Friday, March 7, 2008

Entry for My 21st Birthday - March 2nd, 08 & the Birthday week ;);)



Mấy hôm nay bịnh và bận quá nên không update blog được (đang vừa ngồi viết vừa xì mũi đây nè T_T). Mấy cái thuyết trình, tiểu luận cuối tuần sau deadline rồi mà bây giờ vẫn chưa làm gì hết trơn…, bởi vậy bây giờ ngồi viết blog là 1 điều xa xỉ. Nhưng mà, hôm nay là 1 ngày hơi special 1 tí (Bữa nay 7/3, nhận được 2 món quà) + hiện tại đang vui + “rảnh” ra được 2 tiếng (do 2 nhóc kia xin nghỉ một buổi ôn ktra), nên tranh thủ lên viết entry một tí rồi đi ngủ, kẻo để nhiều chuyện tồn đọng lâu quá mai mốt quên bớt + viết không xuể <--nói tới nói lui, diễn giải dài dòng, chẳng qua là để bớt cắn rứt vì chưa làm bài á. Quyết tâm ngày mai bắt tay vào việc bù lại

Well, hôm nay 7/3 rồi, ngồi viết lại chuyện 2/3 có vẻ như cảm xúc không được “dâng trào” + đầy đủ như hôm trước nhưng để nhớ lại xem nào...

^^^^

2 tháng 3, 08,

Uhm, cuối ngày hôm đó và sáng hôm sau có hơi buồn 1 tí, vì có mong chờ vài người bạn thân, mà hình như tụi nó quên mất rồi. Lên lớp thì càng không có gì đặc biệt. Tới hôm nay vẫn chờ belated mà hông thấy, V, C, Th… Uhm. Mà thôi, không sao hết. Bù lại, từ nhiều hôm trước Sinh nhật, và mãi tới 3/3, KT nhận được nhiều lời chúc mừng lắm, bạn cũ, bạn mới và cả nhiều món quà dễ thương nữa. Cảm ơn mọi người thật nhiều, nhiều lắm, nhờ có gia đình, những người bạn dễ thương, quan tâm và vẫn nhớ đến KT mà March 2nd, 08 là một ngày cực kì đặc biệt, My Day, really . Thx again ^^

Năm nào cũng vậy, mặc dù không có tổ chức party mời người này người kia, nhưng nhà KT luôn chuẩn bị sẳn bánh trái, kem…để đón tiếp bạn bè, những ai yêu quý, nhớ và đến chúc mừng KT ^^ Như vậy thì thấy vui hơn vì mình cảm nhận được tình cảm của mọi người, chứ không phải, mời và bắt người ta đến.

Hihi, nhớ sáng hôm đó, mở mắt ra, lựa quần áo, chuẩn bị dạy học thì Litt điện thoại ^^^^ So happy. Nói mới được có 1 tí thì đã tít tít tít hết card rồi, phải chi cái card nó dài thêm. Xuống dạy học. Mới mở sách ra thì điện thoại lại reng. Mỹ Ly gọi, đại diện cho T3 chúc mừng luôn. Hihi, vui (giọng em đặc biệt lắm ML, nghe là đã thấy vui rồi ). Xong, vô dạy tiếp, điện thoại lại reng, quà tặng âm nhạc…Chạy ra chạy vô nghe điện thoại, một mặt thì hơi rối vì đang bận dạy, một phần thì thấy vui và feel something special

Mẹ đi chợ về mua thêm một bó hoa hợp màu với màu bánh kem nữa, đẹp lắm!! Lâu lâu nhà cắm hoa thầy đặc biệt hơn mọi ngày nhiều ^^

Dạy học xong, lần đầu tiên thấy Trung, Hoàng đi về chung đường à, trước đó toàn thấy 2 đứa dắt xe ra, mỗi đứa quẹo một hướng. Hehe, chắc đi chung để bàn tính vụ ăn chơi buổi chiều chứ gì. Tụi này bí mật cái gì mà chẳng thấy gì bí mật. Lại còn quay lại xin số điện thoại Trâm, Ngân nữa chứ. Lộ liễu quá Cute.

Một bất ngờ khác, nhận được hoa của Hoàng Nguyên ^^^^ Hoa đầy nhà luôn, hoa của mẹ, rồi hoa của HN nữa

Photobucket

Chụp kiểu này nhiều tấm lắm, mà post tấm này tiêu biểu nè:

Photobucket

Online , chat với Litt. Hot morning + afternoon, remember dear?

Đến chiều, Bình qua sớm nhất. Năm nào cũng tới hết ^^ Thương mày quá!

Photobucket

Nhờ Bình chụp giùm mấy tấm với mẹ nè

Photobucket
Bánh kem nè^^^^
Photobucket
Photobucket
Photobucket

(đang ăn trái dâu Không sao, chụp luôn ,
mở ngoặc, series này còn nhiều tấm khác)

Sau đó thì nhận được điện thoại của Tí điệu .

Tiếp đó là mấy em học sinh thân yêu kéo đến, trong khi chị Thy đang dưới bếp rửa chén è lưỡi. Đâu tính thông báo cho mấy em biết Sinh Nhật mình đâu, mà không ngờ mấy đứa nhiệt tình quá, cảm động ghê ^^

Ahem, to you - my beloved students:

This is your HOMEWORK, seriously ! I’m going to continue this entry in English so that you guys have a chance to practice your English whenever wherever. Do the translation yourselves. Haha, sợ chưa, thôi, back to Vietnamese tha cho tụi em đó! Mà nhớ học bài ở nhà, chị sắp tăng cường trả bài, dạo này tụi em bê tha quá, lo học hành cho đàng hoàng.

Hehe, tiếp tục, tụi nhóc tới đông đủ, bắt đầu trò chơi rất đơn giản mà vui : Tiến lên kaka

Chơi được một tí thì Ngọc Châu đến. Không ngờ năm nay còn nhớ he. Thx mày nhiều lắm. Năm nay thấy mày đẹp ra á. Kéo vô chụp hình kỉ niệm liền.

Photobucket

(tại đáp ứng yêu cầu “đứng thấp xuống” của mày mà nhìn tao trong tấm này lòm khòm quá >_<) Năm sau phải ở lại chơi một tí rồi mới được về à.

Tiếp tục.

Chơi bài ván mới, mới cầm lên một tí, chuông kêu. Thu tới. Big hug big hug ^^ Mà cũng bận việc nên không ở lại ăn tối. Mấy đứa này thiệt!

Photobucket

(oài, chơi bài có mấy ván mà sao tóc tai bù xù thế!)

K.Hùng tới, nhập sòng luôn.

Năm nay, tại nghe không chỉ có bạn mà tụi nhỏ (thêm Hoàng + Trung) kéo đến nên mẹ nấu nhiều món lắm, ngoài bánh kem, kem, dâu, bánh ngọt, còn thêm súp, cơm chiên v.v... ngon ơi là ngon ^^

Tụi em! Chụp nhiều tấm rồi măm nè

Photobucket

Măm măm măm

Chơi thêm một lúc

Mang bánh kem ra ^^

Đốt đèn cầy.

21 rồi nhá!

Photobucket

Hát.

Make a wish.

Thổi đèn cầy.

Cắt bánh.

Photobucket

Và măm măm.

Photobucket

_Ngon hông?

_ Ngon

Tới màn mở quà ^^ Thx guys.

Món nào cũng cute hết.

Photobucket

Đọc thiệp

Photobucket

Photobucket

(nhìn tấm này , công nhận bé Ngân đặt biệt danh ...(ko tiện nêu ở đây nhằm giữ gìn danh dự cho em nhỏ) là quá đúng. Thấy chị tử tế không

Giỡn thôi

Mỗi món quà đều có chụp với người tặng cả, tấm nào cũng đẹp (dù hơi tối 1 tí), mấy nhóc có muốn coi hình hết thì hôm nào đưa USB chị chép cho, chứ post lên không xuể, chỉ post vài tấm tiêu biểu chụp cả đám thôi.

Uhm, tới tối đó mới biết Hang N tới mà không kêu cửa. Người gì mà làm gì cũng lạ lùng. Hehe, chuyện nhận được quà của anh thì hơi ly kỳ à, để bữa nào rảnh kể sau. Tới trưa 3/3 đi học về em mới nhận được. 3 cuốn truyện tiếng Anh, không biết anh kiếm ở đâu. Mà đúng là quà em thích thật, vui lắm ^^, nhưng hình như hơi đắt hả. Cuốn “Alice in Wonderland” em coi hoạt hình rồi. Thx anh lần nữa ^^

Photobucket
(quà Sinh nhật năm nay nè ^^^^
Hình chụp trưa 3/3/08)

Sau Sinh nhật thì nhận được lời chúc mừng muộn cũng nhiều (chủ yếu là sáng 3/3), rồi hôm trước thì có điện thoại của T3, hôm nay thì quà bổ sung của NKH ( thx thx,nói là khỏi mà lì quá) thành ra Sinh nhật năm nay như dài ra thành cả tuần luôn…

Nói chung, cảm ơn mọi người rất nhiều, từ cái offline chúc mừng, cái comment trên blog, cái e-card gửi sớm (hay đúng ngày, hay muộn), lời chúc mừng qua điện thoại, hay món quà mang đến tận nhà…Tất cả những tình cảm và sự quan tâm đó, KT rất quý trọng và không bao giờ quên đâu. It’s YOUR LOVE & YOUR CARE & YOU ALL that make My Day so so so HAPPY & SPECIAL. Many Thx to You guys.

And big hugs to my dear 21. Happy New Age

By the way, mai 8/3 rồi ^^ Happy Women’s Day Quyết định sáng mai sẽ không nghỉ học, không phải vì lời ngụy trang “sáng mai học bù Nguyên lý thống kê” của khối mình, hehe, ngụy trang gì mà ai nghe cũng biết tỏng là tại đám con trai khối mình muốn kêu mọi người lên trường để tổ chức 8/3, mà vì nghĩ tới tình cảm + công sức chuẩn bị của mấy bạn, con trai ngoại thương khối mình đúng là rất tử tế, lịch sự và yêu quý rừng hoa xung quanh mình.

À, quên nói, vào ngày 4/3 vừa qua, KT đã nhận được “QUYẾT ĐỊNH công nhận chị Phạm Khoa Thy là hội viên chính thức của Hội LHPN phường 7, kể từ ngày 8/3/08” Oh, phụ nữ rồi á?


Read Full Post

Saturday, March 1, 2008

Tối March 01, 2008

Lúc nãy mới đi mua kem + bánh kem về. Kem thì kinh điển rồi, hầu như năm nào cũng mua, nhưng tin không, 11 năm rồi mới lại đi mua bánh kem mừng Sinh nhật. Bây giờ bánh đa dạng và nhiều kiểu đẹp thật. Sôcôla rồi hoa đủ kiểu… Mua một ổ kem sữa tươi nho nhỏ thôi, được tặng thêm cái dao cắt bánh và đèn cầy ^^
Tình hình là hôm nay không định thức khuya, với lại mấy hôm nay viết nhiều cái entry dài thườn thượt quá nên chắc độc giả cũng mỏi mắt hết rồi, thành ra entry tối nay viết ngắn ngắn một chút.
Nói tóm lại là từ chiều tới giờ vui lắm. Nhận được nhiều lời chúc trên mạng nè (năm nay chúc sớm quá chừng, có “người tốt bụng đột xuất” hỏi nhà để gửi quà nữa chứ, rồi điện thoại của mấy nhóc học thêm gọi qua hồ hởi hỏi số điện thoại mấy tên nhóm khác nữa, không biết tụi nó đang rủ nhau bàn tính cái gì. Mai chủ nhật, chủ nhật đặc biệt hơn mọi ngày một tí, nhưng lịch trình thì sáng sớm mai sẽ vẫn dạy thêm lúc 8h. Coi bộ phải dậy sớm hơn để chụp hình ổ bánh kem trước. Ngày mai sẽ ở nhà, không đi đâu nhiều để tiếp khách + chờ điện thoại.
Uhm, hứa hẹn một ngày mai bận rộn mà vui vẻ. Đang mong chờ nhiều điều vào ngày mai lắm...^.^^.^

Read Full Post

Tản mạn trưa March 01, 2008

Photobucket
(1 trong những tấm hình chụp trên sân thượng chiều hôm qua ^^ )

Trưa thứ bảy, ra khỏi cổng trường nắng bụi, từ trong lớp đã đói đến run tay, mệt lả, lại cộng thêm mấy chuyện bực mình. Thật khó chịu. Cười không nổi.
Nhưng an ủi hôm nay là ngày đặc biệt. Thứ nhất, vì hôm nay là thứ bảy, trước Sinh nhật một ngày . Thứ hai vì… Ra khỏi cổng, nhíu mắt trông sang đã thấy ba đứng chờ…
Chẳng có gì hay ho khi học đại học mà để ba mẹ đưa rước, và KT càng chẳng bao giờ thích cảnh bắt ba mẹ phải lặn lội giang nắng chạy lên chạy về, tốn sức tốn xăng. Thế nên nhiều khi, cuối tuần được nghỉ làm, ba muốn đến rước nhưng mình từ chối... và đi xe buýt về như mọi hôm... Khi còn nhỏ, vô tư, không để ý nhưng lớn lên một tí, thấy công việc đưa đón vất vả quá chứ nào có sung sướng gì. Bởi vậy, dạo trước, mỗi khi ba mẹ đòi đến rước thì: Con lớn rồi! Con lớn rồi! Ba mẹ đến rước chi cho mệt. Ừ, thì con lớn rồi, cho đến lần nghe mẹ nói, nhưng mà với ba mẹ, đến đón con lại là một niềm vui... Bây giờ, thỉnh thoảng, đôi khi là một tuần, đôi khi là nửa tháng, những lúc ba mẹ hỏi “Khi nào về, ba tới rước”, nghĩ một tí, nếu không có gì bất tiện thì ngoan ngoãn trả lời, không giãy nãy, không ngại, không còn hậm hực ánh mắt hay dè bỉu của người ngoài, bởi vì mình hiểu: với ba mẹ, đó chính là niềm vui... Còn với con, đi học được ba mẹ đón về thật sự là một hạnh phúc. Nhưng chỉ là thỉnh thoảng thôi nhé! Sắp tới đăng kí thi bằng lái rồi, thi xong, chắc sẽ không có nhiều những thứ bảy mệt nhoài, hối hả đi vội ra khỏi lớp, và hạnh phúc thấy ba mẹ đứng chờ ở góc đường bên kia…Nhưng được chở ba mẹ sẽ càng hạnh phúc hơn nhỉ. Thật ra thỉnh thoảng cũng có chở ba mẹ rồi, mà ba mẹ ngồi đằng sau lâu lâu lại…“ngồi đằng sau hồi hộp quá!”.

Quay lại trưa hôm nay, xe chạy về, thẫn thờ nhìn hai bên đường và dòng người đăm đăm, suy nghĩ và lan man dư âm về những chuyện không vui trên lớp. Đến cây cầu, xe ngừng lại một tí vì phải chờ xe lớn phía trước lên cầu. Thơ thẩn nhìn xa ra con sông mênh mông nước đang lềnh bềnh trôi những mảng lục bình… bất chợt, xộc vào mũi một mùi… ặc ặc, nhìn qua, thấy mấy con heo đang thập thò trên cái xe đằng trước! Ra thế! Cái xe lớn phía trước là xe chở heo. Hèn gì! Cái xe lớn rồ ga lên cầu, mấy chiếc xe máy kiên nhẫn nổ máy theo sau. Cái xe to đến nỗi lấp gần hết cả cây cầu (cây cầu cũng không lớn lắm), cao đến nỗi chạy phía sau, KT vẫn có thể nhìn thấy những con heo đang đứng lúc nhúc, bập bênh. Bụng đang trống rỗng vì sáng nay chỉ ăn có một nhúm xôi gấc, vò ; vừa nãy còn nghĩ, nếu mình ăn cơm sườn như mấy bữa trước thì đâu có đói vậy..., thế mà, ngó mấy con heo trên cái xe đó, tự dưng chả còn muốn ăn thịt heo, thịt bò gì nữa…(mặc dù bình thường mình vốn đã không ăn thịt vịt, thịt gà, thịt chó, thịt cừu, thịt vân vân). Nhìn tụi nó tội lắm! Bị nhốt trong xe, mấy con mắt nhỏ xíu cứ chen chúc giương lên, nhìn xung quanh ngơ ngác, và không hề biết chuyện gì đang sắp xảy ra…Tự dưng được sinh ra, được nuôi nấng, được cho ăn, lớn lên, để rồi bị giết làm thịt?? Cái sự e ngại và câu hỏi cũ xì đó, lâu rồi tưởng đã lờ đi được, bây giờ lại trờ về. Thấy chua xót thế nào… Làm chà bông, lạp xưởng, sườn nướng, chả giò, bánh cuốn…Ăn ngon thì ngon thật, nhưng mà… Haizzzz, hồi còn nhỏ, cũng hay nghĩ làm sao có thể “giải quyết” cái vấn đề giết thịt này (ý nghĩ nghiêm túc à!), muốn con nào cũng được sống vui vẻ cả, nhưng chẳng biết làm thế nào, bây giờ cũng thế, đành chấp nhận thôi… Chứ cứ thấy tội và nói như mình thì chả có chăn nuôi và người nông dân thì lấy gì mà sống! Thôi thì cứ coi như là, mấy con heo đó, mấy loài gia súc đó, sinh ra, lớn lên và bị giết thịt để nó được sống có ích T_T … Nhưng mà, nhìn mấy con heo đó tội lắm! Trên xe, mấy con mắt nhỏ xíu như những cái chấm đen vẫn nhìn quanh vô tư và chẳng biết chuyện gì. Mà nghĩ, nếu như tụi nó biết chuyện gì thì sẽ càng tội hơn… Cái xe chở heo è è chạy đè lên hết những dàn sắt trên cây cầu và băng đi mất…

Bây giờ ngồi viết, nhắc tới chuyện này, chợt nhớ tới bài Donna Donna. Bài Donna Donna 2 bản tiếng Pháp và tiếng Anh, nhạc thì giống nhau nhưng ý nghĩa 2 bản này lại khác nhau hoàn toàn…Từng thích bản tiếng Pháp hơn. Còn nhớ lần đầu nghe bản tiếng Pháp là trong một bộ phim gì đó, lâu lâu lắm rồi, nói về một cậu bé, muốn trở thành người lớn, đến khi lớn lên, râu tóc bờm xờm rồi, muốn trở lại làm trẻ con nhưng không được nữa, khi đó, nhạc phim cất lên nghe da diết , truyền cảm và vương vấn ghê gớm. Còn bản tiếng Anh, chắc tại nhạc thê thiết và có nói tới vụ slaughter nên hồi đó nghe không thích lắm. Nhưng bây giờ nghĩ lại thì thấy nó có ý nghĩa của nó, giống như chuyện “con heo” nãy giờ. Mặc dù, theo KT hiểu, bài hát muốn liên hệ tới số phận con người, nhưng sẵn tiện, về mặt nghĩa đen thì giông giống với chuyện KT nói nãy giờ, và cũng lâu rồi không hát lời tiếng Anh của bài này, thôi thì hôm nay xem lại, cũng có nhiều điều để nghĩ lắm…
***
On a wagon, bound for market, there’s a calf with a mournful eye. High above him, there’s a swallow, winging swiftly through the sky.
“Stop complaining!” Said the farmer, “Who told you a calf to be? Why don’t you have wings to fly with like the swallow so proud and free?”
Calves are easily bound and slaughtered never know the reason why. But whoever treasures freedom like a swallow has learned to fly
***

Read Full Post

Blog Contents by Date

TOPICS

...