Showing posts with label My Works. Show all posts
Showing posts with label My Works. Show all posts

Monday, February 1, 2021

Thi vẽ tranh


Tuần trước, trường nhóc con mình tổ chức hội thi vẽ tranh acrylic dịp Tết. Mỗi gia đình tham gia vẽ cùng con ở công viên trong khoảng thời gian 30'. Vui sao, tranh của nhóc được giải nhất.
Đây là bức acrylic on canvas đầu tiên của con, cũng là giải thưởng đầu tiên mà nhóc con có được trong đời nên mình thấy phấn khởi, và vui khi đã góp phần giúp con mình có một “tác phẩm” dễ thương, một kỷ niệm đáng nhớ, và cũng là làm một điều mà mình đã rất lâu không làm: vẽ tranh.


Đã quá lâu rồi, mình không cầm tới cây cọ. Chuỗi biến cố xảy ra đã để lại những ảnh hưởng không lành, mình đã mang cất đi nhiều thứ vào sâu trong góc khuất, gồm luôn cái giỏ portfolio case to chảng với ngổn ngang đủ màu, cọ, bút, giấy, artworks v.v. Mình rời bỏ nhiều thứ mình từng làm thoải mái trước kia, ngưng hoạt động trên giấy, chỉ vẽ trên máy, và chuyển sang những khô khan khác, không còn cảnh bày trí, lấm lem, luệch quệch, mơ mộng. Khi gặp ai đó tự hào khoe tranh tự vẽ đang chưng đầy tường nhà hay rủ mình vẽ không, mình chỉ khen hoặc cười trừ, như mình không biết vẽ...


Pansies by window - Thy 2014

Thật ra, nhiều năm trước, mình đã paint vài bức acrylic trong một class về Colors, dù mình không học painting. Lớp đó và mấy bức tranh đó là kỉ niệm gắn với thời hồn nhiên của mình. Mọi người trong lớp rất nice, nhiều chị trong lớp đã có kinh nghiệm paint nhiều năm và vẽ trên canvas to bự hoành tráng, còn mình thì, gv kêu paint thì mình cứ paint thôi. Nhớ lần đó, mình chưa thật ưng ý về tranh của mình, nhưng bất ngờ là tới giờ critique lại được cô giáo & các bạn khen nhiều. Biết Mỹ hay niềm nở khen nói xã giao nên thực sự ít khi nào mình để tâm, nhưng lớp đó thì Asians đa số, mấy bức khác thì mọi người nhận xét ầm ờ, nhưng tới mấy bức của mình thì lại được ngắm nghía và khen nói nhiệt tình, cô còn bảo là đẹp giống tranh trường phái Nhật Bản gì đó, làm mình cũng thấy ngại, vì mình biết tranh mình mới vẽ nhìn còn "gà". Do lười mua canvas nên lần đó mình chỉ paint trên giấy, định sau rồi sẽ vẽ thêm những bức khác đẹp hơn trên khung vải, không ngờ sau này quay cuồng bận bịu và sau khi chuỗi biến cố oái oăm xảy ra, mình đã mãi chưa thể thực hiện ý định đó.

Vài bức tranh mình vẽ năm 2014 - tĩnh vật tự chọn 

__

Duyên sao, tháng rồi trường nhóc con thông báo tổ chức hội thi vẽ. Trường chuẩn bị sẵn hết canvas, bút, cọ, màu cho bé và gia đình cùng vẽ tại chỗ ngoài công viên - một cơ hội tốt cho nhóc con mình được vẽ trên canvas. Cũng may, lúc đó VN chưa đưa tin bùng dịch.

Tham gia cho vui nhưng tất nhiên nếu có giải thì càng vui hơn. Để giúp con mình có thể tự vẽ là chính, mình xem nên chọn vẽ cách nào dễ, fun, hợp với nhóc hyper ít tập trung lắng nghe này. Thế là, mình đã đem theo cotton buds để nhóc chấm chấm chấm hoa cỏ, sẽ easy & fun. 

Tới lúc bắt đầu thi vẽ, nhóc bỗng phấn khích đòi vẽ xe Mcqueen & race track, trong khi chủ đề thi là xuân, Tết. Thời gian 30' thôi nên mình gấp rút nghĩ nhanh sang ý tưởng nào vừa cho nhóc được vẽ xe đua mà nhóc thích vừa vẫn khớp chủ đề xuân nhà trường yêu cầu. Thế là đã ngẫu hứng cho ra đời bức tranh chủ đề "Chở xuân về nhà" này.

Chở xuân về nhà

Thầy Nhân hoạ sĩ hội mỹ thuật tp và cô Lisa hiệu trưởng là hội đồng giám khảo, mỗi lần ghé qua đều thấy nhóc đang “tung hoành” cầm cọ quẹt và cotton buds chấm chấm chấm rất khí thế nhiệt tình say mê :)). Nhóc con vốn không dễ lắng nghe hay chịu ngồi yên để vẽ đâu nhưng nhờ ảnh thích xe mcqueen và thích cầm buds chấm nghịch màu đúng như mình dự đoán nên mọi thứ diễn ra vui vẻ. Thầy Nhân gợi ý nhắc vẽ cây hoa - thật đúng hợp như ý mình đang định cho nhóc vẽ, cô Hồng cô Châu cô giáo của nhóc cũng ghé qua xem, ai cũng dễ thương hết. Vẽ màu trên canvas thật thoải mái, phóng khoáng và tự do. Mình chỉ phác sơ rồi chỉ chỗ cho nhóc tha hồ quẹt vẽ, khúc cuối sắp hết giờ mình mới phết sửa, touch up, nhấn thêm vài details. Trước nay chưa bao giờ có vụ paint cấp kỳ trong 30' như vậy, quệt sơ xong vừa kịp, nhìn lại "tác phẩm" thấy cũng thật dễ thương. 

Lúc nộp bài, bức tranh Mcqueen chở hoa xuân của nhóc bị xếp ra mép ngoài cùng, bị "ra rìa" đúng nghĩa đen lẫn bóng: hội đồng chấm điểm cả buổi hoàn toàn không ngó ngàng gì tới tranh nhóc mà dành toàn thời gian đứng cân nhắc lựa chọn những bức khác xếp ở giữa. Đã vậy, do mình thích tranh nổi nên cố tình chấm màu dày, lúc nhóc nộp tranh thì màu vẫn chưa khô, sau khi nộp chắc ai đó đã sơ ý cầm vô nên tranh bị lem mấy đường. Tình hình thế nên mình tưởng chắc không được giải gì. Lúc trao 5 giải khuyến khích cũng không đến lượt. Ai ngờ lúc cuối công bố nhóc được vô top 3, rồi được luôn giải 1   🥳

 Tranh nhóc xếp ra ngoài cùng, bị "ra rìa" đúng nghĩa đen lẫn bóng luôn.
Ai ngờ lúc cuối công bố được vô top 3, rồi được luôn giải 1.


Thầy Nhân giám khảo nhiệt tình và rất tinh tế. Lúc nhận xét trao giải, không ngờ thầy còn để ý thấy nhóc đang mặc áo có hình xe Mcqueen.

quay được lúc nhận xét trao giải


Ông bà biết đứa cháu ngây ngô, hyper mà vẽ được giải 1, vui cả mấy ngày. Còn thằng nhỏ thì chưa hiểu lắm, lúc thấy bạn được lên nhận giải thì ở dưới mừng nhảy tưng tưng vỗ tay kêu tên bạn, tới lượt nhóc lên đứng cầm tranh lãnh thưởng thì mặt bí xị, bẽn lẽn, chỉ muốn mau được đem tranh Mcqueen về nhà. 
Kế hoạch của trường là 30/1 làm con đường hội chợ Tết, gian hàng, ẩm thực, để mấy nhóc trình diễn văn nghệ (tập tành hết rồi) và sẽ trưng bày tranh của mấy nhóc đã vẽ, xong rồi gửi lại tranh về cho gia đình, nhưng tiếc là do covid lại bùng lên, trường phải cancel hết lễ hội vào phút chót, và hôm nay bắt đầu cho nghỉ học. 


Mình ngắm lại tranh Mcqueen chở xuân của nhóc, thấy ngộ nghĩnh, thú vị. Mình già rồi nhưng thích tranh quệt ngẫu hứng, cute cute thoải mái kiểu này.  Nếu muốn, mình cũng có thể vẽ lại tranh này trên máy và làm thành animation cho xe chạy, chắc nhóc cũng sẽ thích.

__


Tranh mình vẽ 6, 7 năm rồi mà vẫn có cái
thấy hợp tâm trạng

Với mình bây giờ, cọ màu và mọi thứ vẽ vời lãng mạn đã như một tình bạn cũ, đẹp, nhiều kỉ niệm, nhưng vụt xa, không biết khi nào trở lại. Những biến cố xảy ra đã bẻ ngang nhiều thứ, kể cả bản thân mình. Đôi khi mong có ai có thể mang lại cho mình ấm áp, niềm tin, giúp vực mình dậy, kéo mình ra khỏi những chông chênh, khổ tâm, mắc kẹt, rối bời này, để có thể cảm thấy thật sự hạnh phúc. Nhưng rồi tự biết chẳng ai thật sự muốn hay thật sự có thể giúp mình làm việc đó, ngoài chính bản thân mình. 



Mình cho thằng nhỏ coi hình chụp tranh hồi xưa mình vẽ, hỏi thấy tranh mẹ vẽ  đẹp không, nhóc con trả lời “- Xấu quá trời xấu luôn”.  Con nít chắc không biết nói dối. :p
Mình liền đưa hình tranh Mcqueen bữa trước vẽ ra hỏi nhóc có thấy đẹp ko, nhóc liền trả lời ngay : “Dạ đẹp” :))


Thôi không viết quá linh tinh. Tóm lại,

Bức tranh "Chở xuân về nhà" và giải thưởng đầu tiên trong đời của nhóc con là một kỷ niệm vui cho nhóc và cả nhà, và đã như chắp bút tự vẽ tặng cho chính mình một nụ cười giữa những ngày ảm đạm.





"Yesterday - Today - Tomorrow
Each day is as special as you want it to be."

RELATED POSTS


Read Full Post

Monday, December 15, 2014

Life is rosy - My title sequence animation



This is one of the animations I created lately - an opening title sequence for a movie. This time I experimented with camera panning effects and the result is lovely! Background music is a joyful song by Jess Penner - "Life is rosy". Hope this lifts your mood up and that Life is rosier for you, for me, and for all of us. :)

Read Full Post

Friday, October 24, 2014

My animated cat



:)

Long time no new post. Let me share with you a short animation I made. Hope this cheers up the page and brings you a smile.

It is lovely to bring life to silent images. This is a walk cycle of my animated cat. I drew the cat, mountains, flowers, river (or road, it's up to viewers' imagination), butterfly... then animated them.

Read Full Post

Tuesday, June 24, 2014

My drawings

Late sunlight sneaking through the window when I was drawing...

So I am drawing again. After quite many years.

I remember, when I was young, I once read a question of why bother to draw while we can photograph. 

At that time, I was confused and unsure of an answer.
But now, I have developed more insight.


Let me share with you my drawings and some fun that I have with drawing.
And this part is also fun - to look at my works again and title them ;) 


***

Read Full Post

Thursday, May 22, 2014

Digital Illustration Project: My sunflower




This is the 3D sunflower that I drew every single details from scratch in Adobe Illustrator.





Read Full Post

Wednesday, February 5, 2014

Some of my old "works"


May I wager that we all have some self-produced works in the past (drawings, paintings, writings...) that we love to see again?

When I was a pupil, then a student, I had lot of hobbies & produced quite a lot of works, these ranging from self-published books, illustrated song books, self-produced comics, drawings, paintings, handmade cards, crafty items, handmade toys, hand-writing collections, stamp collections, to a collection of my essays... what a long list! =p I always kept these carefully... as I knew someday I would love to see them again. :)

Read Full Post

Friday, April 30, 2010

Làm “kim-pak”



Hình như entry này hơi giống entry hài giải trí ngày nghỉ  :”>
Mở đầu có lẽ nên sơ lược về khả năng nữ công gia chánh của mình, mất công sau entry này lại bị hiểu lầm là vụng về cục mịch >:P

Thật ra, một thời tự hào (bây giờ vẫn tự nhận thấy) là mình khá khéo tay :D. Từ thời tiểu học đã thích và xếp tính ra cũng 1 bọc orgami đủ thứ con và đủ thứ hoa; rồi chuyên gia sưu tầm và thực hành mấy chuyên mục khéo tay trên tv hay trên báo Nhi đồng, Rùa vàng, Khăn quàng đỏ, nào là làm đồ chơi, ép lá ép hoa thành tranh; sau đó là một thời niên thiếu say mê làm hoa, làm thiệp, thắt vòng tay, làm đồ dùng bằng carton … v.v. Nấu ăn thì từ bé đã coi mẹ làm bánh bông lan, bánh flan, và tự hào về một thời lẫy lừng chơi đồ hàng pha chế đầy sáng tạo, chưa kể những năm tháng đam mê đổ rau câu đủ kiểu và tất nhiên là đẹp và ngon hehe

Rồi :D, nhưng đó là thời niên thiếu. Còn bây giờ bị đổ lười =)) Một phần vì mình không có động lực và đủ siêng năng để ngồi làm những món thủ công mà mình đã làm qua và biết qua rồi ^^, và phần khác, mình cũng không có cảm hứng vì ai để sáng tạo hay ngồi mày mò tỉ mỉ đặt tình cảm vào làm quà tặng nữa. Trong mấy năm qua về mặt nấu nướng, mình càng thấy mình… thua cả mình thời mình con nít :P Mà dù sao, bề dày các món mình còn biết làm hiện nay cũng nhiều chứ :D , bao gồm chiên khoai tây, chiên chả giò, chiên trứng, chiên bông cải lăn bột, chiên bột chiên, cuốn bò bía, cuốn bánh cuốn, xào cải chua, nấu mì gói :D … toàn đồ nóng, toàn mấy món mình thích ăn :P Không phải mình dở, mà vì mình không thích ăn và càng không thích đụng tới thịt cá máu me, còn những thứ khác thì chắc chắn dành ra thời gian học hỏi 1 tí sẽ biết làm thôi. Ai chê mình con gái mà không biết nấu nướng gì thì cứ chê, mình không quan tâm, vì mình hiểu với mình quan trọng là có muốn làm hay không, còn tự tin mình mà đã muốn làm thì chắc chắn là rồi sẽ đều đẹp và ngon. ^^


Sơ sơ tiểu sử nữ công gia chánh của mình như thế cũng tạm đầy đủ, bắt đầu nội dung hôm nay. Hôm nay sau một số ngày dự định nhưng liên tục trì hoãn vì nhiều lí do :D, mình đã quyết tâm xắn tay lên vào bếp làm kim-pak.

Haha, rất vui, nhìn cái cuốn kim-pak đầu tiên của mình mà cười không chịu được:
nhìn nó tội nghiệp, luộm thuộm và đúng ngáo như 1 đứa vừa ngủ dậy chưa kịp chải đầu =)) :D

Lí do xấu xí như thế là do:

1/ mình chưa xài rong biển lần nào, cái hướng dẫn sử dụng ác thế lại là tiếng Nhật, tiếng Hoa =)), thế là có biết gì đâu, trước khi đi tắm đem nhúng rong biển vô chậu nước tưởng cũng phải chờ vài chục phút :D cho nó…nở ra, ai ngờ chưa tới nửa phút rút lên coi thử thấy nó đã muốn nhèo ra >.<
2/ dao cùn cắt ko đứt :D
3/ đơn giản, lần đầu mà, chưa có kinh nghiệm :D

Nhìn nó xấu thế nên mình xử ngay tại chỗ :P để còn làm thêm cái khác. Ăn cũng được, chắc nhờ nhúng vô cả chén mayonnaise :P, toàn thích ăn đồ béo ko, ko mập lên cũng uổng =))

Cuốn thứ 2, tự tin sẽ làm tốt hơn. Cái rong biển đỡ ướt hơn tí nhưng bị rách hơn T_T. Kệ. Và thấy mình cũng hay, lần này không còn bỏ mớ cơm nấu từ “gạo thơm Nhật mềm dẻo” mới mua về rồi lấy muỗng ém lơ sơ như lần đầu nữa, lần này rất sáng tạo :D, tự quệt mayonnaise vào cơm luôn, nhờ thế nên lớp cơm dễ nghe lời, gọn gàng và chắc hơn lần đầu, quá thông minh =))
Không khắc phục được lí do rong biển và dao cùn nên tác phẩm chưa hoàn thiện, nhưng có tiến bộ hơn lần đầu :D, huy động cái đĩa đẹp đẹp để tôn vinh sắc đẹp còn khiêm tốn của mấy cuốn kim-pak trong 2nd attempt của mình lên :D

Hehe, tóm lược chỉ có thế. Mình lười bình luận hay viết thêm quá.

Mọi người nghỉ lễ vui vẻ ^^


Read Full Post

Friday, August 24, 2007

Entry for August 23, 2007

Ra về. Nhìn sân trường bỏng nắng mà ngán ngẩm. Một mình, đi bộ trên con đường khô khốc bụi. Nắng chói rát át cả bóng cây. Vậy mà không hiểu sao lại cứ thong thả và không muốn đi nhanh. Chắc lại nghĩ vu vơ gì đó. Nhấm nháp cái vị “trưa vắng” mà lại không thấy buồn (tại hôm nay tâm trạng vui tươi). Mà hôm nay tự dưng lại thấy vui thiệt lạ ^^, không giống như mấy buổi chập choạng hiu hắt vừa rồi - nhất là cái hôm gần đây nhất, đi về một mình, đeo trên vai cái cặp nặng nề, nhìn chiều, rồi tự dưng cũng mệt nhoài. Não nề buồn kiểu như “chiều một mình qua phố” (nói nhạc bài này thôi chứ còn nội dung thì không giống đâu)...
***
Nắng thật gắt. Băng qua con đường ào ạt xe, rẽ vào hẻm nhỏ có phần yên tĩnh hơn. Cũng khô ran. Nép sát vào lề mà vẫn đi trong lỗ chỗ nắng. Cũng không sao ^^. Nắng vậy mà vui á. Nhìn lên cái cây mãng cầu nhà kia. Mấy hôm trước đi ngang cũng để ý rồi, mà thấy buồn nên không thèm săm soi tìm trái. Hôm nay lại hớn hở vừa đi vừa nghía ^^. Vừa ngẩng đầu lên một chút là đã thấy ngay mấy trái con vô tư chưa mở mắt, thiệt là dễ thương . Mấy nhánh lá thon lấp lóa đan xen “râm mát đường em đi” được cỡ gần 1m . Nhìn thích thích. Vui vui ^^
Xe buýt trưa vắng khách. Tính hết cả tài xế, lơ xe cũng chỉ có 5 người. Thiệt khác với mấy chuyến xe chiều thường đông ngợp người nhưng nhìn ai thì cũng mệt mỏi và như muốn khép thu mình lại…

***
Xuống xe, đi bộ vào nhà. Nắng rọi mấy chùm (nghe văn vẻ hơn "nùi") dây điện in bóng trên mặt đường nhìn cũng ... hay hay. Tự nhiên thích đi lên những chỗ đó, giống như đi dây trên mặt đất á . Thấy đường bớt nắng...

Hihi, tóm lại là hôm nay vui , và thoải mái, và yêu đời, thỉnh thoảng vẫn hay cười, mặc dù sáng nay đi học quên đeo mắt kiếng, nhìn mỏi ơi là mỏi, nghe giảng không vô được nhiều, trưa về dạy tới 2 ca không kịp ngủ + bị đau bụng + chưa làm bài vở gì hết . Nhưng tóm lại là vẫn thấy vui. (có liên quan gì tới hôm nay trời nắng không cà )

***

Đọc lại, thấy nãy giờ viết thấy hơi bị khó hiểu và linh tinh thì phải .

Thành ra không viết nữa. Post thêm cái này cho entry hôm nay có thêm hình minh họa đỡ khô khan. Hình hồi sáng ngồi học thấy thời gian qua lâu quá nên ngồi vẽ - nguệch ngoạc thì đúng hơn.

***

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
(chú thích: hình post này là hình chụp nên nhìn hông đẹp bằng hình nguyên bản)
Lâu rồi không vẽ vời gì hết. Hôm nay vẽ lại thấy cũng không tới nỗi. Có mấy hình vẽ theo hình trên cây thước nhưng đẹp hơn hình mẫu , điều này có bạn Vũ thừa nhận (chú thích: là mấy hình có xin bản quyền = chữ ruler kế bên), có mấy hình thì tùy hứng nguệch ngoạc cũng đẹp không kém . Hậu quả là hôm nay không theo dõi bài đàng hoàng (thôi kệ, có gì rảnh sẽ đọc sách bù vào sau ) , nhưng kết quả là thấy khá thoải mái, và quan trọng là...hôm nay thấy vui ^^ ^^

Read Full Post

Blog Contents by Date

TOPICS

...