cùng lời diễn giải khá thâm thúy. Mình thấy từng chữ từng lời đều có ý nghĩa và thấy bản thân mình được chia sẻ nhiều vì đó cũng chính là một trong những bài học mà mình đã rút ra được sau những gì đã qua, và cũng có chút gì đó muốn nhắn gửi.

“...
Có một cậu bé mù đến nhà người bạn chơi, do mải mê trò chuyện nên cậu ta không hay trời đã tối. Người bạn mới thúc giục cậu bé nên về sớm và trao cho cậu một cây đèn. Cậu bé mù tức cười quá, vì đối với cậu ban ngày và ban đêm có khác gì nhau đâu, không hiểu người bạn đưa cây đèn cho mình để làm gì. Người bạn liền giải thích “Anh cầm cây đèn này đi, người ta thấy anh người ta sẽ tránh”. Nghe có lý, cậu bé hoan hỷ cầm cây đèn ra về. Trên đường về, cậu bé cứ đưa cây đèn lên và lủi thẳng về phía trước, vì cậu nghĩ hôm nay chắc ai cũng sẽ tránh mình cả, cây đèn sẽ đưa mình về tới nhà an toàn.
Được một đoạn đường, bỗng dưng có một người đâm sầm vào cậu và cả hai đều ngã nhào. Bực quá, cậu hét to: “Bộ không thấy cây đèn của tôi sao mà không chịu tránh vậy?”. Người kia cười lớn: “Cây đèn của anh đã tắt lâu rồi, anh mù ơi”.

Tự thân của cậu bé có thể đi đường vào ban đêm theo thói quen đã rèn luyện của mình, nhưng từ khi được trao cây đèn thì cậu lại đánh mất chính mình, đem cả sinh mệnh của mình phó thác cho cây đèn mà thực tế chưa hề thấy được chân tướng của nó. Cây đèn là vật ngoài thân, bản chất của nó là luôn thay đổi, nó có thể hết dầu hoặc bị gió thổi tắt bất cứ lúc nào, nhưng vì bị mù nên cậu bé chỉ biết ra nó qua sự giới thiệu hời hợt của kẻ khác. Cậu bé thật tội nghiệp khi cứ đinh ninh là cây đèn sẽ mãi soi sáng cho mình trên suốt lối về, kết quả là cậu đã ngã một cú đau điếng mà vẫn không rõ nguyên do nên cứ đổ thừa và trách giận kẻ khác.
Ai trong chúng ta cũng có những cây đèn, nhưng thái độ cầm đèn của mỗi người khác nhau. Có người sử dụng nó như một sự hỗ trợ để thăng hoa phẩm chất đời sống, nhưng có kẻ lại bị kẹt vào cây đèn và trở thành kẻ hệ lụy. Ngay từ vạch xuất phát, có thể ta cũng ý thức được tiền bạc, quyền lực hay tình cảm chỉ là tiện nghi của đời sống, nghĩa là nó sẽ làm cho cuộc sống của ta thêm hương vị và trôi chảy. Không ngờ đi được một đoạn đường không xa, ta bỗng phát hiện ra sự nương tựa trong ta đã biến thành thái độ hệ lụy mất rồi. Vì vậy khi những cây đèn của ta bị chao đảo hay vụt tắt thì cuộc đời ta dường như cũng bị chao đảo và muốn tắt lịm theo, ta không còn gì để sống cả.
… "
               Và mình cũng rất đồng tình với lời khuyên bên dưới  :
Mỗi khi phát sinh ý niệm muốn tìm kiếm thêm những cây đèn thì ta hãy tự nhắc nhở mình là có thật sự cần thiết không, mình đã có những cây đèn này chưa, ta có tin rằng khi cầm cây đèn này thì cuộc đời mình sẽ tỏa sáng hơn hay sẽ đưa tới sự ràng buộc? Bằng tâm trạng cô đơn lạc lõng hay tham đắm mà ta quyết định chọn cây đèn ấy tức là ta đã đem cuộc đời của mình ra để làm một chuyến phiêu lưu mạo hiểm rồi. Cho nên vượt qua được bản năng, chiến thắng được những bóng ma trong lòng, biết điều tiết cảm xúc một cách hợp lý thì kẻ ấy có bản lĩnh đi vào cuộc đời đầy biến động này một cách bất động.
Quay về hướng mặt trời
Cắm rễ vào sự sống
Vườn tâm đã hoang tàn
Thôi bỏ hình bắt bóng. …


Đến đây, để dấu “…” nhé , thay cho những suy nghĩ và chuyện riêng của mình. ;)
...


...
______
...
Cũng nhiều hôm trước, mình đọc được câu này.
“There are people who can walk away from you.
When people can walk away from you, let them walk.”

Từ rất lâu, mình cũng đã biết đến một câu danh ngôn tương tự , không ngờ là  cũng đến lúc, nó lại áp dụng cho hoàn cảnh của mình. Và câu này thật ra cũng  rất giống với suy nghĩ của mình đã từng viết trong Và con người thay đổiA message never sent... v.v. ... Đó hoàn toàn không phải là một sự nhu nhược, bất lực, cũng không là một lời thách thức. Tình yêu đối với mình không phải là sự miễn cưỡng, mù quáng, càng không phải là kiểu tình cảm ích kỷ, ngộ nhận, tìm cách lôi kéo, giành giựt hay tranh thủ sự mủi lòng để giữ chân người khác...  . Với mình, tình yêu như thế thì không phải là tình yêu, chẳng đẹp và chẳng có chút ý nghĩa gì. Mình không nói là họ làm đúng. Nhưng mình không thích gây khó dễ hay làm cho người khác khó xử. Mình muốn để người mình yêu thương được tự quyết định cuộc đời của họ. Nếu họ có thể dứt khoát ra đi mà cảm thấy hạnh phúc thì tại sao không để họ đến với cái mà họ thật sự thấy cần...?  Dù có lúc rồi con người ta sẽ hối hận…
Tâm và Thức là 2 điều con người cần rèn luyện để biết nhìn nhận đúng sự việc, mạnh mẽ và thoát khỏi những u mê.

Có những lúc mình đã thật yếu đuối, tội nghiệp.
Mình không phủ nhận điều đó.
Nhưng mình chưa bao giờ cho phép mình yếu đuối quá lâu mà không biết đứng lên.

 “Một người hạnh phúc không phải là người luôn may mắn, mà ngược lại, đó chính là kẻ có nội lực vững vàng, có khả năng ôm ấp và chuyển hóa mọi đối tượng, mọi hoàn cảnh.”

Con người luôn thay đổi. Và cung Song Ngư là cung đa tính cách và dễ thay đổi nhất trên đời.
Nhưng có một điều mình luôn tin tưởng : 'The course of true love never did run smooth.'  But true love never dies.

Có nhiều điều mà mình không đề cập đến hoặc chưa diễn đạt hết trong entry này.  Nhưng không sao.
Tóm gọn là, mình yêu thương và đang học được nhiều bài học quý giá từ cuộc đời.

I’m single but I’m happy.






Read Full Post

Wednesday, January 12, 2011

The girl from yesterday & Eternal flame

Là những bài hát cũ, nhưng những cảm xúc thì…  



“It wasn't really sad the way they said good-bye 
Or maybe it just hurt so bad she couldn't cry  
He packed his things, walked out the door and drove away
And she became the girl from yesterday ?   

He took a plane across the sea
To some foreign land
She stayed at home and tried so hard to understand 

How someone who had been so close could be so far away 
And she became the girl from yesterday ?   

She doesn't know what's right 
She doesn't know what's wrong 
She only knows the pain that comes from waiting for so long 

And she doesn't count the teardrops  
That she's cried while he's away 

Because she knows deep in her heart 

That he'll be back someday  

The light's on in the window; she's waiting by the phone 
Talking to a memory that's never coming home 
She dreams of his returning and the things that he might say  
But she'll always be the girl from yesterday ? 
Yeh, she'll always be the girl from yesterday ?  
(thật ra, lyrics trên mạng thì ko có dấu "?" , nhưng mình muốn thêm dấu "?" vào …) :)

Hôm nay, có những việc nho nhỏ gợi cho mình nhớ nhiều đến những gì mình đã nói với nhau trong hè qua, khi ở cạnh nhau ...  
Trong những suy nghĩ không hiểu vì sao vẫn còn đó, vẫn đủ ... và bền bĩ đến lạ kì, mình nhớ đến “Eternal flame” – có lẽ cũng trùng hợp - bài hát mình đã nghe từ thời lớp 10 - vẫn trong sáng, ngọt ngào và đẹp đẽ, và cũng lại rất giống với những câu hỏi và những tình cảm trong mình ngay lúc này...  mạnh mẽ, nhưng cũng rất mong manh...  
Nếu thật sự yêu nhau, con người ta sẽ không lảng tránh để rồi phải hối hận...Nếu thật sự yêu nhau, con người ta rồi cũng sẽ tìm về với nhau... Thời gian sẽ là câu trả lời... Only time?


"... Close your eyes 
Give me your hand, Darling 
Do you feel my heart beating? 
Do you understand? 
Do you feel the same? 
Am I only dreaming? 
Is this burning an eternal flame?   

I believe it's meant to be, Darling.  
I watch you when you are sleeping.  :)
You belong with me. 
Do you feel the same?  
Am I only dreaming?  
Or is this burning an eternal flame?

Is this burning an eternal flame? :)

.
.
.

:D Và nhớ đến bài Every guy nữa :P

blah blah blah :P



Mà ngày mai, biết đâu... nhiều khi mình lại thấy khác ...



một trong mấy bức ảnh cũ, lúc đấy đang vui vẻ nghe điện thoại thật ;)

How are you doing?
...








Read Full Post

Monday, January 3, 2011

To you. A message never sent.


 
I wonder if you are reading this or not.
If you are, I’m not surprised at all.  ;)
But if you are not, I’m not surprised either. ^^

I miss you.

I don’t want to email you this.
And it took me some time to decide whether to post it here.
Putting it here is not comfortable. I have to accept the fact that you may not read it, but more likely, the girl(s) might. I don’t want them to think that I’m vying with them for your love. You know my character. I’ve never involved myself in such competition, and I have no intention of competing with them. The only one I care about is you.

I write this just because I am happy to still feel that :  I love you.
But that I love you this time is not filled with desperate tears or weakness. It comes with strength, and a smile.

I can somehow understand your choice and worries... I know you don’t choose the girl(s), you just choose the easier life.
But you are fully aware that it involves being with her and leaving me, or losing me, maybe forever..., aren't you
I want to hate you for your choice, I want to hate you for your betrayal, I want to hate you for causing me all the pain, grief, disappointment, and all the heartbreak that no one ever wants to go through...
But I can't, and I don’t.
...
To me, you are more a silly & soon discouraged guy than a bad guy.
I always want to hold you tight and forgive you for everything…

Actually, I forgave you long ago.
I miss you. But I choose to let you go.
I want you to go and choose to be with the one that you feel happy and really want to be with. 

You may be surprised, and I am surprised too :) by how I feel now.
I don’t know why, and what makes me feel it this way. Badly hurt, wounded in fact, I still somehow feel it - our love - it is still here, very close, deep in our hearts, ready to flare up whenever it has a chance to...
But how can it wake up if things keep going on like this? i don't know.

You may feel relieved and happy to know that now I am moving on.
I choose to forget all the negative feelings and forget all the pain. Because there’s always something else larger than pain inside.  I guess you know what it is ^^ .

I choose to be happy. I must be loving but rational. I should and will only think of us when you are committed, when you choose to be faithful to me.
One more thing, it may sound funny, but to be honest, now I’m confident and happy also because I’ve come to realize how rich and beautiful I am :)  . That ‘rich and beautiful’ refers more to the heart.

The melody of this song naturally comes to my mind as I'm writing this...

“Do you know where you're going to?
Do you like the things that life is showing you?
Where are you going to? do you know?

Do you get what you're hoping for?
When you look behind you there's no open door
What are you hoping for?
Do you know?

Once we were standing still in time
Chasing the fantasies that filled our minds
You knew i loved you, but my spirit was free
Laughing at the question that you once asked me

Do you know where you're going to?
Do you like the things that life is showing you?
Where are you going to? do you know?

Now, looking back in all we pass
We've let so many dreams just slip through our hands
Why must we wait so long before we see
How sad the answers to those questions can be?

Do you know where you're going to?
Do you like the things that life is showing you?
Where are you going to? do you know?

Do you get what you're hoping for?
When you look behind you there's no open door
What are you hoping for? do you know...?”


When cropping this photo, I just smile and remember how we resemble each other in our smiles.



“You want me 2, don’t you?” hiiii


:D, and this is the last time I say : this is the last time I write about this topic.


Read Full Post

Saturday, December 25, 2010

Vẫn còn những điều ấm áp...





Thật ra, khi bắt đầu viết entry này, đang rất buồn. Nhưng mình biết là mình đủ khôn ngoan, đủ tỉnh táo để nhìn nhận con người và sự thật, quên nó đi và đơn giản là tiếp tục cuộc sống của mình… 

Đêm Noel hôm qua, lần đầu tiên bị kéo ra đi bộ ở trung tâm thành phố rồi lại lo lật đật vòng về để ra sân bay đón bà mình. Lần đầu tiên mình đón Noel ở sân bay. Bé Ngân lúc đi chơi ngồi sau xe ôm mình cứng ngắt : |  và kêu là mình được ra sân bay sướng quá, vui quá, chả là em nó thích đến sân bay:  sân bay đẹp, sân bay có …mấy cô tiếp viên hàng không xinh đẹp v.v. Hay hôm nọ mình cũng hơi bất ngờ khi mấy em ở trường bảo là thích đến sân bay vì chưa đến đó lần nào :P. Mình thì, từ nhiều năm trở lại đây, mình ngại ra sân bay. Mình sợ phải ra sân bay. Mình không thích đến sân bay. Không thích một chút nào… Nhưng lần này là đón người thân nên mình phải đi cùng gia đình. 


Ở sân bay có nhiều người đẹp. Những người đi đón bạn bè, người thân, ăn mặc sửa soạn còn điệu đà hơn những nhân vật chính đang được chào đón. Những thanh niên phong độ, bảnh bao, những cô gái xinh xắn gương mặt trang điểm kỹ lưỡng… , những người tứ xứ đủ mọi tầng lớp tụ về. Ngắm nhìn họ, mình đôi khi bị cuốn vào những suy nghĩ mông lung.... Sure không phải là suy nghĩ toan tính tìm cách “láp xáp” vào một anh giai hào hoa nào :D, mà là những liên tưởng khác… Chán là những liên tưởng đó, tới những người hay những điều mà mình không muốn mình nghĩ tới...

---

Ở sân bay, thấy cuộc sống mình bé nhỏ quá…

Ở sân bay, tự dưng nghĩ đến cái cảnh bố mẹ của mấy đứa bạn mình đi đón con du học về… 

Ở sân bay, thấy cảnh đoàn viên sum họp, nhất là những đôi bạn trẻ, mình mơ hồ nhớ đến cái hình ảnh mà suốt một thời gian dài mình đã luôn ôm ấp trong đầu, bây giờ nó chỉ mãi là tưởng tượng mà thôi …

Ở sân bay, trong cảnh đợi chờ sốt ruột và mệt mỏi, mình bắt gặp 2 ông bà lão ngồi trên hàng ghế chờ tựa vai nhau bình yên …

Ở sân bay, nhìn dòng người tấp nập, ban đầu mình thờ ơ, nhưng không hiểu bằng cách nào, mình vẫn không ngăn được nó, nỗi nhớ và những suy nghĩ mà mình đã tự dặn lòng là không được phép nghĩ đến nữa…

Ngồi phệt trên ghế và chẳng muốn nói rằng mình đang cảm thấy như thế nào… Những đợt sóng lại gợn lên…   Có những điều mình đã buộc chặt lại, thế mà nó lại cứ hay tìm cách mò lên … Những lần tiễn đưa – những lần không ngăn được nước mắt –  những cái ôm thật chặt không muốn buông tay –  “đừng khóc, đi thì còn quay về mà…”  -- những nụ cười lẫn trong tiếng xì mũi khi nghe điện thoại --  những nỗi nhớ chực chờ -- những niềm tin không tì vết – những kỳ vọng vào tương lai - những tình cảm mình luôn tin là sẽ đủ sức vượt qua mọi trở ngại hay thử thách… 

Thôi … 



Hôm qua, chờ hết cả mấy chuyến bay đêm. Từ khi dòng người còn chen lấn, vây kín lối đi cho đến khi mình tìm được không những một mà là nhiều chỗ ngồi trên hàng ghế vắng vẻ. Lưa thưa người. Bà mình không về trong chuyến bay hôm qua. Mới xong ca mổ, bà nhớ nhầm ngày về…

Thích cái ảnh chụp với nhóc này. Nó em họ của mình mà có chút xíu =))

Thích nhìn bức ảnh này, vì nó bình yên. Cuộc sống rất bình thường của mình. 

... Một bài thơ mình đọc cách đây vài ba tháng. Cũng lâu rồi, hôm nay thấy cần nên đọc lại. Mỗi ngày trôi qua, hôm nay, thời gian càng tô đậm một sự thật quá đau lòng... Chua xót, nhưng hãy nhìn thẳng vào sự thật và...

Forget him

"...

Forget his name, forget his face
Forget his kiss, his warm embrace
Forget the love that you once knew
Remember he has someone new ...

Forget him when they played your song
Remember when you cried all night long
Forget how close you two once were
Remember now that he has chosen her

Forget how you memorized his walk
Forget the way he used to talk
Forget the things he used to say
Remember he has gone away 

Forget his laugh, forget his grin
Forget the dimples on his chin
Forget the way he held you tight
Remember he's with her tonight 

..."


...

Mình hay quên…
Mình muốn mình tỉnh táo, nhất là những lúc như thế này, cần nhớ sự thật là như vậy. Còn mình không muốn giữ lấy những cảm xúc cay đắng hay tiêu cực . Để gió cuốn đi.
Nothing can disturb my peace of mind.

Và đây là lần cuối cùng. Kể từ hôm nay, và nhất là khi bước qua năm 2011, mình sẽ không bao giờ nhắc đến việc này nữa, dù là có cảm thấy như thế nào. Rồi mình cũng sẽ thật sự vượt qua được.

__


… Bất ngờ là, Noel năm nay mình vẫn lại có quà ^^. Lần này là quà của A10 : Happy Candle ^^. Mình đã chọn để vô chỗ 2 nhóc koala. Mong 2 nhóc koala của mình được hạnh phúc.



Một món quà nữa vào sáng nay - sáng 25. Ngủ dậy, ăn, rửa chén, xong, đang lơ ngơ láo ngáo thì phát hiện ra nằm gọn trên yên xe là một chiếc ủng đỏ, có cả kẹo trong đấy. Thật là bất ngờ và ngọt ngào. Nhìn chiếc ủng ốm nhom, cứng còng :D + cái hình con nai vụng về mắt to mắt nhỏ :D trên đấy, có thể đoán được là quà của “ông già Noel” Ngân. Hôm rồi nghe nó to nhỏ là làm sắp xong gì đó, rồi lại hỏi sáng hôm sau mấy h nhà chị Ti mở cửa, v.v. hóa ra là đây. Thật là dễ thươngggggggg. 

Thấy vui và thấy mình thật may mắn. Noel mà thấy mình nợ tình cảm của nhiều người quá. Chẳng biết cảm ơn làm sao. Tất nhiên trước tiên là phải tăng mật độ vui vẻ lên, không được để những thứ kia lại làm mình u ám. 



Noel vẫn ấm áp, và ngọt ngào mà, phải không Thy?



Read Full Post

Tuesday, December 7, 2010

Noel


Noel 2010 


Lại là một câu nói quen thuộc : Thời gian trôi qua nhanh quá! Nhoáng cái, tháng 12 lại về. Một mùa Noel lại về.

Chạy trên đường, nếu không có gì vội vã, mình hay có thói quen nhìn ngắm khung cảnh xung quanh, nhìn ngắm phố xá, nhìn ngắm những cửa hàng, những quán cà phê, nhìn ngắm con người và những sinh hoạt buổi đêm thật bình dị…

Có đoạn, đường đã nhỏ càng trở nên chật hẹp, đến độ xe nào cũng phải chạy thật chậm để tránh dòng người đổ vào khu quán xá bình dân tấp nập. Những làn khói bếp nghi ngút chờn vờn như ôm ấp chút lạnh của đêm, những tiếng xèo xèo dầu mỡ hay những máng than đỏ rực…khơi dậy ở người ta không phải là… sự thèm ăn, mà là sự cô đơn và nỗi nhớ về cái cảm giác ấm áp, gần gũi của những buổi họp mặt sum vầy.  …  

Đã là những ngày cuối năm, nhưng con đường mình đi về khá bình lặng, không nhiều xa hoa, không nhiều rực rỡ - cuộc sống của những người nghèo, ở những con đường nghèo, ở nơi vùng ven nghèo, tại một đất nước nghèo… Nhưng nghèo khó đâu có nghĩa là không vui, không yêu thương, và không có hạnh phúc.

Và mùa Noel, mình càng hay có thói quen kiếm tìm và nhìn ngắm những dải đèn màu ven đường. Mặc cho là đang kẹt xe. Hay là khi đang đường xa lộng gió… Tất nhiên, đừng lo, mình vẫn chú tâm chạy xe an toàn = cách giảm tốc độ  :P. Nhìn ngắm sau bao nhiêu lâu chẳng rõ, mình mới chợt nhận ra rằng, ừ thì, tâm trạng của mình bữa giờ cũng nhiều màu sắc, cũng vui nhộn, cũng bình thản – hay cố tình tĩnh lặng-  nhấp nháy, và chớp tắt như những rạng đèn Noel… chớp và tắt, sáng và tối, tối và sáng…

(…)  



Bạn thích gì ở một mùa Noel?

Mình thích tuyết – Tiếc quá, ở đây không có tuyết

Mình thích mặc áo lọ, bốt cao, khoác dài, choàng cổ… - Ak, bạn đang ở TPHCM đấy :D

Mình thích có ông già Noel – Chu choa ui, bạn mấy tuổi rồi?

Mình thích…lựa đồ sale, mùa Noel hay nhiều đồ sale lắm :D – Ừm, nhưng năm nay, chui vô mua đồ sale coi chừng… đụng sinh viên lủi ko kịp đó lol …

Ừ, kệ nó, nhưng mình vẫn thích như vậy :P
Mình vẫn rất thích ông già Noel, thích những những dải đèn màu, thích trang trí Noel, thích những bài ca Noel chộn rộn, thích những sinh hoạt rất bình thường ^^,  thích những ý nghĩ hơi cổ tích một chút :P


Và mình thích Noel còn vì những ký ức…  

…Ký ức về tuổi thơ. Không hiểu sao nhớ mãi cái lúc đó. Năm đấy trời lạnh lắm cơ. Ngồi trước xe ba chở sang thăm nội mà lạnh căm và hỏi nhiều…

…Ký ức về những ngày bé. Cứ mỗi Noel về, mình hay đòi, hoặc là âm thầm mong ba mẹ sẽ mua cho mình cây thông về để mình trang trí. Cuối cùng cũng có năm được ba mẹ mua cho cây thông tí tẹo. Cách đây hơn chục năm mà cây đó hình như cũng đã 20k hay 50k gì đó :P. Cây thông tí nị nhưng mình treo đủ thứ trên đó: ông sao, băng reo, châu đủ màu, thiên thần, quà, thiệp v.v. và v.v. Và, mỗi năm em đây lại rất siêng… tháo tất cả ra…treo lại theo vị trí khác lol.

…Ký ức về mùa Noel mấy năm qua chơi nhà bạn, thời còn nhỏ mình rất sociable chứ không “ngủ đông” như bây giờ. Có năm, trưa Noel mà đã lo chạy mất dép qua nhà đứa bạn quậy phá gì bên đấy mà không xin phép ba mẹ, về nhà bị la một chập to…

…Ký ức về những ngày rong ruổi đủ thứ chỗ đi lượm lặt và viết thiệp Noel…

…Ký ức về những món quà Noel của những người thích mình tặng mình, =)) nhưng thời đó tếu, chủ yếu là không nhận, hoặc đem về nhà kiếm góc nào đấy giấu rất kỹ, sợ ba mẹ thấy mất công bị la :D

…Ký ức về mùa Noel năm lớp 12. Nào là kịch Snow White, Jingle Bell rock… Rồi những hôm trên thư viện…ngắm hoa sứ rơi + tư vấn + suy nghĩ nắn nót xem sẽ nên viết gì trong cái thiệp … Rồi nhớ mãi cái lúc ra chơi thiếu điều định chuồn cửa sau xuống canteen khi nghe mật báo có binh đoàn kéo lên v.v. Và cái giây phút nhận cái thiệp handmade bự chảng ‘giằng co’ qua lại :D vừa vui vừa ngại chết được :D, hay cái lúc nằm ở nhà nghe Truly mady deeply, Hey Juliet, Closer to you, I know I need to be in love…, hay những lúc cứ phải phân vân suốt, chưa kịp cảm động thì đã nghe kể tiền bạc khó ưa, nào là cái này mua mấy ngàn cái kia mua mấy ngàn v.v. Nhưng có lẽ, đó là những ngày Noel trong sáng và đẹp nhất trong cuộc đời mình. Những kỉ niệm ngây ngô, kì lạ và đẹp như cổ tích…  Mình vẫn luôn mỉm cười…

…Ký ức về những mùa Noel trốn học …

…Ký ức về những mùa Noel nô nức chờ đợi, nhưng rồi lặng lẽ, nước mắt lăn dài, mong thật mong đến lúc gặp lại …

…Ký ức về những mùa Noel một mình….

…Ký ức về những mảnh thiệp chưa bao giờ tặng…

…Ký ức về mùa Noel mà chỉ đủ tiền mua 2 dải rôn hình hoa trạng nguyên treo ở phòng khách.

…Ký ức về mấy lần chạy vòng vòng quanh thành phố kẹt xe miên man…

…Ký ức về…
…về nhiều lắm.

Tất cả đều còn nguyên vẹn trong mình và sực nức mỗi khi Noel về.
Những mùa Noel trong mình… 23 mùa Noel đã qua…  

Dù suốt 2 tuần nay bệnh miết, đầu óc cứ lờ đờ và mệt mỏi, nhưng mình rất mong sớm khỏe khoắn lại để còn tận hưởng những ngày Noel đang đến và đang qua thật vội vã.

Đôi khi chạy một mình giữa đường, nhìn người khác tay trong tay, mình cũng đôi khi không biết mình có đang tự lừa dối bản thân mình không, vì thật ra, năm nay, có gì để mình lại vẫn rất thích Noel chứ? Nếu thật tình mà nói, mình biết, mình rất nhớ, rất nhớ người mình yêu trước đây. Nếu không dối lòng, mình biết, mình khao khát, và sẽ là một mùa Noel hạnh phúc biết mấy khi có người mà mình yêu cũng yêu thương mình. Đối với mình, chỉ cần tình yêu, nụ cười và bờ vai của một người là đã có thể có một mùa Noel ấm áp… tụi này có thể làm tất cả mọi thứ quên cả thời gian, nói gì, làm gì cũng là vui, và có thể chia sẻ với nhau những ngày cuối năm ý nghĩa nhất… Noel năm nay, chính thức single. Mình hoàn toàn không hề trông chờ bất cứ điều gì hay tình cảm gì từ một người nào nữa. Mình nhớ nhiều, nhưng mình không được lụy. Thời gian gần đây, tỉnh táo và độc lập lại, mình đã dần nhận ra bản chất của con người, và của mọi việc, và mình dần tập làm được : chặt đứt và vứt bỏ mọi đau khổ. Mình không buồn, không, thật ra là buồn. Nhưng cũng thật hay khi biết rằng, những mong muốn và lòng tin về hạnh phúc và tình yêu vẫn không bao giờ chết trong mình.

Lúc nãy chưa kể hết ^^ Noel, mình còn thích những gam màu. Xanh của lá thông trí tuệ, điềm tĩnh và rộng lượng. Trắng của tuyết trong trẻo, tinh nguyên và minh mẫn. Đỏ của áo ông già Noel vui vẻ, hiền lành. Đỏ của sắc hoa trạng nguyên quân tử. Thích màu đỏ của mạnh mẽ, và say mê.


<7 tháng 12, 2010. Với em Zun thân iu.
Thấy mình thật may mắn khi có đứa bạn dễ thương đến vậy. Sau khi 2 đứa lê lết ở bệnh viện về, chạy loanh quanh về nhà…rửa tay :D, rồi chui vô quán cà phê gần nhà. Có lẽ đây là quán cà phê đầu tiên mà mình đã đến 3 lần nhưng vẫn thích… >


Mình thích Noel, vì Noel là kỉ niệm, là ký ức, là những xúc cảm thật đậm đà.

Và mình thích Noel, vì đó là Noel.



Mình đang viết tiếp những ký ức mới cho những mùa Noel của đời mình…^^
Love you, my life!  


PS: Ông già Noel ơi, con ngoan! :D

 

Read Full Post

Wednesday, October 20, 2010

Fond memories & My portrait


Date: October 16, 2010

I visited my Dad, asked him to take some photos and teach me to play the guitar...


Read Full Post

Tuesday, October 19, 2010

Để gió cuốn đi...


Thứ ba là ngày nghỉ của mình, và là một trong những ngày thật bình yên. Mình cũng có nhiều việc cần phải làm lắm, nhưng mình cũng muốn blog nữa. ^^

Ngủ một giấc dài đến hơn 9h và đi ăn sáng với mẹ, brunch thì đúng hơn :P. Mình bảo là tối mai con sẽ chở mẹ đi ăn…, vì mai là ngày Phụ nữ Việt Nam. Thật tình ra mình cũng chẳng nhớ rõ, nhưng hôm qua lớp trưởng lớp tại chức gửi quà mừng 20/10 cho mình. Thật cũng ngại, vì chị  lớp trưởng đó mấy tháng trời đi học đúng có 1 ngày : |, quà đó cảm giác hơi gì gì, và chị đó cũng là phụ nữ mà điện thoại chúc mừng ngày… phụ nữ với mình :P, ngại ghê, 2 phụ nữ chúc nhau thấy cũng tếu tếu, mà thôi kệ, cảm giác có quà…cũng vui  :D. 
Ăn sáng xong mới nhớ phải kiếm chỗ đổ gấp bình xăng đã và đang cạn tới vạch đỏ cuối cuối cuối cuối cùng. Tối qua về sau một ngày dài mệt nhoài, chẳng nhớ để đổ, may mà không tắt máy giữa đường ^^  Xong thì đi mua giày. Mua được đôi đẹp + giá vừa phải thấy vui vui. :P

Trên đường về, nói chuyện này nọ và mình nhớ nhiều tới kỉ niệm và nhớ HN ngày xưa, thấy vui, thấy thương …, và thấy buồn.  Mẹ an ủi và nói với mình nhiều điều hay, mình rất đồng tình với mẹ. Khác với năm ngoái, chuyện này chuyện kia cùng lúc đổ xuống, quá nhiều tấm tức, cay đắng, đau khổ, tan nát mà mình lại phải âm thầm chống đỡ một mình, bây giờ, mẹ biết chuyện nên đã chia sẻ với mình rất nhiều. Thật cũng nhờ có mẹ, mình biết ơn mẹ rất nhiều… 

Cả nửa tháng nay không rơi một giọt nước mắt nào, vậy mà đang chạy xe, mình lại khóc.
Tận trong sâu thẳm, quen HN ngần ấy lâu, mình biết, và mình tin, HN không phải là một kẻ bạc tình...  Mình khóc. Nhưng đó không phải là những giọt nước mắt ai oán, yếu đuối hay than thân trách phận, mà đó là những giọt nước mắt chảy ra từ những yêu thương, những tình cảm trong sáng, sâu đậm đã chẳng dễ dàng chết đi. Mình mỉm cười và rồi gió cũng thổi nước mắt khô đi... “Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…”. 



Hehe, cái “Để gió cuốn đi” là lúc này ngồi viết tự dưng lại nhớ đến bài này ^^ (thuộc đúng 1 khúc đó :D), chứ còn lúc nãy trên đường về, toàn hát “và tôi cũng yêu em” … Mình thì chả thuộc nhiều bài hát, bài nào thích thì cũng chỉ nhớ lõm bõm vài câu :D… ví dụ, hát đúng được 1 khúc, “Tôi yêu những gì đến tự nhiên, những câu nói thành thật, và yêu ngày nắng…” (mình thì, ngày mưa cũng quý luôn ^^)
Mình biết ơn ba mẹ, biết ơn nhiều người, biết ơn cuộc đời này đã nuôi nấng mình thành con người hiện tại.

Trí tuệ, tình cảm và tấm lòng quân tử mới thật sự làm nên giá trị ở một con người.

Khi buồn lòng hay ấm ức, mình luôn tự nhắc nhở bản thân về những điều này và lại thấy lòng mình trong sáng hơn.

__

Mình thật ngưỡng mộ những nhạc sĩ sáng tác được những bài hát hay và ý nghĩa như vậy. Còn nhiều bài mình thích lắm, khi nào có nhã hứng + rảnh rảnh, mình sẽ viết về những bài hát đó sau. :D

__

Cái tật mình hay nói dai :D nên chen thêm đoạn cuối này vào Mới vừa nghe lại “Để gió cuốn đi” :D .2, 3 năm trước, Hạnh đã gửi bài này làm quà tặng âm nhạc cho mình khi thấy mình lên blog ‘xả’ những nhức nhối về chuyện thế thái nhân tình . Lúc nhận được bài này, mình rất bất ngờ và cảm động. Hạnh Ulink là một trong những người mình phải khâm phục về phẩm chất và cách sống. Bây giờ nhớ lại những chuyện làm mình bận tâm ngày xưa đó, mình thấy mình đã thật sự lớn lên nhiều ^^ Bravo!

Đây là bài hát hay, và có lẽ cũng là bài yêu thích của nhiều người. Nhất là cái thời quảng cáo sữa gì đó LCTL hát thì đi đâu cũng nghe. Nhưng như mình nói, mình không có năng khiếu thuộc lời. Mình vừa mới search lời bài hát :D . Mình thấy một bài cảm nhận về bài hát này và vừa đọc xong :D. Khúc đầu y thật như những gì mình đã đi qua mấy năm trước. Và khúc sau, giống như tác giả nói,

“Giữ vững được nhân cách trong cuộc sống thực tế không bao giờ dễ dàng. Khi cao hứng, tôi có thể ghi ra đây những dòng đầy tính nhân văn. Nhưng, biết đâu ngay hôm sau, vì đấu tranh quyền lợi-công danh, tôi lại thực hiện ngay những việc mình vừa chỉ trích hôm qua?”
Quả thật, con người  sinh ra mang trong mình tấm lòng và trái tim nhưng đồng thời cả bao nhiêu ham muốn vật chất và thói xấu.  Mình đã chứng kiến nhiều những đưa đẩy của cuộc đời này, đôi khi con người phạm vào những sai lầm mà chính họ chưa từng ủng hộ, họ biết, nhưng họ vẫn làm...và đã làm thì có bao nhiêu là lí lẽ để bao che...

Riêng mình, đã có những khi nhìn lại việc đã làm trong ngày, mình thấy hối hận và xấu hổ vì những cái ích kỷ và chưa hay của mình. Nhưng cũng chính những khi như thế, mình thấy mình tỉnh táo và như được khai trí ra vì ít ra mình đã nhìn nhận ra cái u mê để biết lo xác định lại cách sống, chỉnh đốn lại mình, sống sao cho không hổ thẹn !

Cuộc đời không như cổ tích có người thiện kẻ ác rõ ràng…Nhưng cuộc đời cũng giống như cổ tích vì đó là sự đấu tranh không ngừng giữa cái tốt và cái xấu. Và con người sống chính là để đấu tranh vì cái thiện .

Và thật ra, mình viết về bài này không với mục đích bàn về việc cái tốt cái xấu đó. Mình luôn ủng hộ cái thiện 1000% ^^

Còn ở đây, mình chép ra bài hát này, vì bây giờ nghe lại bài này, mình thật bất ngờ khi thấy có nhiều chỗ lại tương đồng với hoàn cảnh và suy nghĩ hiện tại của mình đến vậy. Bài hát như một lời tâm sự, và động viên, dù khúc cuối hơi buồn một chút.


Để Gió Cuốn Đi

Tác giả: Trịnh Công Sơn  

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng 
Để làm gì em biết không ? 
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi 
Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông 
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông 
Ôi trái tim đang bay theo thời gian 
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian  

Những khi chiều tới cần có một tiếng cười.  
Để ngậm ngùi theo lá bay.  
Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi 


Hãy nghiêng đời xuống nhìn hết một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim để buốt trái tim 

Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Và sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót vang trong trời gió lên 
Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người. 
Còn cuộc đời ta cứ vui. 
Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai.  




Read Full Post

Blog Contents by Date

TOPICS

...