Showing posts with label Journal. Show all posts
Showing posts with label Journal. Show all posts

Monday, May 20, 2013

Cho vơi đi

Muốn blog mình vui tươi chứ ko phải như entry này, nhưng đây là entry viết trong lúc buồn.

Buồn và có nhiều tâm sự. Theo thói quen là cần giải tỏa thì mình muốn viết gì đó. Nhưng cảm giác không thoải mái để viết, cảm giác ở Blogspot không như Multiply, cũng không biết người nào đang đọc nó nên cảm thấy nhiều chuyện không tiện nói, khó nói và cũng chẳng dám tâm sự gì nhiều trên này. Thời gian qua nhiều khi có những điều muốn viết hay muốn tâm sự với ai đó lắm nhưng cũng thôi, để ngày trôi qua. Nhiều lúc cảm thấy thật cần có một người đồng cảm, hiểu và có thể chia sẻ thật sự với mình.

Có câu nói rằng, không ai có thể làm mình tổn thương, trừ khi mình cho phép họ làm vậy. Phải học làm sao để mình có được một lớp vỏ bọc bảo vệ thật vững chắc cho bản thân mình để những lời nói cay độc, những oan ức, ấm ức, ác cảm, hay những thứ gây tổn thương v.v. không thể khuấy động sự bình yên trong tâm hồn mình, phải học mặc kệ những thứ đó, chỉ cần mình hiểu bản thân mình là đủ rồi, và không thấy ấm ức nữa và không thấy buồn lòng? Oan ức và tổn thương trong cô đơn là những thứ có thể giết chết cả con người, có những người vì uất ức, phẫn bách quá mà tự tử. Tất nhiên mình không chọn cách tự tử rồi mà phải tìm cách giải tỏa cho bản thân. Mình tự nhủ, trên đời này, tất cả còn do may rủi và cái duyên, bất công cũng là chuyện thường, oan ức phải nín nhịn cũng là chuyện thường, bị miệt thị cũng là chuyện bình thường, có những người có quyền lực thích nói những lời tổn thương hay oan ức cho người khác thế nào thì cũng là chuyện bình thường v.v và v.v. Tất cả đều là chuyện bình thường trong đời. Khi không thể làm được gì khác thì tốt nhất phải học cách không nghĩ về những gì oan trái, ấm ức hay v.v. mà mình phải chịu nữa, không nghĩ về người khác nghĩ gì hay nghĩ sai gì về mình nữa, không nghĩ tại sao tại sao, nếu không ai biết hay hiểu cũng được, thích xuyên tạc hay hiểu sai về mình cũng được. Mặc kệ những thứ đó, mình lo phần mình thôi, tất cả những thứ xảy ra trong đời đều là chuyện bình thường mà mình không nên thấy oan ức nữa, tự mình sống sao cho tốt thôi. Ghi nhớ câu nói ở trên: Không ai có thể làm mình tổn thương, trừ khi mình cho phép họ làm vậy. Phải yêu thương bản thân hơn, và nếu yêu bản thân, phải tha thứ cho tất cả xảy ra trong cuộc đời. Tha thứ của mình tức là không nghĩ về những gì tổn thương để đau thêm nữa và chấp nhận nó là những gì đã xảy ra để vẫn yêu đời và vui vẻ.

Và những vấn đề khác, cũng nên nghĩ tương tự như đã nói ở trên.

Đối với mình bây giờ, mình chỉ mong có được người bạn đời là người sâu sắc, đáng tin cậy, thật sự hiểu, có thể chia sẻ và có sự đồng cảm với mình, như vậy thì chuyện gì cũng sẽ dễ dàng hơn...

Nhưng hiện tại, nếu gạt qua những thứ không vui mà nhìn vào kết quả, dù sao, mình cũng đã thực hiện xong 2 mục tiêu của tháng này là phỏng vấn visa và đã bảo vệ xong luận văn thạc sĩ. Dù bên lề 2 chuyện này có những thứ xảy ra không êm xuôi vui vẻ v.v. :), nhưng dù sao, cũng tốt là đã hoàn thành xong 2 mục tiêu với kết quả tốt và bên cạnh những gì không vui và oan trái diễn ra, mình an ủi là có một thầy trong hội đồng đánh giá bài mình là tốt nhất trong tất cả số bài thầy chấm... Và xong 2 mục tiêu này, theo sau là những thứ nhì nhằng phải giải quyết, thu xếp, và cả một gánh lo lắng nặng nề...
Lúc trước nghĩ, xong 2 mục tiêu này thì sẽ thoải mái hơn và tung tăng, nhưng hóa ra, thực tế không như vậy. Bây giờ, trong lòng mình thế nào chắc chỉ có mình mới hiểu... Chỉ là cảm giác thật buồn, thất vọng, không chia sẻ, và cô đơn.

Nhưng thôi, tất nhiên là mình phải biết tự tìm niềm vui cho mình và phải lạc quan ...


Đây là 1 trong những bức hình đi Hội An - Đà Nẵng mấy tuần trước. Thời gian này miệng bị sưng đến 3 mục nóng trong miệng đau kinh khủng, suốt mấy ngày lo lắng uống đủ thứ để nó mau hết vì trong thời gian bị đau, vừa vẫn phải đi dạy, vừa phải phỏng vấn visa, vừa bảo vệ luận văn  v.v. nói đau không chịu nổi.


 PS: you can click here to view the full album of my Đà Nẵng - Hội An trip.


Read Full Post

Tuesday, January 29, 2013

After wedding Jan 29 2013

Dạo này không có thời gian viết blog gì cả. Mọi thứ cứ trôi qua trôi qua không ghi lại được nhiều như ngày xưa nữa, dù rất nhiều chuyện đã xảy ra. Kể cũng không kể hết được, và cũng không muốn kể vì nhiều thứ không tiện nói, và nhiều thứ chỉ có vợ chồng mình hiểu nhất thôi. Mọi thứ trôi qua, cả event trọng đại trong cuộc đời là đám cưới mình hay chuyến đi chơi sau đám cưới nhiều chuyện để kể lắm, nhưng cũng chưa viết được gì vì những ngày qua chuẩn bị chạy còn không kịp lấy đâu thảnh thơi mà viết blog.

Tối chủ nhật vừa qua chồng quay lại Mỹ rồi. Lần trước thì còn biết 1, 2 tháng nữa chồng về, còn lần này thì mọi thứ còn nhập nhằng, công việc bận rộn, mọi thứ không biết có xảy ra theo kế hoạch không, không biết khi nào mới về lại, tương lai nhiều trách nhiệm. Tết cũng không có chồng ở đây, tất nhiên là buồn rồi. Trở lại với những ngày liên lạc từ xa. Đã thế, nhiều chuyện vừa qua đã kéo ngày hôm qua của mình chùng xuống, nhưng mệt mỏi và không suy nghĩ, ngủ một giấc dậy, hôm nay mọi thứ đã khá hơn.

Mình vẫn chỉ mới trở lại với sinh hoạt hằng ngày của mình thôi, chưa dọn dẹp xong những thứ hỗn độn trong phòng, chưa bắt tay vào làm những việc mình bỏ bê suốt thời gian dài để tập trung lo đám cưới, nghĩ sắp tới phải làm bù lại thấy mệt và chán, nhưng tối nay muốn viết một chút. Tạm để đó những thứ ngổn ngang đang nằm thù lù chờ đợi mình hậu đám cưới. Một mớ việc. Nhưng cho phép mình nghỉ ngơi và mặc kệ những việc đó, từ từ tính sau.


Viết gì đây nhỉ, muốn viết về đám cưới của mình!!, nếu viết cho đầy đủ và trọn vẹn chắc sẽ là một entry dài rất dài nhiều thú vị, nhưng chắc không viết nổi, và lại phải để hôm khác rồi, hôm nay không viết kịp...

  

Read Full Post

Thursday, March 8, 2012

...

Guys are flirty. It’s normal... But it’s sad and disappointing to see those who I once so respected, trusted and cared for are now just that kind of guys flirting around… I have a strong aversion to flirty guys and so sick of the way men sweet talk to many girls at the same time and then think of themselves as “innocent” or “victim”.

Read Full Post

Friday, March 2, 2012

March 2, 2012

Hôm nay xem lại mấy cái personal message bên này thấy vui vui. T cám ơn tình cảm của mọi người nhiều ^^

Read Full Post

Saturday, July 30, 2011

Những ngày cuối hè (2011)


Không biết sẽ viết gì, chỉ là thấy muốn viết vậy thôi.  Entry này freewrite nên hơi lan tràn ^^

Một mùa hè ngắn ngủi lại trôi qua. Còn vài ngày nữa thôi. Kế hoạch hè y xì lại như mọi năm, năm nào cũng bị… bể :D, hay lại bị úm qua năm sau =)) Nhưng cũng chả sao, quan trọng là có thấy thoải mái hay không thôi ^^    

Tối qua mưa gió vẫn lặn lội café với một vài đứa bạn cũ từ thời cấp 2. Đã chục năm. Mỗi đứa thì mỗi tình mỗi cảnh, dung mạo thì cũng không đổi nhiều, đi làm cả rồi, đồng tình cả bọn một câu : sao cứ thấy chúng ta lố nhố lon nhon thế nào đó, chả giống người lớn 24 tuổi =)). Xong 3 đứa muốn chuyển chỗ ngồi, đã bảo phục vụ trước rồi, lẽ ra qua chỗ mới chờ phục vụ bưng bê qua, nhưng tốt tính nên 3 con lại tự chạy sang mang ly của mình qua chỗ mới, không ngờ vừa quay qua thì đã thấy cô bé nọ ở đâu nhảy vào ngồi giành cái chỗ đó và ngoắc người yêu dọn đồ chuyển qua. Cả cái quán rộng thênh thang nên không nghĩ lại như thế. Nhưng thôi, thế là cả bọn kệ họ, quay về chỗ cũ hiii. Mà dạo này cũng ngộ. Nhiều lần chọn hay mua cái gì, cứ hay bị gặp kiểu giành giật. Như hôm rồi cái áo mình đã lựa và đang cầm trên tay để đi thử rồi thế mà cũng bị người khác ở đâu trơ trẽn đến cầm áo từ…tay mình tỉnh queo =)). Mình không thích giành giựt hay tranh chấp đôi co nên cũng tùy trường hợp tùy chuyện mà mình cư xử. Cái lần đi mua điện thoại cũng thế, nhưng lần đó thế mà may ^^. Rồi hôm qua đến cả đi café lại bị thế nữa. 3 đứa, à ko, thật ra là 2 nhỏ bạn mình thôi :D, bảo, 2 ,3 năm nay bị gì mà xui gúm, từ 2008 luôn chứ, đủ chuyện cả, còn mình thì chỉ có nói : ừ, đúng rồi thôi =)). Hehe. Coi như gia vị cho cuộc sống. Ngồi chơi nói chuyện vu vơ cũng chả thấy buồn.  

Mấy bữa rồi thỉnh thoảng chat với một vài người bạn. Mình rất ít khi chat, nhưng thường bạn thân thì thỉnh thoảng lâu ngày lại offline qua lại với nhau, hoặc offline gặp đang online thì nói chuyện. Có những người bạn, đi xa là đi xa mãi, họ đổi khác và có cuộc sống khác rồi. Nhưng cũng có những người bạn, xa cũng nửa vòng trái đất, cuộc sống của họ cũng nhiều khó khăn và đã thay đổi nhiều, nhưng nói chuyện với nhau vẫn thế, vẫn gần gũi, và hiểu nhau, nghe những tâm sự vẫn nhớ mình, nhớ ngày xưa, nhớ Việt Nam, nhớ hè qua…, dù nói ra hay không nói ra...  nghe tâm sự vài câu mà muốn rơi nước mắt, và thấy thật ấm lòng… Mà chả biết tụi bạn có phải nó giống tuổi mình ko mà...lại cũng đang oải thế T_T Đứa nào cũng than oải. Mình nghe biết sơ sơ thôi cũng đã thấy...oải =)) Mà mấy đứa than than bâng quơ với nhau 1 2 câu xong lại thấy đỡ đỡ và tếu tếu :D

Có những cuộc nói chuyện nho nhỏ làm cuộc sống dễ chịu hơn nhiều. Dù mình là mình bảo trước, nói chuyện tụi nó, không nói chuyện về mình nhe :D

Bữa trước chat với Tr xong nhớ vụ định đi học bơi. (Thật ra mình thì hồi xưa định để lập gia đình đi trăng mật rồi mới học luôn =D) Thế là tối qua gặp mấy nhỏ bạn hỏi thử, 2 nhỏ đều ko biết bơi giống mình :D,  rủ hay là đi học bơi đi, thế mà mới nói ra tụi nó đã bài trừ ghê gớm, thấy thật tức cười luôn :D :  a, học bơi hư da, a, nước hồ độc lắm, rồi a, học bơi không có thời gian, a, học bơi viêm xoang, mày ko nhớ hồi xưa cô Mai nói hả v.v. =)) Mình hỏi vậy thôi chứ chắc gì mình đi đâu mà bác thấy sợ =D. Tụi này còn nhiều lí do hơn mình.  =)))) 

Sáng nay home fb, thấy và muốn vô ủng hộ 1 người bạn vào chung kết cuộc thi, hình như tên 1001 chuyện tình hay gì đó. Vô xem ko ngờ còn thấy hình người bạn khác hồi xưa nữa. Chuyện tình từ năm 2005 và đến h người ta vẫn yêu nhau. Thật hạnh phúc. Nhấn like chuyện mọi người và tự nhiên … cũng thấy vui vui :D. Còn mình, mình chưa bao giờ có ý định tham gia cuộc thi viết về chuyện tình của mình cả. Ko hiểu sao tuy tên mình hơi sặc mùi thi cử :D, mình thích viết, thích ảnh, thích linh tinh này nọ, lúc trước thỉnh thoảng cũng ham vui và có đi thi vài cuộc thi, nhưng còn những gì liên quan đến mặt tình cảm, hay chia sẻ, mình lại không thích tham gia dự thi này nọ… Cũng có thể tại h mình không có động lực và không biết giải thưởng cho 2 người thắng cuộc là gì ;;)))) 



Nói chuyện hôm qua, hôm nọ, hôm nay, giờ lại là nhớ chuyện hôm kia :D  


Hôm kia :D, chở mẹ lên Gò Dầu thăm 1 người hàng xóm ở xa. Nhà người hàng xóm này mấy năm trước họ nhận nuôi hộ vài con chó nhà mình lúc mẹ phải nhập viện. Gọi là vài, nhưng sau đó, mẹ lại thương xong đòi đem tụi nó về nuôi lại, bây giờ trên đó chỉ còn 1 con. Chuyến đi này không có dự tính trước. Đang ngồi ăn, mẹ nói 1 cái, hứng lên là xách xe đi luôn. Tính mình cũng hơi thích cái gì đó bốc đồng =P Mà tại mình cũng muốn đổi gió. 

Đường lên Gò Dầu khá xa, chạy xe máy cũng mất >= 2 tiếng. Trời lại mây đen lăm le kéo đến, nhưng ra ngoại ô đúng là thật thấy dễ chịu. Tất nhiên có những đoạn xe lớn bụi mịt mù T_T, nhưng có những đoạn đường thật êm ả. Trên đường mình thấy khá nhiều cây cỏ lạ và bằng lăng. Nhưng bằng lăng ở quê màu khác trên thành phố. Lâu rồi mới lại đi xe ngắm đường quê như vậy. Cuộc sống ở quê càng thiếu thốn, nghèo khó.

Đường đi thật dài. Đây là lần thứ 2 mình xuống đó. Lần đầu hình như mẹ chở mình, cách đây không nhớ đã bao lâu, có lẽ cũng khoảng 6, 7 năm. Còn lần này mình chở mẹ. Đường trưa yên ắng, ngồi trước nghe gió thổi và đập vào ngực áo phập phồng. Trên đường vừa chạy vừa bâng quơ, suy nghĩ cũng nhiều, nhớ cũng nhiều, mơ mộng cũng nhiều, nghĩ về những chuyến đi trong mơ cũng nhiều....…

Sau khoảng 2 tiếng chạy liên tục thì đến nơi. Tay đỏ rần rần vì lâu rồi mới chạy xe lâu như vậy. Người ở quê thật cởi mở và thuần phát. Cô/Chị Xum (mình gọi cô, mà thấy giống chị hơn :D, lúc về hỏi mẹ nên gọi dì hay cô mẹ cũng... chả biết =)) vì xưng hô còn bị tréo qua người này người kia tùm lum cả. Ôi xưng hô tiếng Việt thật là khó ^^) Cô/Chị Xum :D vừa lấy chồng. Chồng cô không biết tên gì nhưng cũng chất phác và hiền lành lắm. Nói chuyện với mẹ được một lúc, cô rủ đi siêu thị biên giới. Kế hoạch này ngoài dự kiến. Mẹ từ chối nhưng mình ok liền haha. Shopping là sở thích của mình mà :D  Đã đi siêu thị miễn thuế ở Châu Đốc nhưng Mộc Bài nghe nói từ lâu mà chưa vô. Lúc trên đường đi mình cũng đã định ra Mộc Bài chơi luôn rồi vì cách đấy cũng chỉ vài chục km, ko ngờ trùng hợp là cô Xum lại rủ đi nữa, thế thì càng không thể không đi... Chuyện còn dài sau đó :P Có điều khi về thấy thật vui và ấm áp trước sự nhiệt tình, thuần hậu và lòng hiếu khách mượt mà của người chân quê.

[pic] (đồng bắp này thấy ở dọc đường trong thôn, bay vô chụp ké :D)


Đường về trời gió to và cả bầu đen kịt. Gió như muốn thổi cho xiu vẹo cả con đường. Mẹ ngồi sau bỗng nhiên vịn lấy vai mình. Mình cứ tưởng mẹ bị lạnh nên hỏi, thế mà mẹ bảo là để giữ cho áo mình đỡ bị gió thốc vào, đỡ lạnh. Mình bật cười. Mình thì không thích bị … vịn hay đụng vào người khi chạy xe lắm. :D Nhưng thấy mình đang được hạnh phúc như thế còn gì.

Trời bắt đầu gào mưa. Đường ngập nước như sông. Xe chạy bắn tóe nước lên cả đầu. Đã tối nhưng chả hiểu sao hàng đèn đường vẫn im lìm không thấy sáng. Mưa gió mỗi lúc một lớn. Vậy mà để ý thấy trên đường, những người bán cua đồng vẫn ngồi mọp đó. Cũng như lúc buổi trưa, rổ đầy những con cua mập mạp to kình (chắc là đắt tiền lắm). Chả biết họ ngồi đó cả ngày thế bán được không? Cuộc sống ở đây sao mà nhọc nhằn khổ cực thế!

Chạy trên đường như thế mãi trong 2 tiếng. Về tới nhà thiệt đuối và lạnh run. Nhìn vào gương thấy mắt đỏ hoe. Lần này là đỏ vì bị bụi và bị mưa bắn vào mắt quá lâu, quá nhiều …  


Dạo này mình cảm thấy không thích nói về mình và cuộc sống của mình. Nhưng lúc này, mình cảm thấy thật ấm áp khi biết rằng xung quanh mình có thật nhiều yêu thương. Mình sẽ nuôi giữ những niềm vui thật nhỏ bé, giản dị này mong nó sẽ còn kéo dài, vắt trải qua cả những ngày sau, dù mùa hè chỉ còn vài ngày nữa là kết thúc. ;)



Read Full Post

Sunday, July 10, 2011

'let me rest in the silence of your embrace...'


Tối nay. Lại bị cái kiểu không phải muốn giảm cân nhưng lại không muốn ăn, không muốn làm gì khác, và cũng đã mệt nhoài rồi. Nên lại viết blog.

Chiều qua, bị cái quái gì, tiếp tục đến lúc về vẫn lại gặp chuyện xui xẻo :((, mình và một chị cũng ngồi nói chuyện ở hồ cá, xong lại kéo qua ghế đá làm mồi cho muỗi đến tối mịt :P. Là những câu chuyện nói ra cho đỡ nặng, hoặc càng nói càng ### thêm chứ chả giải quyết được gì.

Trưa nay cũng lại gác thi xong, có chút việc nên mình ở lại. Và một phần cũng vì tâm trạng đang bị dở dở ương ương nên ngồi đó, không muốn về. Mọi người cứ rôm rả. Mình thì buồn là im lặng, nhưng cũng ngồi đó, vì đấy, mình không thấy nhiệt tình hay động lực nào để làm việc gì khác, kể cả việc đứng dậy đi về. Cuối cùng, còn lại 4 người “rảnh rỗi” không về. 4 người kéo nhau ra quán định ăn trưa rồi về. Mình xách cặp dọn đồ đầy đủ, nhưng kế hoạch bị thay đổi, 4 người lại mua đồ xách lại lên bộ môn, lại định ăn rồi về. Thế mà ăn xong thì lại lười, ngồi lại nói dăm ba câu cho bớt nắng. Đến khi trời đã bớt nắng, lấy hết dũng khí kết thúc sức ì và lộp cộp chạy về thì trời đổ mưa dữ dội, thế là 4 người tự nhận mình bị khùng này lại từ nhà xe ồn ào chui lọt tọt lại lên phòng. Trong tiếng gió mưa gầm rú, 4 kẻ kéo giường kéo ghế ra nằm như 4 con cá xếp lớp kế bên nhau. Nhưng vui. Bảo là ngủ trưa, nhưng khi đó, chuyện của chị em gái lại … bắt đầu.

Trong 4 người ở lại này, trừ mình ra thì có 2 chị đã có người yêu, mặn nồng, được bf yêu ghê lắm :P, sắp cưới và rất hạnh phúc.  Và 1 chị nữa chưa từng yêu ai vì chị đó muốn sống độc thân suốt đời. Mấy chuyện về mấy chị này cũng vui vui. Nhất là cái giọng của c.T mỗi lần nói chuyện điện thoại với bf á =))) nhão, à không, nhẽo :D nhẹt chưa từng thấy luôn :D.

Câu chuyện bắt đầu từ chị M. Chẳng nhớ ai hỏi hay chỉ tự nói, mà thế là mình nghe kể về “anh” quen chị thế nào. Chuyện thì rất dễ thương, và nhiều đoạn ngây ngô buồn cười, cái màn biết từ lớp 8, rồi ông anh này viết thư từ...lớp 9 này nọ (thật ghê gớm :D), nhưng buồn cười nhất là ở cái đoạn chị kể : run rủi thế nào hôm đó trong đám bạn đi chơi Noel hồi năm 2 đh, anh chở chị đi chung. Rồi ko biết vô tình hay cố ý, xe 2 người này bị lạc bạn bè, sau đấy đến đoạn, anh này bỗng nhiên vòng qua nắm tay chị…
“ - Ủa! Đang chạy xe sao nắm tay được
?!!!” =))
3 người nghe câu hỏi kì lạ đấy mà la lên và vỡ cười. Ai hỏi câu đó, chắc mọi người đoán được. Tất nhiên ko phải mình =)) Thế là c.Thư nằm bên cạnh với mình phải làm người mẫu diễn cho chị Th thấy làm sao mà “nắm tay được” lol. Lại tiếp
“- Mà ý là nắm tay vậy thì có gì lãng mạn đâu, nắm làm gì?”
3 người còn lại này lại một loạt đồng thanh “Hảaaaa! Sao ko lãng mạn!!!!!!!! Lãng mạn chứuuuuuu …. =))”   Đúng là chị nì chưa từng có người yêu :D , và lại nữa, phải vẽ ra khung cảnh, diễn biến tiếp theo và diễn thử cho chị đấy coi nó lãng mạn như thế nào. :))... Chọc bả tơi tả. Vẫn cứ ngơ ngác. Tếu ko chịu được :D. Mình cũng hay ho gớm nhỉ, có chút kinh nghiệm mà làm như hiểu biết lắm, oang oang đi chọc người khác :D

Câu chuyện của chị M chưa kịp kết thúc, mấy bà chị bỗng dưng xúm qua chuyện của mình. Mình luôn tránh nhắc đến, vì bình thường không nhắc đến mình cũng đã vất vả lắm rồi, h mà lại nhắc đến, biết chắc về nhà mình sẽ lại … Nhưng không thoát được 3 bà chị đó. Ừ, thôi cũng được, thay vì nhớ một mình, mình có thể kể một chút...

Lúc đầu kể đoạn vui nhất, trong sáng nhất, cái hình ảnh đầu tiên con nít mặc quần cụt :D, ngày trong canteen, ngày ...nhân hòa, ngày gián điệp, ngày mấy cái chiến dịch, ngày tặng qua tặng lại, ngày "đem hoa về tặng mẹ em đi" :D, ngày gấu Pooh, ngày Đầm Sen - ngày "xác ướp", ngày ăn chung, ngày Tết, ngày chat đêm, mấy ngày gay cấn bị bắt gặp . v.v.  Kể một chút rồi thôi, ko kể nữa. Thế rồi lại bị thúc nói tiếp, hay cũng vì bị đang  say sưa nhớ thế nào, lại kể tiếp. Cái vấn đề là tại khán thính giả rất tích cực và chăm chú lắng nghe, cứ nhắc nhở kể tiếp đi và "sao nữa, đang kể tự dưng im là sao...", “giống trong phim quá vậy em” v.v. Mình thì cũng chẳng để ý thời gian nữa, càng về sau càng buồn... đến cuối cùng, nhìn lại hình như nằm kể sơ sơ mà hết 2 tiếng đồng hồ...… Rồi cuối cùng sau khi đại khái là tóm tắt xong, mấy chị ngồi nhỏm dậy hết, mình bất ngờ trước sự cực kỳ nhiệt tình và chân thành đó. Mà phải công nhận, con gái và có người yêu sắp cưới có khác, mấy chị đó tự động "phân tích" dù mình ko nói gì, nói đến đâu là "chính đạo", chính xác và thấm thía đến đó. Tất cả mấy cái đó mình đều biết cả rồi nhưng chỉ một điều đơn giản rằng, tình cảm của mình không đột nhiên dừng lại hay thay đổi một sớm một chiều được…  Xong mấy bà chị trẻ đòi mình phải dậy mở laptop lên cho coi hình cho bằng được, rồi lại cmt, 2 người nhìn giống nhau... mà xong lại nhắc mình, mình thấy cũng đúng... Mình xác định quan điểm vài tháng nay rồi, nhưng trong lòng thì nó buồn như lại bị té xuống vực tối 1 lần nữa...

Cuộc sống có nhiều sự lựa chọn. Nhưng mọi nỗi buồn hay khổ trong tình yêu đều là vì đó không phải tình yêu thực thụ. Tình yêu thực sự sẽ không vì bất cứ lý do nguỵ biện gì mà trở nên thiếu kiên định, và lựa chọn những thứ khác không phải người mình yêu và mặc kệ người mình yêu. Mình hay nghĩ, hay đặt vào vị trí khác, hay thông cảm, mà hình như những biện hộ đó là cái sự tự đánh lừa, tự bao che, trốn tránh sự thật và mù quáng tự làm bản thân đau khổ thêm.

Tóm lại hôm nay vui, và cũng buồn ...Và hậu quả, từ chiều đến h mình lại lâm vào cái tâm trạng mình mãi vẫn chưa thoát ra được... Lại cần thời gian ở một mình và phải giải quyết cái mớ đau khổ bên trong. Mà thực tế thì không ở một mình được vì chiều về là đi liền với ba qua thăm nội. Xong, mình được chuyển lời lại là cái anh kia gửi lời hỏi thăm mình :D. Cũng bất ngờ. Anh đó mình đã từng gặp, giỏi và nói chuyện hay. Nói chung cũng nhiều người quan tâm tới mình, nhiều người mình cũng thấy hay, nhiều khi trong lúc buồn chán, nếu mình đồng ý tiếp cận một người khác thì mình biết chắc là mình sẽ được hỗ trợ nhiều và chả phải một thân một mình :). Nhưng chả biết nữa, đơn giản là, mình không muốn vì ham vui hay bất mãn nhất thời rồi làm rối rắm, liên lụy hay đau khổ thêm những người khác. Và mình không thích gượng ép bản thân.


Mỗi lần mình tìm tới blog để nói cái đề tài cũ xì này là thường trong lòng nặng nề như chất chồng mấy tầng lớp đá, phải vứt bớt đi...



Bao giờ mình mới thoát khỏi cái nợ tình ?
...

Khó nhưng mình phải tỉnh táo. Nếu là tình yêu thật sự thì người ta sẽ tìm mọi cách để đến với mình, không để mình chịu chua cay và đã không đối xử với mình như thế...

Chiều nay nằm nghe một đống nhạc.

'let me rest in the silence of your embrace...' 

(…) thay cho những gì mình cảm thấy bên trong.



Read Full Post

Saturday, July 2, 2011

Update tình hình


Trưa

Lâu rồi mới có được một ngày nghỉ trưa. Nằm ngủ bù cho mấy tuần dài vừa qua vất vả bận bịu, thức khuya dậy sớm. Những giấc ngủ nặng nhọc.

Nằm đó, đến khi nghe mấy bản hòa tấu mẹ mở lại phải nhanh chóng nhỏm khỏi giường, vì nước mắt đã chảy dài. Con chó bông trắng mình nằm ôm bên cạnh bây giờ đã ngả vàng, bị rơi mất cái nơ, sứt chân, bung chỉ, người mua nó cũng không còn là người ngày xưa, nhưng mình vẫn ôm nó mỗi khi ngủ…, dù có những ngày, mình đã muốn cất nó đi cho đỡ đau lòng và tổn thương. Nó biết mình thương nó bao nhiêu, và mình biết nó cũng thương mình biết bao nhiêu...  

Từ bao giờ, đã thành một phản xạ, mỗi khi buồn, mình lại càng nhanh nhỏm dậy và đi làm việc khác, hoặc tìm cách sắp xếp lại những mớ vương vấn trong đầu… Đôi khi mình thấy mệt mỏi khi việc này cứ tái diễn, nhưng không có cách khác. Nó như vậy đó. Trong kể cả những ngày bận bịu, trong kể cả những lúc mình cười vui vẻ, lúc ủ rũ hay lúc khó khăn, những yêu thương đó vẫn ẩn ở bên trong rất gần và như chưa một ngày nào rời xa mình. Những điều nhỏ bé bình thường nhất hằng ngày đều gợi nhớ đến bao điều, từ cái chuyện điện thọai, âm nhạc, viết chữ, report, sôcôla, hay kể cả chuyện mình hâm mộ ai, hay khi đọc mấy tin nhắn tình cảm của những người khác gửi cho mình, tất cả rồi lại thật tự nhiên đều dẫn nỗi nhớ của mình đến chỉ một người…  Nhưng nhớ là nhớ, thực tại là thực tại, nhiều khi không thể ngăn những tình cảm và nỗi nhớ đó nhưng rồi mình cũng ý thức phải tự dừng lại, tự nhắc nhở, tự nhớ tới thực tại, tự nhìn thẳng sự thật, tự đau, tự thấy không xứng đáng, tự trở về với quan điểm hiện tại của mình, và rồi mình đi làm việc khác. Có những vết thương sâu và thật đau, nó vẫn ở đó nhưng tốt hơn là không nhắc tới và không để ý nhiều đến nó, cứ hãy cố gắng, hiểu và thông cảm cho nó, và chỉ vậy thôi, trong im lặng, và tập trung làm việc. Nếu có một điều kỳ diệu nào đó có thể chữa lành nó thì tốt. Mà nếu không thì mình cũng vẫn là mình, và độc lập.

Mình chỉ cảm nhận rằng, thật ra, trong cuộc đời vô thường này, có những điều mãi là bất biến, sẽ vẫn mãi mãi là như vậy… 




Tối

Buổi tối, lâu rồi mới lại có giây phút nghỉ ngơi này, đọc mấy bài viết của mấy đứa bạn trên đây, tự dưng cười :P. Cười vì đọc hết mấy entry thấy ai cũng đang bị khủng hoảng haha , đừng vội chửi mình ác độc,  mình chưa nói hết :">, mình thấy ai cũng vừa bị khủng hoảng, nhưng ai rồi cũng đều đang tự nhắn nhủ với bản thân rằng, phải yêu thương bản thân nhiều hơn. Mình cũng thế.  

Mình viết nhiều, nhưng thường ít up lên đây , cũng lại vì nhiều lí do (câu này quen :D). Dạo gần đây thì vì ko có nhiều thời gian, hoặc lười giải thích, tường thuật (dạo này nhiều chuỵện hay ho nhưng để coi rảnh thì viết, hông thì thôi, vì viết chả khi nào được ngắn gọn mà đầy đủ, chỉ có tự mình biết tự mình nhớ là đầy đủ nhất và nhanh gọn nhất thôi ^^) Hoặc nhiều khi, tranh thủ viết rồi để rảnh up lên sau nhưng mới sáng đó thế này, đến chiều tối mình đã lại cảm thấy khác, giống như Dương tối nay bảo là, thấy mình như con tắc kè bông, con nít và đổi đề tài xọach loạch xọach :P. Ờ, ý em nó chê mình :D, nhưng mình thì không thấy đó là chê mà rất đồng tình và thích cách so sánh đó là đằng khác ;;> , hình ảnh rất rực rỡ và xinh đẹp =)). Đùa chứ, vì càng ngày, tự thân mình càng nhận thấy mình đúng là tắc kè đổi màu thật. Lúc thì nồng nhiệt, lúc thì lạnh lùng, lúc thì cười nhiều và xinh như một trái đào (haha, nhìn vào gương thấy thế nên nói thế :D), lúc thì nhìn lạnh giá như một tảng băng hay một bà cô khó gần, lúc thì khép kín, lúc thì cởi mở, lúc thì lặng lẽ, lúc thì sôi nổi, lúc thì mạnh mẽ, lúc thì mềm yếu, lúc thì truyền thống, lúc thì hiện đại, lúc thì yêu thương, lúc thì cứng rắn, lúc thì lãng mạn, lúc thì thực tế...  Nhưng những thứ chính mình nhận ra có vẻ trái ngược đó lâu ngày mình lại thấy chúng rất thống nhất trong mình. Mình đa dạng, giàu có và phong phú :P, bây giờ mình tự hào vì điều đó hơn là khó chịu với nó.  

Tối nay trong lúc ngồi học mới nói chuyện với em Huy, thế là lại nhắc tới cấp 3 và - - . Hầu như hôm nào cũng có mặt trong tất cả những việc gì mình làm, từ những việc nhỏ bé nhất hằng ngày, từ việc mua đồ, ăn uống từ trong giấc ngủ, cho đến trong câu chuyện với những người mình gặp… Hay như hôm trước lâu ngày gặp chị T, không ngờ chị ấy còn nhớ, hỏi thăm và còn bảo 2 người nhìn giống nhau.  Chuyển đề tài, hôm nay vui vì có em P khen mình đẹp hiện đại . Haha, sao mà vui thế :D Em ấy thật đã xinh xắn lại còn rất biết nhận xét nữa chứ haha. Mình cứ bị bà chị trong phòng TA trước h kêu là đẹp cổ điển, đẹp buồn này nọ. Nay mới có người khen chân thành :D là mình đẹp theo kiểu nhìn vào là tóat lên sự hiện đại, thấy thật hợp ý mình hahaha :D. 


Hình như cả entry mình toàn nói "tản mạn" :P. Thật ra, mục đích ban đầu vì lâu quá không update gì nên cũng muốn update cái gì đó ^^.

Để copy cái đọan tóm tắt tháng 6 viết tối hôm qua    Ai mà đọc hết entry này chứng tỏ là nhớ mình lắm lắm mới đủ kiên nhẫn ngồi đọc hết được :))

Tóm tắt tháng 6
Nhìn chung, tháng 6 vừa qua là những ngày hè không đi chơi nhưng có những cơ hội và niềm vui, có những chuyện mới và có những chuyện cũ rích, và nhiều chuyện dở khóc dở cười. Tóm gọn chung chung, kể ra thì nhiều quá.
Mình hông thích khoe. Mình hay than hơn :">. Sau đây update thì hiện tại và than 1 chút cho vui :D:
- Làm một số thứ, không rực rỡ, nhưng cũng tạm ok.
- Đã cắt + nhuộm tóc
- Đã đổi điện thoại (ôi một câu chuyện dài, đến việc mình đổi điện thoại mà nó cũng là một câu chuyện, là một chuỗi cười ra nước mắt, nhiêu khê, ly kỳ, và rõ ràng là một cái duyên. Càng trục trặc khó khăn, càng thấy cái duyên rõ ràng đó, càng thấy quý nó hơn, chắc chưa ai gặp chuyện như mình như thế ^^)
- Có thêm kinh nghiệm và hiểu hơn về việc đi dạy, có lập trường và một số quan điểm cá nhân
- Laptop đang bình thường đùng một cái ngay khi cần nó tha thiết, nó ko chạy à pin hư. Rồi gặp thêm trục trặc đến h vẫn ko hiểu về mạng. Cùng 1 đường dây, kết nối desktop ok, laptop ko ok. Cùng 1 laptop đem cắm nhà khác ok, về nhà cắm ko ok. Sau lại đến frozen, hư đầu đọc CD, bay qua desktop, the same, hư đầu đọc CD luôn. Đem đi cài lại mới. Cài hì hụi lại mấy cái phần mềm điệu hạnh trang trí desktop của mình và sung sướng vì tốc độ nó cải thiện ko bao lâu thì bị virus ức chế kinh khủng. Mình nghĩ tại cái bữa mạng trong trường ko hoạt động, máy in năn nỉ nhờ in ko được, phải lần lụi chép usb ra ngoài in. Mấy bữa nay, cái vụ hành chính giấy tờ hành mình chưa đủ, cái virus nó lại cộng hưởng thêm vô thật bi đát, cái khổ là con virus đó nó chặn tất mấy chương trình quét virus và không cho download hay truy cập phần mềm nào có chữ virus, malware, spyware, remove, detect v.v.. H chỉ có cách cài lại máy một lần nữa T_T. Thiệt, đã đang bận rộn nhiều thứ lại gặp đủ chuyện làm mất thời gian đấy thật khó chịu. Mà thật vui là hôm nay, nhiều thứ đã gần xong. Thật là may mắn. Tóm lại nãy h mình viết gì chắc chả ai hiểu đâu. Mà lại cái câu cũ xì : thôi không cần phải hiểu. Mình ghi mình nhớ và mình biết thế là ok.
- Vừa gần hết bịnh. Mấy bữa  thức khuya dậy sớm quá sốt nằm một chỗ.
-  Bầm dập. Té xe. Tội nghiệp cái xe về méo xệch chân thắng và gương. Người mình thì chân tay tụ máu bầm mấy cục bự. Cũng may là bữa đó mặc suit, ko là không phải máu bầm mà là sứt da chảy máu rồi :P
Còn nhiều chuyện khác ^^ Vui có, không vui có, bình thường có :P.
Nhìn chung, tháng 6 vừa qua eventful. Tháng 6 không đẹp mơ màng, ko là những ngày hè êm ả. Có những ngày thiếu ngủ mặt mũi nhìn thật te, lại gặp thêm mấy vụ kia này nọ.  Nhưng là những ngày , nhìn lại, mình thấy may mắn and be blessed. Là những ngày mình được đi trên con đường quen quen lạ lạ, gặp sâu bọ, gai cỏ, gió bụi liên hồi, mà rồi cũng đã vừa đi qua. Không tiếc vì những gì đã làm trong tháng 6 vừa qua. Hiểu được một số điều, suy nghĩ đầy đủ, lớn hơn một  chút, có một số kỷ niệm và thấy đó là những ngày ý nghĩa. Và tháng 7 sắp tới cũng có nhiều việc cần làm. Trước mắt là phải đi gác thi đại học 2 đợt, rồi sự nghiệp hướng dẫn, dạy dỗ giúp đỡ người quen :P, và thêm là đám cưới ông anh họ. Mình lại sắp đi bưng quả đây :D. Người ta nói đi bưng quả mất duyên, ở giá này nọ v.v. nhưng mình thì nghĩ đó là làm việc tốt ^^. (sắp thành bưng quả chuyên nghiệp rồi, thật ra cũng thiệt khổ, đám cưới ai cũng kêu bưng T_T) Thôi kệ. Mình cứ làm việc tốt. Có người yêu tốt thì tốt. Ko có thì thôi, sống 1 mình cũng khỏe. ^^

Cái phần tóm tắt trên viết khuya hôm qua cũng không có suy nghĩ chọn lọc nhiều :D

Thôi đi ngủ, mai phải dậy sớm. Hôm nay up tới 2 entry. 1 cái viết từ chục ngày trước, 1 cái này thì là gộp 3 cái entry. Mà 3 cái viết tùm lum ko nữa chứ :">. Thật dữ dội =))  Nói chung, lâu lâu viết đại khái chung chung và thoải mái cho vui thôi ^^  Tóm lại h đi ngủ ^^


_______

Update tiếp T_T

July 5, 2011

Chỉ tóm tắt 2 bữa nay, sao mà xui thế! Xui một cách đau đớn và oan uổng :(((((((((((  Một lúc một chùm chuyện xui xẻo nó xảy đến. Lại còn phát hiện ra thêm bị mất chưa gì đã 500k một cách vô tội vạ nữa :(( Sao mà bị cái gì đâu ko aaaaaaaaaa :<.  Xui ơi, quậy t bây nhiêu lâu và bấy nhiêu nhiều đó đủ rồi, đi chỗ khác lẹ giùm t đi ! BB mày!

Up tấm hình xả xui coi T_T :P












Read Full Post

Friday, April 1, 2011

Let me take you far away, you’d like a holiday


1/4/2011

Hết tháng 3.
Đã là những ngày đắng nghét.

Và trớ trêu.  
Và chua loét.


Cảm giác, ngay lúc này, đôi khi chỉ muốn bỏ đi đến một nơi nào đó khác…


Không những lời bình phẩm, khuyên lơi vô tình, không những làm quen, rủ rê, mời mọc, tỏ tình, mai mối, gán ép, áp đặt, không thế này thế kia …



Không vị nể
Không phải kháng cự
Không từ chối
Không im lặng
Không bận tâm
Không thêm buồn.


Không tiếp tục cái chu kỳ khó ở này.



Không lẩn trốn?


...
"Let me take you far away
You’d like a holiday
Let me take you far away
You’d like a holiday ...

Exchange the cold days for the sun
A good time and fun

Let me take you far away
You’d like a holiday
Let me take you far away
You’d like a holiday
Let me take you far away
You’d like a holiday

Exchange your troubles for some love
Wherever you are

Let me take you far away
You’d like a holiday

Longing for the sun
you will come
To the island without name
Longing for the sun
be welcome
On the island many miles away from home
Be welcome on the island without name
Longing for the sun
you will come
To the island many miles away from home      ... "





_____________________




April 4,

March badly sucked.
Miserable days, troubled and without vitality.

But the good news is I'm back on my feet now.
^^




Read Full Post

Sunday, January 30, 2011

2010 - Một năm nhìn lại



Entry chào một năm đã qua.




Mình vẫn còn nhớ khá rõ về 2010, về những gì đã diễn ra… 

12 tháng đã nối tiếp nhau trôi qua thật nhanh, dù có những ngày ì ạch và nặng trĩu…  


Năm 2010 không ồn ào, không nhiều hoạt động.
Càng về cuối năm, mình càng muốn tĩnh lặng và… lười. 

Năm 2010 không phải là một năm nhiều may mắn.
Nhiều nỗi đau, mất mát, bệnh tật. Nhiều thất vọng, bất công, chua chát. Có những ngày thật khó khăn.

Năm 2010 vô chừng những bất ngờ, nước mắt và nụ cười.

Năm 2010
… 


Nhưng một năm nhìn lại, 

Mình thấy vui vì mình đã làm được một số điều nho nhỏ... cho gia đình, cho bản thân, cho những ai cần động viên, giúp đỡ và chia sẻ…


Một năm nhìn lại, mình thấy thật biết ơn.

Mình biết ơn những người, những điều hay đã chỉ bảo, yêu thương, khích lệ mình những khi lạc lõng, cô đơn nhất.

Mình biết ơn, vì năm 2010 đã để cho mình và Hoàng Nguyên được gặp lại nhau. 

Mình biết ơn, vì năm 2010 cuối cùng đã dẫn dắt và sớm đưa mình biết được sự thật, biết những chuyện mà lẽ ra mình cần được biết từ lâu... . dù rồi phải chứng kiến một sự lựa chọn thật đau lòng ...Thú thật, nhìn lại, mình thật thấy sợ khi nghĩ lại những tháng ngày trước đó, những tháng ngày mình không biết gì - những tháng ngày mà mình sống trong tan nát nhưng vẫn luôn dành trọn tình yêu và niềm tin, vẫn luôn tự nhủ, tự động viên, tự bảo với mình phải luôn tin tưởng, chung thủy - những tháng ngày cứ nhấp nhỏm, mong chờ, tin tưởng, thương yêu, hy vọng, khắc khoải, cố gắng - những tháng ngày chỉ nhận được một dòng thôi cũng đã dâng trào nước mắt - những tháng ngày quờ quạng và mịt mù... Nhưng dù vậy, mình không hối hận. Mình không hối hận về tình cảm, suy nghĩ, lòng tin và những gì mình đã làm.


Mình biết ơn vì năm 2010 đã là những ngày tháng giúp mình trưởng thành lên thật nhiều. Mình đã và đang học làm một người thầy; học bài học của sự tha thứ, độc lập, vị tha; học làm một con người biết yêu thương mình và biết chấp nhận người khác; học cách bớt quan tâm đến chuyện của người khác, mặc kệ họ và mặc kệ những ngông nghênh, khích bác…từ kẻ không đáng để mình bận tâm; học cách trở lại làm một người sáng suốt, điềm tĩnh và mạnh mẽ; học cách bớt than van, học cách sống cuộc sống của mình và làm chủ cảm xúc tốt hơn… Học nhiều thứ :)



Sau 1 năm qua, kiến thức của mình chưa được bồi dường, nâng cấp nhiều. Nhưng một năm nhìn lại, có những điều mình thật sự cảm thấy yêu quý và tự hào về bản thân. :)


Mình biết ơn năm 2010 vì đã là một năm nhiều ý nghĩa, đã mang đến nhiều hơn những ánh sáng và đã cho mình những bài học thật sâu.



Photobucket



Khi năm con cọp này chấm dứt cũng sẽ là lúc mình chấm dứt và bỏ lại những gì không hay của năm cũ. Hãy gạt những điều làm mình buồn rầu ra sau và bước về phía trước một cách thoải mái, tự tin nhất.


Bye bye năm con cọp! Năm con mèo đang đến, và là năm của mình ^^ 


 KhoaThy xin chúc bạn bè gần xa ăn Tết vui vẻ và có một năm mới thật như ý ;)



Read Full Post

Friday, January 14, 2011

1 2 3




1/ My greatest joy today : come back home and can't wait to see the cute puppies.

Eating chocolates after dinner, I say to my Mom : So, what are their names Mom? I want to call them : Sôcôla & Vani , Socola for the one with many black spots and Vani for the snowwhite one :D  - My Mom says : Such names are too long to call.  - I say: so how about : Cacao  & Vani? :D. I like these bright ideas :">, but my Mom just says : So you call them Cacao & Vani, I'll call them : chó con!  - What =)) Chó con is also a name??? :))
Whatever. I like Cacao and Vani and admire myself for being so smart to think of such cute and lovely names hehe :D:D


2/ Tonight, the bathroom light just doesn’t work. We have to turn on the dim downlights. But the incident turns out to be so sweet and romantic. I feel like I’m taking a bath and shower in the moonlight  :P
And I look more beautiful in the dim light I guess :D


3/ Those I care for just keep breaking my heart.
Tonight, a student really upsets me.  ... Maybe that's also why in this life, we are afraid to hurt our own selves caring for others... . But I’m fully aware that doing this job means I have to deal with such things so often...  Just never mind, just sympathize, just forget, just forgive, just do my job, just keep on loving them the best I can. Hmmmmmmmmm sometimes I just want to have a big scream:  I hate this job! I hate this zodiac sign!!!  I don't want to be an angel T_T. hic. But I know I should be a good person. I need to be a better person, first, for my own good. ^^


I'm done! ^^




___

Jan 15,
Get up and ... go see the puppies :D , a nice day ahead, feeling happy, full of intentions and full of energy ^^
Hôm nay cũng là giỗ ông ngoại mình. Thích gọi giỗ hơn là cái từ tiếng Anh của nó ^^


Read Full Post

Monday, September 13, 2010

I'm back!

Sep 2010

Thật ra mình viết entry này cũng không cần ai hiểu lắm
Với lại khả năng diễn đạt của mình không tốt mấy, được khoảng 50% là nhiều :)

Lâu rồi mới viết blog lại. Mình không blog, thường vì những lí do sau:
 - mình không thấy đủ thanh thản và điềm tĩnh
 - mình có chuyện nhưng không thể tâm sự, hoặc không muốn than vãn, kể lể hay ra vẻ khổ sở
 - mình không đủ khả năng diễn đạt những thứ cuốn quấn chồng chất lên nhau
 - mình không thể và không muốn chuốc thêm công việc là ghi chép hay giải thích lại những gì đã diễn ra, những gì mình đang làm, đang cảm thấy, đang trải qua, đang tiếp nhận…
 - mình không muốn nhận được cmt hay phán xét của người khác khi họ không hiểu rõ và đầy đủ tình cảnh của mình
 - mình không muốn đào sâu thêm vào những suy nghĩ, việc làm, hay cảm xúc làm mình mềm yếu và đau khổ .- mình có lý tưởng riêng, suy nghĩ riêng, cách thức riêng
 - mình hiểu và cảm thấy tự hào về những gì mình làm hay đúc rút được điều gì đó mà không muốn rêu rao, ba hoa
 - mình cảm nhận nhiều yêu thương, những niềm hạnh phúc riêng tư…
 v.v.
Có hàng tá lí do để mình không blog.
Nhưng còn hôm nay mình blog lại, tất nhiên là mình đã vượt qua được một số chuyện, thoát khỏi phần nào những vô minh và đã lại đủ tự tin, đủ độc lập, đủ tỉnh táo, đủ biết mình cần làm gì, sống như thế nào. Mình đã xác định lại thái độ tích cực, chủ động, tình cảm đi đôi với lý trí để không phải là một đứa khổ sở, yếu đuối, trầm mặc, thiếu bản lĩnh cứ mãi lần mò, bấu víu, lặn ngụp mù quáng trong một mớ bòng bong.
Tình thương có một sức mạnh đáng kinh ngạc, và mình tự hào vì mình là một người biết yêu thương, giàu yêu thương, vì yêu thương. Nhưng tình thương cũng rất quý giá, mong manh, hãy biết điều tiết nó, đừng để nó thừa thãi, hãy dành nó cho người thật sự cần, biết quý trọng và yêu thương nó. Hãy dừng làm khổ bản thân. Mình không phải là một con nhím tội nghiệp chỉ biết xù lông. Càng không phải là tấm thảm thiệt thòi ủ rũ nằm một chỗ. Càng không phải là một chiếc dép vô dụng khi chỉ có 1 mình. Càng không phải là một dòng nước chỉ lo đổ mãi vào cái cốc không có đáy. Con người sống cần biết giá trị cuộc sống của mình, biết giá trị của người khác, và cũng cần biết giá trị của mình là gì, ở đâu.
Mình đang học cách cư xử, yêu thương sao cho phù hợp.
Mình thừa nhận gần đây mình dễ xúc động, dễ bị cuốn trôi. Nhiều người ko rõ cũng có nhiều ấn tượng không hay về mình, đôi khi hơi oan uổng. Nhưng mình chỉ cần biết sắp tới mình làm gì. Và mình sống vì những ai. Vì điều gì. Như thế nào. Mình có chính kiến của riêng mình.
Bây giờ, dù khó khăn hay thế nào nhất định cũng bình tĩnh đối mặt và sống. Mình không kêu ca hay cầu cạnh người khác. Cũng không thật cần họ biết mình làm gì. Những ai thật tình thật lòng với mình thì mình vô cùng trân trọng.
Nhìn lại thấy mình như vừa ở trong một vòng xoáy đi ra. Đã ở trong đó để hiểu mùi vị của cuộc đời. Đã nức nở ở trong đó để biết cảm thông và bao dung. Đã trăn trở ở trong đó đủ lâu để biết mình dở cái gì, thiếu sót cái gì, tốt đẹp cái gì, đáng quý ở cái gì. Và hôm nay, mình không nói là mình đã đủ tích cực, khôn ngoan, thông suốt nhưng có lẽ mình đã đang tìm lại chính mình và xác định lại cuộc sống của mình.

Và những hôm rồi vào bệnh viện, cái cảm giác ngồi hàng giờ ngoài phòng khám, nhìn những người xa lạ tứ xứ xung quanh, nghe họ tâm sự, nghe họ kể chuyện, nói chuyện với họ, những người đủ mọi tầng lớp, tuổi tác…Rồi cái cảm giác chờ kết quả, chờ gọi tên, cái cảm giác trưa nắng và những ai hết lòng quan tâm và thật sự lo lắng cho mình, cái niềm vui điện thoại báo tin… Cuộc đời thăng trầm con người mới biết cái gì và ai với họ quý nhất.

Mỗi sáng thức dậy mình phải dành chút thời gian để định hình, nhưng không sao.
Trưa nay ngồi trên ghế mây, nhìn con chó nhà mình, nó có vẻ ngơ ngơ ngáo ngáo thật. Mình sực nhớ ra nó cũng đã chục tuổi rồi.
Thời gian coi vậy mà nhanh lắm...
Tuổi trẻ? Thế nào là không lãng phí tuổi trẻ?
Tuổi trẻ với người khác có thể là buông theo hoàn cảnh hay chạy theo các mối quan hệ yêu đương bạn trai bạn gái, so đo, đố kỵ, tìm kiếm danh vọng, tiền tài, cũng có thể là tận dụng trí tuệ, nhan sắc, học hỏi, trải nghiệm, giúp đỡ mọi người, lo cho gia đình, đi đó đi đây...
Mỗi người mỗi lý tưởng. Có thể là ích kỷ, có thể là sốc nổi, có thể là tốt đẹp
Cũng không khác nhiều người, tuổi trẻ ư? , mình mong có được một gia đình với người mình yêu thương, có tiền cho cuộc sống dễ chịu, có danh giá để có cái tự hào, có dư dả để giúp đỡ người khác...  Mình rất trân trọng tình yêu, mình cần người mình yêu thương và yêu thương mình, nhưng điều đó không có nghĩa là cuộc đời này không có con trai thì mình không sống được. Nhiều lúc dường như mình đã yêu trong vô vọng, bất chấp, có lúc mình thấy mình nhu nhược, ngốc nghếch, nhưng mình chẳng có gì hối tiếc vì với mình, đó là thứ tình yêu sâu đậm, hết lòng, tinh khiết và trong sáng nhất. Mình không phải là đứa con gái tốt đẹp nhất, giỏi giang nhất, ngọt ngào nhất, khôn khéo nhất, nhưng có những thứ quý giá mình biết chỉ có mỗi mình mới có mà thôi. Và tình cảm của mình là một thứ quý giá mà không dễ dàng tìm lại được. Mình không thể nhẫn tâm nhìn nó chết đi. Mình không đang tâm, và cũng ko thể tự tay bóp chết nó. Mình không muốn như vậy. Nhưng cũng đừng quên, tình yêu chỉ hạnh phúc khi nó là tình cảm hai chiều. Quan niệm trước khi bước vào mối quan hệ của mình là gì? Bây giờ mình đã trở lại được với quan niệm đó, nhưng đồng thời, bây giờ mình đã biết thế nào là thật sự yêu thương và là một người yêu tốt hơn. Mình hài lòng vì điều này.
Đối với mình, trước hết, tuổi trẻ là một trong những quãng đời hạnh phúc mà mình được sống có cha có mẹ. Là quãng đời mình gặp thử thách, vấp ngã, nhưng mình được học cách đứng lên. Mình vẫn chẳng đã đi đâu xa, mình cũng chẳng đã trải nghiệm nhiều, mình cũng chẳng phải một người đã làm được gì hay ho. Cuộc sống của mình khá đơn giản. Nhưng đôi khi, mình chẳng muốn làm gì phức tạp, mình chỉ muốn một cuộc sống bình yên, hiền hòa. Mình được làm điều có ích cho bản thân, cho gia đình và cho người khác, không làm hại ai, không sa đọa, buông thả, ngày một cải thiện bản thân ... , đó là hạnh phúc rồi. Tuổi trẻ là một quãng đời để học, để sống, để trưởng thành. Mình chẳng bao giờ lãng phí tuổi trẻ của mình.
Sau bao nhiêu chuyện, mình cảm thấy mình vẫn may mắn lắm. Mình biết mình may mắn và được chở che. Mình biết ơn cuộc đời.

Mình biết những thiếu sót của mình.
Mình hiểu, thông cảm, và tha thứ cho bản thân mình.
Mình hiểu, thông cảm, và tha thứ cho người khác.
Mình biết mình khắc phục được những thiếu sót của mình. Và mình đang khắc phục.
Mình biết những ai thật sự yêu thương mình. Mình vô cùng biết ơn.
Mình muốn sống tình cảm nhưng mạnh mẽ.
Mình biết giá trị của mình. 
Mình đã lớn hơn mình của ngày hôm qua.

Thật ra mình viết entry này cũng không cần ai hiểu lắm
Với lại khả năng diễn đạt của mình không tốt mấy, được khoảng 50% là nhiều :)



Read Full Post

Saturday, May 15, 2010

Mỗi ngày là một nụ hoa


Một ngày thứ bảy của mình


Lại thi bằng lái
Cái bằng lái cũ chưa dùng được bao năm đã bị mất, một bài học cho mình, mình lười đi làm đơn từ thủ tục xin cấp lại nên thôi đi thi lại cho nhanh :)

Vẫn tìm đến cái trung tâm cũ, hồi đó do Trang chỉ tới, nay đã dời đi. Tính ra cũng 2 năm trôi qua. Tất nhiên có nhiều cái thay đổi , nhưng cũng có những điều vẫn thế.

Cái cô hướng dẫn vẫn thế, vẫn nói rành rõ, nhuyễn thật nhuyễn như đá bào. Cái lần 2 năm trước khi đi thi thấy hơi tức cười vì cách hướng dẫn nhớ key hầu như là…vẹt cho cả các cô bác không biết chữ. Nắm bản chất nội dung là tốt, nhưng nắm cách chọn nhanh lẹ thế cũng hay, mình cũng thích nhanh gọn hiệu quả, đỡ suy nghĩ tới lui nhiều. Lần này biết trước rồi mà nghe lại thấy cũng tếu, ai lại nghĩ ra mấy cái cách nhớ tủ nhưng nhanh đó cũng lém thật, mà thế liệu có mấy ai chịu về đọc để nắm hay không, hay chỉ thi đối phó cho qua, đâu phải ai cũng như mình =)), nắm key cho nhanh nhưng vẫn về nhà đọc… sơ sơ nội dung nè ^^

Cái cô hướng dẫn vẫn hơi khó chịu trên mức cần thiết. 2 năm trước mình có bị la một lần =)), chẳng là vì hôm đấy trước khi thực hành trên máy tính, cô nhắc lại bài cũ, mình thì tự tin nắm chắc cả rồi nên không lấy sách ra làm gì, chỉ nghe, gặp ôm cặp nặng mỏi tay, mà tính mình lại không hề thích quẳng cặp hay đồ dùng dưới đất nên bê nó để lên bàn, theo thói quen thôi, thế là bị la là ngồi không đàng hoàng, ai cho để cặp lên bàn v.v. :)). Năm nay rút kinh nghiệm, không làm gì khác thường mất công bị nêu lên thiên hạ lại quay xuống nhìn với ánh mắt sinh vật lạ. Ngồi làm bài viết vô cùng điềm thản, bỗng đâu cô tạt qua nói nhỏ với mình, “hôm sau đi học đừng mặc váy, mặc quần dài vào” . Nghe thật tình thấy hơi khó chịu vì đó là đồ mình mặc đi dạy về tạt qua luôn chứ không phải mini jupe hay áo ba lỗ thiếu đứng đắn đâu mà để phải bị nói, mà cũng kệ, không trả lời, im lặng làm tiếp xong rồi đi về, thật ra nếu không phải đi dạy về, mình cũng chả hơi đâu mặc váy đi học luật giao thông chi cho bất tiện.

Còn sáng nay đi thi, buồn ngủ ghê hồn. Tối qua tự dưng nửa đêm tỉnh giấc tới sáng, không phải vì lo sợ hồi hộp :D, mà do mơ thấy mấy cái rợn người, khó ngủ lại, mà có lẽ tại có 1 sự lo sợ âm thầm ức chế nào đó nên mới nằm mơ ghê vậy T_T

Lần này chạy ở sân này nắng phát khiếp luôn. Mới hôm nọ nhả nắng ra trắng trắng lại được 1 chút nay về lại đen lại :< Mà sau 3 năm chạy xe, vẫn thấy hơi sợ… thi thực hành. Nhất là lần này ngồi chờ bà con chạy 1 hồi mới phát hiện ra là phải chạy xe của người ta để sẵn chứ không phải chạy xe của mình như mấy năm trước nữa =)). Đã thấy hơi bị ghê lại gặp cái chị ngồi cạnh cứ than là run quá, run quá hic, hỏi sao vậy ( vì chị đấy trông lớn hơn mình chứ không phải là dạng em gái em trai vừa đủ tuổi đi thi bằng lái như số đông) thì chị đấy bảo, chỉ run quá vì trước giờ chỉ chỉ toàn chạy xe đạp thôi. Một lí do mình hông nghĩ tới T_T Nói chung mình cũng chẳng biết mình có run hay không mà rồi cũng nhanh tới lượt mình, chạy xong và đi về :D. Sau 3 năm lăn lộn, trình độ chạy vòng số 8 của mình hình như…bị giảm sút :D. Hết buổi thi.

Như cái cô hướng dẫn bảo, thi cho nghiêm túc đàng hoàng vì dù sao đây cũng là một cái dấu chấm, dấu phết trong cuộc đời của các bạn. Ừ, dấu chấm, dấu phết ư, có lẽ vậy. Mình thấy có cậu nhóc đi thi, mẹ ngồi chờ giữ giỏ và có lẽ cũng lo lắng cho con ^^, mình cũng nhớ điều gì đó.... Lần này không phải lần đầu của mình. Và lần này khác với 2 năm trước. Ba thậm chí còn không biết mình đi thi bằng lái lại nữa là :D. Có những điều hay những tình cảm mình đã không kể ra ở đây, nhưng mình vẫn nhớ rất rõ rất sâu :), và những gì liên quan nữa :) Lần thi lại này đã gợi nhớ lại hầu như tất tần tật con người và những gì ở hè 2 năm trước. Cảm giác được gợi nhớ lại quá khứ đôi khi cũng thật thú vị, cần thiết và ý nghĩa, theo 1 lối riêng nào đó :)

Xong vụ bằng lái, về nhà, mình phải đi lấy trái cây cho hội thảo buổi chiều. Buổi trưa đi cúng thất thứ 6 của cậu.


Ở chùa
Thế là đã đến ngày cúng thất thứ 6 của cậu. 2 mẹ con lên chùa Già Lam. Một góc nhà chùa đang rộn ràng cưa gỗ đóng cây chuẩn bị mừng lễ Phật Đản.

Mình thích cảnh chùa thanh tịnh và thích bầu thanh thản ở chùa Già Lam. Vẫn như mọi lần, mùi hương sa la nồng nàn làm người ta dễ chịu. Thỉnh thoảng, có hoa rơi độp xuống nền sân. Gần chục năm trước lên chùa cúng thất bà ngoại thì cây sa la còn lạ lẫm lắm, bây giờ đã quen hơn. Hôm nay trong gió còn pha thêm mùi lài hương ngan ngát…

Chánh diện trang nghiêm, sáng trưng, thoáng đãng và lộng gió. Mẹ mình lúc nào cũng thích ngồi sát tường, chẳng rõ lí do, mình thì thích ngồi ở giữa, vì thế, 2 mẹ con hiếm khi nào ngồi cạnh nhau. Nhìn đồng hồ, lần này mình lên chùa sớm những 15’. Ngửi sâu hơn hương hoa trong gió, nhìn những bờ cây, và mình lại ngó đến những lồng chim đang đặt phía trên chờ được phóng sanh. Đã hơn 1 lần, mình nhìn theo tiếng chim chim chíp và nghĩ, phóng sanh giải thoát cho chim là một việc tốt, nhưng những người bán được chim lại có lí do tiếp tục đi bắt chim mới, và lại có chim bị bắt nên lại cần phóng sanh, và những người kinh doanh lại tiếp tục bắt chim để bán, một cái vòng dường như luẩn quẩn đến tội nghiệp, đến bao giờ mới chấm dứt?… Ngày xưa vào sinh nhật thứ mười mấy mình không rõ nữa, mẹ cũng mua một lồng chim và mình cũng từng phóng sanh. Một cảm giác hạnh phúc khi mình có thể mang đến tự do và niềm vui cho sinh vật nào đó. Mình nhớ, trong lồng, có những con chim bị nhốt đuối sức đến độ mở cửa lồng rồi mà nó cứ vồn vã loạng choạng, chẳng còn biết đường hay chẳng còn đủ sức để bay ra… Nhắm mắt trong tiếng kinh tụng được 1 tí thì bất ngờ có ai đó vỗ vai, mở mắt ra, là ba ^^



Ở trường
Chiều nay hội thảo ở trường về nâng cao chất lượng quản lý đào tạo. Mấy thầy phân tích và nói thật đúng những bức xúc, những nhức nhối, nghe thấy cũng giải tỏa bớt :D…Nhưng mà rồi, biết thế chứ cũng biết làm sao được, giải pháp là giải pháp không phải nhà trường muốn là được, và chuyện vẫn là thế thôi…Mọi người cùng hỏi, :< biết đến bao giờ?

À, chuyện này nữa, hôm nay bộ môn Tiếng Anh được phân công chuẩn bị cho hội thảo, và trong bộ môn mình nằm trong danh sách được phân công. Trưa đi lấy trái cây, rồi vừa ăn cơm xong đã lo xách túi lên, đầu giờ, cuối giờ dọn rác, dọn bàn, dọn bánh trái không nói, không nhờ được ai con trai (dù có người đứng ở đấy hẳn hoi), 3 người quyết định tự mình giữ cửa, tự mình đi khuân 3 thùng nước suối từ dưới tầng dưới lên tầng trên, trong khi 3 cô lướt thướt áo dài! =) Kệ, cũng chẳng có gì không khuân được, việc gì phải cần đến con trai :) Mà mấy chị em ấm ức :D, mình cũng thấy tức cười thế nào đó cho cái sự galant.



Ở nhà
Chạy về tới nhà là ngay ca dạy tối, cũng ko mệt lắm, khá vui ^^
...

Mỗi ngày của mình, nếu kể lơn tơn hay muốn tản mạn ra thì rất nhiều và khối chuyện lớn nhỏ, nhưng mình không thể ghi chép lại tất cả ^^, và mình cần dành thời gian cho nhiều việc khác nữa, và 12h hơn rồi, mình đi ngủ đây ^^




Mỗi nụ hoa luôn mang trong mình một vẻ đẹp, một mùi hương và một ý nghĩa riêng của nó. Dù là một ngày buồn, dù là một ngày vui, dù là một ngày buồn vui trộn lẫn, mình luôn cảm thấy hạnh phúc khi được sống và lớn dần lên cùng với cuộc đời này.

“Mỗi ngày là một nụ hoa, nở ra nở ra tươi thắm...”



Read Full Post

Saturday, February 13, 2010

Entry 30 Tết

(Pic by my Dad - from my latest photo album ;) )
Những ngày cuối năm, thời gian trôi qua nhanh kinh khủng! Trôi vèo vèo vù vù, chưa kịp làm gì, kể cả viết 1 entry tổng kết năm cũ như thường lệ. Giờ chỉ  còn có hơn 1 tiếng nữa là Giao Thừa rồi ^^.  Tranh thủ viết vài dòng vậy (làm không coi kịch Táo như mọi năm luôn :P) (và thật ra, mấy dòng này toàn copy từ album description mới viết hồi nãy ko chứ gì hehe :D)

Năm 2009 như vậy là sắp khép lại rồi.

Năm 2009 - Một năm mở đầu bằng mùng 1 hay gì đó làm bể ly =)) Thật kinh dị, mình nghĩ ko sao và quên đi nhưng rồi trong năm cả một chuỗi sứt mẻ, chết chóc, chia ly đau khổ. ( Bởi vậy từ giờ sẽ cẩn thận ly tách hơn! )

2009 - Một năm mình không hẳn có thể gọi nó là bước ngoặt, lắm thất bại là đằng khác!, nhưng quả thực là một năm có nhiều trải nghiệm, mình đã có thời gian hứng lên tung tăng dung dăng làm những việc trễ muộn như PG, MC… những việc mà bạn bè đang lo tìm việc hông ai rảnh hơi làm =)), và đương nhiên những việc này là trải nghiệm đã qua ^^. Sắp tới làm giảng viên mình sẽ ko thể (à ko, hạn chế đúng hơn :D) nhí nha nhí nhảnh làm những việc như vậy nữa.

2009 - Một năm với những chọn lựa khá khó khăn, cố gắng, nước mắt, và thay đổi… Nhưng là một năm có ý nghĩa và bài học riêng của nó.

Đây là thời điểm ý nghĩa để nhìn lại 1 năm qua… ^^ Nhưng mình sẽ không viết nhiều thêm về những chuyện đã qua trong entry này nữa, mình chỉ có thể thấy, mình đang lớn lên (hay “già” … dặn :D thêm ) cùng thời gian (nhưng vẫn tươi trẻ :">) và đang muốn đón nhận những gì sắp đến một cách tốt đẹp nhất ^^

Chưa bao giờ mình thấy thời gian qua nhanh và còn nhiều việc chưa làm như Tết năm nay (bữa h chơi bời quá nên tồn đọng mấy cuốn sách chưa soạn, sau vài mùng là phải vắt giò lên cổ mà chạy may ra mới kịp :P). Uhm, cũng chưa khi nào phải viết entry vội vã gấp gáp và lung tung lang tang như thế này hehe :P. À, lát phải xuống ủi đồ nữa chứ :P.

Không còn nhiều thời gian nữa là qua năm mới rồi ^^. Năm nay sực nhớ ra ước mơ ngày xưa là được đi đón Giao thừa ngắm pháo hoa với người yêu ^^ Giờ vẫn còn ước mơ đó, vấn đề là không biết bao lâu nữa, hay trong đời này có thực hiện được ko :)) Lạc quan lên thôi ^^  Trước mắt thì năm nay tiếp tục ở nhà và leo lên sân thượng ngắm pháo hoa, nhớ ra là sân thượng mình nhìn được pháo hoa tứ phía, lên đấy hít thở thoáng đãng bao la khí trời và gió đêm ^^ Vẫn nhớ ngày xưa Giao thừa đầu tiên cháo đthoại và hát “Make a wish” dạt dào tình yêu trên đó ^^. Năm nay đã khác rồi. Nhưng may là, mình vẫn phấn khởi vì một số niềm vui ... thật khó hiểu :”> Hehe Nói chung, vui là được rồi, lát nữa sẽ ngắm pháo hoa, đón giao thừa, cầu chúc, và chào đón những niềm vui mới :X

“Và em đã biết anh chiều qua, người em vẫn thấy khi nằm mơ, người vừa hiền khô dễ thương lại vừa đẹp trai nhất vùng đến theo cùng hoa cỏ mùa xuân…” =)) Hơi đâm hơi cho entry này, nhưng thật bất ngờ là Tết năm nay mình vẫn có hứng để hát bài này :D

À,  và năm nay là Tết đầu tiên mùng 1 mình sẽ mặc áo dài, lì xì bà và mấy em (dù tiền Tết ko có bao nhiêu hết nhưng mình cũng bon chen và muốn lì xì hihi)

Ko nói linh tinh nữa, mà cũng lâu lắm rồi mới viết entry linh tinh thoải mái như thế này =)) Giờ đã 11:30.

Khép lại entry, KT xin gửi đến mọi người (và KT nữa :D) lời chúc Vạn sự như ý, sức khỏe và thật nhiều may mắn, thuận lời trong năm mới : Năm Canh Dần 2010 thật an khang - thịnh vượng nhe ^^ Ăn Tết thật vui vẻ ^^

Chúc mừng năm mới :X
 

Read Full Post

Wednesday, December 23, 2009

Entry written in Season of magics :P

Entry written in Season of magics ^^
                  also Season of love, of memories, and of faith ^^


Hôm nay đã là 23/12. Hơi ho, chưa hết. Trời cũng không lạnh lắm. Buổi tối vừa rồi hơi lam nham. Nhưng hiện giờ thì thấy thật bình yên và thanh thản.

Mấy bữa nay máy tính để bàn không vào Windows được (sau mấy lần bị cúp điện ngang giữa chừng), làm hết tối này tới tối khác phải ngồi cài lại cài lui mất bao nhiêu là thời gian , hoang mang và nhan sắc :D. Hôm nay thì ok rồi ^^ . Sợ quá nên lần này phải copy ổ D ra ổ cứng ngoài hết cho yên tâm hơn. Bao nhiêu là hình, là file, là folder kỉ niệm của bao nhiêu năm trong đó...
Office chưa cài lại, nên giờ đang soạn entry trên Wordpad :P. Cảm giác cũng là lạ.
Import hình và tình cờ ngó lại vài tấm hình cũ, lạ lạ quen quen. Rồi bắt gặp một thư mục Xmas songs mình chép từ năm nảo năm nào trong đó, vậy mà bữa giờ chẳng nhớ, mấy bữa trước lại vừa đi download thêm một collection. Thế là bật hết lên nghe. Đúng là nhạc Noel. Không chỉ mang lại cảm giác yên bình, ấm áp, mà còn thấm đẫm bao tình cảm và ước nguyện tự đáy lòng...Những gì không vui cũng muốn tan đi như tuyết :) Noel luôn khiến con người ta biết nâng niu hơn, lãng mạn hơn, và tìm đến những niềm hạnh phúc yêu thương thật con người...

Lâu lắm rồi mới vừa viết entry, vừa nghe nhạc, vừa để lòng mình du dương theo lời nhạc và... được vỗ về :) . Viết ko suy nghĩ nhiều :P

Và nhạc Noel 1 năm nghe 1 dịp có khác. :P Cảm giác vẫn mới nguyên.

Some of my favorite Christmas songs:
-Jingle bell rock
-Santa Claus is coming to town
-Rocking around the Christmas Tree
-All I need is you this Christmas
-Christmas needs love to be Christmas
-Last Christmas
...
...

:P
Và vừa mới nghe thêm mấy bài này, là lạ:

Lonely This Christmas
Where are you Christmas
Please come home for Christmas
It's The Most Wonderful Time Of The Year
...

Merry Christmas ^^

Best wishes.

                                                 

Read Full Post

Tuesday, December 8, 2009

Graduation Day Nov 28, 09

Tuesday, December 8, 2009 at 11:52pm


Ban đầu, mình không trông chờ gì nhiều ở ngày lễ tốt nghiệp. Vì mình nghĩ, buổi lễ diễn ra xong thì cũng có hề gì, cuộc sống hiện tại của mình vẫn thế, vẫn công việc đó, ko có gì thay đổi, có chăng là được gặp lại vài người bạn. Trước hôm đấy, thậm chí có đứa bạn còn nhắn tin bảo suýt ko biết hôm đó là lễ tốt nghiệp. bởi vậy thấy nghi nghi…Khoảng thgian 4 năm làm mình có nhiều dự đoán trước và…cảm thấy thờ ơ , thờ ơ cũng như trước những buổi thi 1, 2 năm trước… Mình cũng chẳng nói gì với ba là hôm đó làm lễ tốt nghiệp, nhưng tình cờ, trưa đó qua, ba hỏi thăm và biết rằng lễ tn diễn ra ngay trưa hôm đó. Sự quan tâm của nhà làm mình bất ngờ và quên hết cảm giác riêng tư trống trải & thê thiết bên trong… Ba bảo, ngày Tốt nghiệp đánh dấu 1 chặng đường, là ngày ý nghĩa trong đời người. Thế là trưa đó ba chở T đến trường, kiêm luôn quay phim và chụp ảnh. Lúc đầu hơi ngại ko biết phụ huynh có được vào không. Nhưng tới nơi, trường đông nghịt và hoa bày bán hàng dài. Không khi sôi nổi như buổi tựu trường lớp 1 :P . Phụ huynh đông kín trường, bạn bè cũng đông kín trường, lon ton chạy vào thay đồ. Sau này xem hình của mấy bạn khác mới thấy, có bạn ở tỉnh đưa ba mẹ lên trường từ sớm chụp ảnh kỉ niệm, ngày của ý nghĩa và thiêng liêng.

Hôm đấy, ngồi sau lưng ba trên đoạn đường lên trường và về nhà, con đường đó mỗi sáng này mình vẫn đi, nhưng cảm xúc thật khác. Bỗng chốc, cảm thấy mình vẫn thật bé nhỏ :P , vẫn như 1 buổi sáng hôm nào. Cười và chìm trong một nỗi niềm hân hoan thiêng liêng lắm. Nhớ đến buổi đầu tiên đi học, nhớ đến những sáng ngày ba mẹ đón đưa, nhớ đến đoạn đường hồi hộp lo lắng trong những kì thi tuyển, nhớ đến những lần xem kết quả thi hay nhận thưởng, nhớ đến những ngày còn đi học, từ mẫu giáo, lớp 1 và đến giờ…Mình trân trọng ngày lễ tốt nghiệp hôm đó, dù buổi lễ tổ chức có phần lộn xộn và xô bồ . Album ảnh thiếu hình chụp với ba mẹ. Nhưng ba mẹ mình ko thích chụp hình, để dịp khác vậy :)

Mình ko nghĩ 4 năm đại học mình học hiệu quả. Nhưng sau 4 năm, mình đã thay đổi nhiều. Có cái dở hơn, nhưng cũng có cái tốt hơn. Cũng giống cái hình ảnh mình còn nhớ trong cái cuốn sách kỉ niệm HN tặng love day hồi mấy năm trước tại cái quán cơm chay :) : Đi thẳng rồi lại quẹo phải, đi thẳng rồi lại quẹo phải, sẽ có lúc người ta vô tình quay lại điểm xuất phát ban đầu :) , nhưng tại điểm ban đầu đó, ta đã nhìn mọi thứ với một cái nhìn khác, có thể là trưởng thành hơn… và cuộc hành trình lại tiếp tục…

Ngày tốt nghiệp thật sự khép lại 1 chặng đường. Nó cũng tình cờ diễn ra, sau cái buổi sáng đầu tiên thức dậy với cảm giác thật khó tả :) Buổi sáng sau cái hôm đã lấy hết sự tỉnh táo, kiên quyết để nhìn nhận và chấm dứt…, dù vẫn lắm những yêu thương, cho 1 con người, nhưng đó là con người chỉ còn trong quá khứ rồi :) .
Đôi khi thấy mình đủ mạnh mẽ và thông suốt, nhưng đôi khi, thấy muốn tựa vào một bờ vai…:) Hiii, but first be your own hero Thy :)

Cả tuần rồi bịnh lên bịnh xuống. Tinh thần nh khi cũng như sóng nước lúc xuống lúc lên :P . Rảnh rỗi toàn search mấy bài horoscope, ăn ngũ cốc, ngồi chiêm nghiệm và … gật gù =)). Sau 1 thời gian bẵng đi và đọc lại, bao giờ mình cũng nhận ra thêm được điều gì đó thú vị … Quả thật có những điều thật kì lạ và bí ẩn :P .
Thôi chấm dứt entry. Sau vụ hôm trước thấy tốt nhất ko up thêm cái gì lên wall. Và hôm nay chỉ định viết cái description cho cái Nov 28 album, chủ trương 1 2 chữ. Thế mà cuối cùng thành dài quá nên thôi up thành note luôn :) ). Tức cười mình thật. Sắp tới kiếm 1 chỗ nào viết blog, ko xài fb nữa, chui vô vất vả quá. Mà chả biết nên tiếp tục blog bên nào T_T multiply (có blog cũ, có photo albums :D ), wordpress (có blog cũ, ko có friend list, ko có photo album, chắc mình ko chọn wordpress :<), opera (ko có blog cũ T_T, có photo album), 360+ (có updates trên Y!) ?
Trích 1 trong số mấy đoạn hay hay về Pisces ;)
…The two fish’s reversed directions symbolize the choice given Pisces; to swim to the top – or to swim to the bottom and never quite reach his goals. Pisces must learn that he is to serve mankind in some way, and eschew worldly possessions.
Pisces must learn to swim without getting lost rather than flowing upstream and downstream unable to decide which stream will lead to their destination. Pisces then learns to go with the current that best serve their interests within their potential.
In spite of their natural timidity, they often become some of the finest performers in the theater. But, only if they fight their distaste for the hard work of grueling rehearsals, and the dullness of the dreary, but necessary years of experience. Memorization is never a problem. The Pisces memory is legendary. Neptunians accept most storms with tranquil equilibrium. When Pisces has a feeling something will happen, it usually does.
While Cancer offers food to show their love, and Scorpio offers sex, Pisces offers friends, family, and even people they hardly know, the deepest compassion from the very depths of their soul. Few signs would be as willing to forgo personal pleasure on behalf of another. Yet all this giving can wear out a Pisces over time, and sometimes they simply don’t know how to stop giving. When you feel stretched, take private time to go to a place near water. There you will find time to meditate and center yourself. Go alone or with one person who supports you emotionally. Give yourself space to breathe.
Can’t get away? Then take frequent baths or sensuous showers (complete with a good, rich body shampoo…Pisces regains their sense of self and regains their inner motivation when near water–nothing else is as powerful a natural tranquilizer.
…..

thôi khép entry lại tại đây.


These photos were imported from my old blog address. The import job has jumble photos and removed all captions. 
You can also view the album on my Google photos.


***

































































Read Full Post

Blog Contents by Date

TOPICS

...