Showing posts with label Living things. Show all posts
Showing posts with label Living things. Show all posts

Saturday, July 2, 2011

Chuột qua đường

Tối nay, trên đường về nhà, gần sắp đến nhà rồi, thấy một con chuột cống xấu xí xù xì xa xa trước đầu xe. Tất nhiên phản xạ là mình tránh nó ngay từ xa. Nhưng nhớ mãi cái bộ dạng của nó lúc đó. Rất tội nghiệp.

Trên đường phố mình đi bao nhiêu năm qua, gần như hôm nào trên đường cũng gặp phải xác chuột, từ tanh bành đỏ loẹm máu phải lo mau nhìn đi chỗ khác cho đến những cái xác nằm khô bẹp dẹt lét xám hếu như một xác giấy cói. Mình luôn lo chạy nhanh để gạt khỏi đầu cho mau những hình ảnh đó.

Nhưng lần này, chạy về nhà rồi mình vẫn còn nhớ bộ dạng của con chuột qua đường kia .Lúc mình vụt qua, mình mới ngờ ngợ ... Chắc là lần đầu tiên mình thấy một con chuột qua đường mà chậm rãi và điềm tĩnh như vậy. Nó đứng yên lính nhính chậm từng bước, gần như đứng sững lại. Nó không hoảng loạn chạy đâm lủi phóng líu chíu mù quáng giữa dòng xe. Ở nó, mình thấy một sự cố gắng, suy nghĩ, và không muốn phó mặc buông xuôi.  Có lẽ nó đã là một con chuột già khôn ngoan chịu quan sát, dù ánh mắt sợ hãi của nó thoáng qua cũng có thể nhìn thấy được.

Tránh nó và chạy tiếp, mình đã không dám quay đầu lại. Chẳng biết rằng nó có được toàn mạng qua đến nơi mà nó muốn đến hay không… Bé nhỏ, và nó càng cô độc, rủi ro giữa đường phố nhập nhoạng, đèn đêm u mờ. Giữa con đường loạn túa dòng xe chạy, liệu có nhiều người nhìn thấy nó? Nó khôn ngoan, nhưng dù sao, nó vẫn chỉ là một con chuột đang co ro gần như bất lực giữa những làn xe đêm lạnh lùng. Có run sợ không giữa mong manh sự sống và cái chết…

Trong cuộc đời này, có những phút đứng tim, khó khăn, cô độc, và lạc lõng, chơ vơ như thế. Một con chuột mà còn đáng nể bởi nó biết bình tĩnh, quả cảm, chấp nhận khó khăn và cố gắng bước đi hết sức mình. Nó còn biết can đảm để đi đến được nơi mà NÓ MUỐN ĐẾN, gặp được đồng loại hay những gì mà nó muốn gặp. Nó không may mắn khi sinh ra làm kiếp chuột, nhưng trong kiếp chuột, nó vẫn muốn vượt lên khó khăn và chiến thắng số phận …

Con người không phải ai cũng được can đảm như vậy, mấy ai dám vững lòng, dám sống, dám đối mặt với trở ngại, dám hành động và dám nghĩ cách để đi đến với những gì họ thật sự yêu thương và muốn có hơn là tìm lí do lẩn tránh, thoái thác. Mấy ai dám nghĩ dám làm,  và đủ kiên nhẫn, đủ nghị lực như con chuột kia.
Mà hình như, con chuột đó nếu chịu khó chờ tới nửa đêm thì chắc là mọi việc sẽ dễ dàng hơn cho nó.
:(

Nghị lực, điềm tĩnh, không vội nản chí, và đừng mù quáng.


Entry written on June 21, 2011

Read Full Post

Saturday, November 20, 2010

20-11 năm nay





Ngày xưa, 20/11 là một ngày hội vô cùng ý nghĩa với mình. Bận rộn đi thăm thầy cô giáo cũ và ôn lại kỉ niệm xưa. Nhưng 2 năm nay đuối quá, và tàn tạ quá. Nhất là năm nay, lần này lại là 1 ngày nghỉ duy nhất của weekend này sau bao ngày đuối đuối đuối nên phải ở nhà nghỉ ngơi hồi sức thôi.
Ngủ dậy, mặc thử cái áo len :P , quà hôm qua nhận được của TC28. :D Thấy mình vẫn trẻ con thế nào đó =P Mình rất thích áo cổ lọ ^^, nhưng không có nhiều dịp được mặc vì ở TP nóng quá.
Trưa đi chùa với mẹ về, thay vì ăn trưa thì lại hứng lên cắm lại bình hoa. Có 1 bó hoa mà cắm thành 3 lọ luôn :P : hồng, cẩm chướng, và hoa gì đấy nhỏ nhỏ vàng vàng mình không biết tên.

Nhìn mấy lọ hoa này, nhớ hồi còn học cấp 1, năm lớp 5 thì phải, mình từng đạt giải nhất cắm hoa toàn trường => Cũng vui, năm đó, nhớ là mình “bị” đại diện lớp đi thi. Đi mua hoa ngay ngày 20/11 mắc thấy sợ, trong đầu cũng chẳng có mường tượng vào thi sẽ cắm thế nào, và tất nhiên, cắm thì cũng cắm với trình độ giỏi lắm là như… hiện tại thôi :D . Nhưng không ngờ, năm đó, mình được giải 1. Nhắc đến đây, thấy rất là vinh dự =)). Vì năm đó, nhìn hoa của những học sinh khác cắm mà mình không nghĩ mình sẽ được giải I. Ai cũng đều được trang bị rất hoành tráng, lọ xịn, hoa xịn, cắm ra những lọ hoa rất … phức tạp, nhiều kiểu dáng cũng…phức tạp :D, còn mình chỉ cắm đúng 1 đám hoa hồng và vài hoa học trò xung quanh. Thế nhưng năm đó, mình giải nhất, nhờ phần giải thích ý nghĩa bình hoa. Khi đó, không ai biết trước để chuẩn bị. Thế là, nhờ hồi bé rất lanh miệng, mình “phân tích” ra nào là hoa hồng ở giữa là cô giáo, xung quanh những hoa nhỏ là học trò, tụi em sẽ học tốt, rồi vân vân và vân vân, và thế là cô hiệu trưởng cho mình giải 1 ^^ 
...
Trở về thực tại,

Khi đem ra bỏ xác lá ở gốc cây , mình phát hiện ra, cái chậu to to ngay sau nhà bình thường bỏ không, nay có con gì đó đang bơi bơi. Thoáng giật mình. Gần đây sao phát hiện ra tùm lum cái. Bữa trước đang tắm thì thấy con rít bò trên thành buồng tắm T_T. Thấy nó vất vả lọ ngọ, vừa sợ, vừa tội, không dám và không muốn giết nó >_<, đành…chạy đi chỗ khác T_T. Bữa sau tưởng yên bình, ai ngờ lại thấy một con lủi chủi ngún nguẩy chui gần cái vòi sen, khiếp đảm. Trên phim ảnh và hội họa, rít là một hình ảnh kì bí, thâm hiểm, quyền lực và giang hồ, gần gần như bọ cạp :D. Nhưng ở ngoài sao thấy nó ghê ghê nhưng tội tội. Thành ra, bữa giờ phải chạy xuống xài cái nhà tắm ở tầng trệt và không có thư thái gì T_T. Ok, quay lại chuyện cái con trong chậu. Lần này thì tất nhiên không phải mấy con rít lò ngò trong nước gớm ghiếc, mà là một con gì đó trong suốt. Lúc đầu tưởng là cá 7 màu hay nòng nọc. Nhìn lại, hình như là con tôm! Mình còn ko biết phải tôm ko :D vì không thể tin được và chẳng hiểu nó ở đâu ra…, tất nhiên không thể do trời mưa tôm ở đâu rơi xuống :D, cũng không thể con tôm đó nó tự sinh ra :D, mà nhà mình trước giờ đâu ai nuôi tôm. Không lẽ có loài tôm … dại sao :D Tự dưng thấy rất hiếu kỳ, thế là chạy lên hỏi mẹ ngay.
Mẹ nhắc tới mớ tôm trong cái món tôm chiên cốm mà tối qua mình ăn. Hic, nghe tới đây, mình chẳng muốn ăn tôm nữa… (bịnh cũ tái phát :P) . Mình kêu là mai mốt không ăn tôm nữa, xong bị mẹ giảng cho, thiếu sắt, thiếu kẽm thì đừng than xấu xí nữa T_T. Mẹ kể là hôm qua mua từ chợ về, thấy nhiều con tôm vẫn còn sống, tội nghiệp quá nên mẹ đem thả tụi nó ra chậu...
Mình kéo mẹ chạy xuống nhìn lại chậu tôm kỹ hơn :D . Mấy con tôm trắng lếu hếu, râu ria lờm xơm. Thân mình nó gần như là trong suốt, nhìn vừa dân dã, vừa ngơ ngơ, vừa già già, vừa…quê quê, vừa ngầu ngầu, vừa… xấu xấu. :D Là người thành phố, mình chưa thấy tôm sống trong ao hồ bao giờ. Và mình tự cười cái suy nghĩ quá sức ngây ngô lúc nãy của mình : chắc…tôm dại nên màu trắng. Haha, kiến thức phổ thông mình biết chứ. Nhưng lúc đó ngỡ ngàng quá. Sau một lát mới nhớ ra tại tôm nó chín nên nó mới chuyển sang màu đỏ, còn bình thường còn sống nó màu xám chứ đâu phải màu đỏ :P. Lâu lâu thấy mình ngu ngơ dễ sợ :D.
Mà đó là con tép chứ không phải tôm. Trong hồ, còn nhiều con bơi lè phè, lâu lâu lại lúng búng lóe tóe nước. Mẹ có mua thức ăn cho tôm nhưng rải vào chậu mà tụi nó không ăn. Bẻ vụn bánh AFC thả xuống thử cũng không ăn. Trong hồ nhiều con đã chết, xác chìm dưới đáy. Người ta súc tép ở sông để đó bao lâu rồi nên tụi nó cũng khó mà sống được…. Bây giờ mấy con còn sống thì chưa chịu ăn , chẳng biết nó sẽ cầm hơi được bao lâu…


Tối nay thì đột nhiên đường dây điện khu nhà mình bị hư, cúp điện. Để đèn cầy, hay gọi là… nến cho nó sến + lãng mạn :D gần mấy cốc hoa cắm ban trưa, mở nhạc du dương. Không gian thật là dễ chịu không thua mấy quán cà phê ^^. Nhưng không phải mình một mình ở đó, mà còn có thằng em và Trâm, Linh. Lẽ ra hôm nay tụi nó học, nhưng cúp điện nên mình cho nghỉ. Chụp cho couple mình “gửi gắm” kia mấy tấm =)). Tụi này năm nay tệ lậu, không hề chúc mình được 1 câu nào cả /:). Sau khi “đuổi” tụi nó về, mình định ngồi ngắm hoa 1 mình, dưới ngọn nến nhập nhòe lung linh =)) nhưng laptop sắp hết pin, và ngồi 1 mình thấy…chán,  thế nên mình dọn đồ qua bên nhà ba. Nhờ vậy mới có điện, tranh thủ thời gian không làm được gì này viết blog :P.  
Mai lại phải dậy sớm tinh mơ để ra Dinh Độc Lập. Nghĩ lại lúc trưa, mình ngủ ngon lành tới chiều, dự báo tối nay lại tiếp tục cái vòng lẩn quẩn : thức khuya, dậy sớm, ngủ bù, thức khuya. Hừm. Thôi h đi ngủ ^^.

À, mới lên mạng và nhận một mớ offline. Ý trời chưa cho mình ngủ sớm :P.  Bạn bè gì tốt ghê, toàn xúm vô … chúc mừng 20/11 +  kèm theo câu ám chỉ mình già với xấu không :P. Đã tự biết thân biết phận nên bao lâu nay toàn ẩn dật ko muốn chụp hình rồi còn gì ^^
Và cuối ngày, thật ấm lòng khi đọc personal messages...
__
Entry này hơi linh tinh tí , vì ko có nh thgian

Read Full Post

Saturday, March 1, 2008

Tản mạn trưa March 01, 2008

Photobucket
(1 trong những tấm hình chụp trên sân thượng chiều hôm qua ^^ )

Trưa thứ bảy, ra khỏi cổng trường nắng bụi, từ trong lớp đã đói đến run tay, mệt lả, lại cộng thêm mấy chuyện bực mình. Thật khó chịu. Cười không nổi.
Nhưng an ủi hôm nay là ngày đặc biệt. Thứ nhất, vì hôm nay là thứ bảy, trước Sinh nhật một ngày . Thứ hai vì… Ra khỏi cổng, nhíu mắt trông sang đã thấy ba đứng chờ…
Chẳng có gì hay ho khi học đại học mà để ba mẹ đưa rước, và KT càng chẳng bao giờ thích cảnh bắt ba mẹ phải lặn lội giang nắng chạy lên chạy về, tốn sức tốn xăng. Thế nên nhiều khi, cuối tuần được nghỉ làm, ba muốn đến rước nhưng mình từ chối... và đi xe buýt về như mọi hôm... Khi còn nhỏ, vô tư, không để ý nhưng lớn lên một tí, thấy công việc đưa đón vất vả quá chứ nào có sung sướng gì. Bởi vậy, dạo trước, mỗi khi ba mẹ đòi đến rước thì: Con lớn rồi! Con lớn rồi! Ba mẹ đến rước chi cho mệt. Ừ, thì con lớn rồi, cho đến lần nghe mẹ nói, nhưng mà với ba mẹ, đến đón con lại là một niềm vui... Bây giờ, thỉnh thoảng, đôi khi là một tuần, đôi khi là nửa tháng, những lúc ba mẹ hỏi “Khi nào về, ba tới rước”, nghĩ một tí, nếu không có gì bất tiện thì ngoan ngoãn trả lời, không giãy nãy, không ngại, không còn hậm hực ánh mắt hay dè bỉu của người ngoài, bởi vì mình hiểu: với ba mẹ, đó chính là niềm vui... Còn với con, đi học được ba mẹ đón về thật sự là một hạnh phúc. Nhưng chỉ là thỉnh thoảng thôi nhé! Sắp tới đăng kí thi bằng lái rồi, thi xong, chắc sẽ không có nhiều những thứ bảy mệt nhoài, hối hả đi vội ra khỏi lớp, và hạnh phúc thấy ba mẹ đứng chờ ở góc đường bên kia…Nhưng được chở ba mẹ sẽ càng hạnh phúc hơn nhỉ. Thật ra thỉnh thoảng cũng có chở ba mẹ rồi, mà ba mẹ ngồi đằng sau lâu lâu lại…“ngồi đằng sau hồi hộp quá!”.

Quay lại trưa hôm nay, xe chạy về, thẫn thờ nhìn hai bên đường và dòng người đăm đăm, suy nghĩ và lan man dư âm về những chuyện không vui trên lớp. Đến cây cầu, xe ngừng lại một tí vì phải chờ xe lớn phía trước lên cầu. Thơ thẩn nhìn xa ra con sông mênh mông nước đang lềnh bềnh trôi những mảng lục bình… bất chợt, xộc vào mũi một mùi… ặc ặc, nhìn qua, thấy mấy con heo đang thập thò trên cái xe đằng trước! Ra thế! Cái xe lớn phía trước là xe chở heo. Hèn gì! Cái xe lớn rồ ga lên cầu, mấy chiếc xe máy kiên nhẫn nổ máy theo sau. Cái xe to đến nỗi lấp gần hết cả cây cầu (cây cầu cũng không lớn lắm), cao đến nỗi chạy phía sau, KT vẫn có thể nhìn thấy những con heo đang đứng lúc nhúc, bập bênh. Bụng đang trống rỗng vì sáng nay chỉ ăn có một nhúm xôi gấc, vò ; vừa nãy còn nghĩ, nếu mình ăn cơm sườn như mấy bữa trước thì đâu có đói vậy..., thế mà, ngó mấy con heo trên cái xe đó, tự dưng chả còn muốn ăn thịt heo, thịt bò gì nữa…(mặc dù bình thường mình vốn đã không ăn thịt vịt, thịt gà, thịt chó, thịt cừu, thịt vân vân). Nhìn tụi nó tội lắm! Bị nhốt trong xe, mấy con mắt nhỏ xíu cứ chen chúc giương lên, nhìn xung quanh ngơ ngác, và không hề biết chuyện gì đang sắp xảy ra…Tự dưng được sinh ra, được nuôi nấng, được cho ăn, lớn lên, để rồi bị giết làm thịt?? Cái sự e ngại và câu hỏi cũ xì đó, lâu rồi tưởng đã lờ đi được, bây giờ lại trờ về. Thấy chua xót thế nào… Làm chà bông, lạp xưởng, sườn nướng, chả giò, bánh cuốn…Ăn ngon thì ngon thật, nhưng mà… Haizzzz, hồi còn nhỏ, cũng hay nghĩ làm sao có thể “giải quyết” cái vấn đề giết thịt này (ý nghĩ nghiêm túc à!), muốn con nào cũng được sống vui vẻ cả, nhưng chẳng biết làm thế nào, bây giờ cũng thế, đành chấp nhận thôi… Chứ cứ thấy tội và nói như mình thì chả có chăn nuôi và người nông dân thì lấy gì mà sống! Thôi thì cứ coi như là, mấy con heo đó, mấy loài gia súc đó, sinh ra, lớn lên và bị giết thịt để nó được sống có ích T_T … Nhưng mà, nhìn mấy con heo đó tội lắm! Trên xe, mấy con mắt nhỏ xíu như những cái chấm đen vẫn nhìn quanh vô tư và chẳng biết chuyện gì. Mà nghĩ, nếu như tụi nó biết chuyện gì thì sẽ càng tội hơn… Cái xe chở heo è è chạy đè lên hết những dàn sắt trên cây cầu và băng đi mất…

Bây giờ ngồi viết, nhắc tới chuyện này, chợt nhớ tới bài Donna Donna. Bài Donna Donna 2 bản tiếng Pháp và tiếng Anh, nhạc thì giống nhau nhưng ý nghĩa 2 bản này lại khác nhau hoàn toàn…Từng thích bản tiếng Pháp hơn. Còn nhớ lần đầu nghe bản tiếng Pháp là trong một bộ phim gì đó, lâu lâu lắm rồi, nói về một cậu bé, muốn trở thành người lớn, đến khi lớn lên, râu tóc bờm xờm rồi, muốn trở lại làm trẻ con nhưng không được nữa, khi đó, nhạc phim cất lên nghe da diết , truyền cảm và vương vấn ghê gớm. Còn bản tiếng Anh, chắc tại nhạc thê thiết và có nói tới vụ slaughter nên hồi đó nghe không thích lắm. Nhưng bây giờ nghĩ lại thì thấy nó có ý nghĩa của nó, giống như chuyện “con heo” nãy giờ. Mặc dù, theo KT hiểu, bài hát muốn liên hệ tới số phận con người, nhưng sẵn tiện, về mặt nghĩa đen thì giông giống với chuyện KT nói nãy giờ, và cũng lâu rồi không hát lời tiếng Anh của bài này, thôi thì hôm nay xem lại, cũng có nhiều điều để nghĩ lắm…
***
On a wagon, bound for market, there’s a calf with a mournful eye. High above him, there’s a swallow, winging swiftly through the sky.
“Stop complaining!” Said the farmer, “Who told you a calf to be? Why don’t you have wings to fly with like the swallow so proud and free?”
Calves are easily bound and slaughtered never know the reason why. But whoever treasures freedom like a swallow has learned to fly
***

Read Full Post

Blog Contents by Date

TOPICS

...