Here is the youngest dog in my house . He was even cuter when he was still a puppy
Na na na, and here I am, this is me… wearing those very casual clothes at home
Designed by KT
Backstage : shooting photos on my own is so hard
Ăn trưa trễ. Pha thêm ly sữa ca cao, thay đổi không khí . Lâu rồi làm biếng, không tự tay pha chế cái gì. Lần này bỏ thêm vụn sôcôla từ gói kẹo ăn chưa hết vào nước nóng, khuấy lên. Béo và ngon. Mà tham lam bỏ nhiều quá nên ly sữa đầy, không thêm đá vô được. Kệ, uống nóng. Bất giác, xách ly nước ra sân ngồi hóng mát, hic, xém bị trúng gió sáng nay, vậy mà vẫn thích hóng gió hihi… Nhìn ra thấy trái mít được chặt vô khi nào, để gần giữa sân…Cây mít mọc gần cổng. Đã hơn 3 năm trời rồi mới lại đậu một trái độ một, hai tháng nay. Trái trốn kín dưới gốc, bị mấy tán lá khác che kín. Bữa ở nhà phát hiện ra, nghe bà Hai với mẹ nói mới biết. Hồi đó, cây mít ra trái đều lắm, trái nào cũng ngon hết. Thân cây thẳng, lá xanh bóng, sum sê, nhìn ra dáng “quân tử” lắm. Nhưng từ dạo xây nhà lại tới nay, thân cây bị mấy vết sẹo, gốc cây gặp động, thiếu đất, cần thời gian hồi sức nên không đậu trái nào hết, mọc rồi lại rụng. Thành ra giờ cây có trái lại, thấy vui ơi là vui ^_^. Bữa đó tính lên viết blog khoe rồi, mà bận bịu hay lười gì đó nên thôi. Hừm. Mà trái mít lâu chín ghê gớm, hèn chi mít cũng mắc như sầu riêng vậy. Chạy vô hỏi bà xem mít được hái xuống chắc là đã chín rồi, khi nào ăn. Hỏi rồi mới vỡ ra, trái chưa chín nhưng hổm rày vỏ bị nứt, nước vô, hư mất tiêu một phần T_T, giờ hái mang vô nhà cho nó không bị thấm nước nữa, mà không sao, chờ mấy múi mít chín, cắt bỏ phần hư rồi…ăn, hehe.Hừm, tính lên viết cái blog hè nào vui vui, mà rốt cuộc, “tĩnh tâm” một hồi thế nào lại nghĩ tới mấy cái cảm giác đang không muốn cảm thấy, và hai năm nay cũng cố gắng xem như không có để cho nhẹ cái đầu. Kệ, viết một chút chút, rồi để mấy điều không vui đó bay đi, bay véo tới chỗ nào đó và đừng quay lại nữa
|
Mãi đến năm học lớp 10 mới biết đến “Mother’s day” và cứ chép miệng: sao lại chọn ngày khó nhớ thế - không vào một ngày cụ thể mà lại vào ngày chủ nhật thứ hai trong tháng năm, còn Father’s day lại nằm trong tháng khác? Đến giờ, dù vẫn chưa dành nhiều thời gian tìm hiểu kĩ càng nhưng nghĩ, có lẽ, chọn ngày chủ nhật để cả nhà dễ sum họp và thể hiện tình cảm với nhau hơn. Vài ba năm trở lại đây, “Mother’s day” tuy vẫn chưa thật sự quen thuộc nhưng cũng đã bớt phần xa lạ đối với người Việt Nam, và mình cũng thấy vui vì điều đó. Từ mấy tuần trước, ở các hiệu bánh đã thấy giăng cao các dải băng-rôn nô nức chào đón ngày hôm nay - ngày của Mẹ. Báo Tuổi trẻ sáng nay dành riêng hai trang lớn đăng các bài viết về Mẹ. Tìm thấy đâu đó trong các bài viết là những cảm xúc rất gần, rất quen, rất giống với tình cảm của mình: “Đã qua biết bao nhiêu ngày của Mẹ, có nhiều lời hứa trong lòng và với người, con sẽ viết một bài gì đó về má…” nhưng rồi cũng “hẹn lần hẹn lữa”. Đồng cảm nhất có lẽ là lời tâm sự: “Con chưa một lần nói với má cái câu vô cùng đơn giản: “má ơi, con rất, rất thương má”” hay “Con chỉ muốn nói rằng dù ở đâu con vẫn luôn thương nhớ mẹ, mặc dù đôi lúc không dễ dàng để nói lên điều ấy.” Ừ, không dễ dàng để nói lên điều ấy, mà cũng không biết sao lại thấy khó nói đến vậy. Có nhiều người vẫn nói và ôm hôn ba mẹ chụt chụt hằng ngày đó thôi, còn với mình thì… Ngày này năm ngoái, gói món quà nhỏ tặng Mẹ, muốn đặt bút viết “con thương mẹ nhiều lắm” mà tự dưng lại thấy ngại ngần, trong khi những lần tặng quà cho bạn thì không khi nào thiếu tấm thiệp và lời chúc mừng đính kèm. Có quá nhiều lần và quá nhiều những thứ nghịch lý như vậy... Biết, ý thức rõ, mà vẫn thấy ngại? Có những tối nằm nhớ lại kỉ niệm của gia đình mình và những gì mẹ đã làm cho con mà thương ba, thương mẹ, nước mắt lăn dài, chỉ biết ôm mẹ thật chặt thôi, chẳng nói được gì hết. Có nhiều lúc con muốn viết hết ra những kỷ niệm ấy để sẽ chẳng bao giờ quên đi cả, nhưng có lẽ, không lời nào, nơi nào lưu giữ những kỷ niệm đó đẹp, chân thật và ý nghĩa bằng ký ức của chính con. Nghĩ về ba mẹ, ai mà không có kỷ niệm cho riêng mình? Hình ảnh mẹ trong con khi con 20 khác với hình ảnh của mẹ trong con khi con còn nhỏ. Lớn lên, con không còn nghe tất tần tật những gì mẹ bảo, có những điều con suy nghĩ khác với mẹ. Con nhận ra mẹ không là hoàn hảo. Không phải điều gì mẹ cũng biết. Không phải việc gì mẹ cũng đúng. Không phải khi nào mẹ cũng hiểu con. Có những lúc mẹ cáu giận, vô lý, không chia sẻ, có những lúc con buồn chuyện gia đình mình ghê lắm, có những lúc con thấy mình không được định hướng chuyện học hành, không được vui chơi tự do thoải mái như bạn bè, không thể tâm sự tất cả mọi điều với mẹ … Nhưng rồi mặc cho hết thảy những điều không hoàn hảo đó, biết bao nhiêu lần, kể cả những lúc con đau khổ và cô đơn nhất, mẹ luôn bên cạnh yêu thương con…Con hiểu những khó khăn của gia đình mình, và, con càng thương mẹ hơn. Con vui khi bây giờ đã có thể giúp đỡ mẹ được đôi chút. Ngày xưa xem Doraemon, có câu chuyện về “Đổi mẹ cho nhau”. Nô-bi-ta, Xu-ka, Chai-en, Xê-kô đều buồn tức vì bị mẹ mắng oan, gặp nhau thút thít, kể lể với Đô-rê-mon. Nô-bi-ta muốn có người mẹ hiền diệu như mẹ Xu-ka, Xu-ka lại không thích mẹ mình bắt tập pi-a-nô suốt cả ngày…Đô-rê-mon hoán chuyển các bức hình của các bà mẹ vào những ngôi nhà nhỏ xíu, và thế là Nô-bi-ta, Xu-ka, Chai-en, Xê-kô cùng thử đổi mẹ cho nhau. Nhưng rồi kết quả là cả bọn lại muốn trở về với mẹ của mình dù có bị la mắng thế nào đi nữa. Chuyện chỉ ngắn gọn có vậy thôi. Hồi đó xem cũng thấy vui vui chứ chẳng nghĩ ngợi gì nhiều về bài học đơn giản, dễ hiểu mà ở cuối truyện Đô-rê-mon rút ra : “mẹ ai cũng có lúc buồn lúc vui…” Nhưng dần dà, lớn rồi, nghĩ lại, thấy câu chuyện thật nhẹ nhàng, dễ thương mà cũng nhiều ý nghĩa. Thấy thấm thía và thích câu chuyện đó, mặc dù rằng, dù có buồn giận đến đâu đi nữa, mình cũng đã và sẽ chưa bao giờ có ý định muốn đổi mẹ cho ai.
(image source: sưu tầm)
|
Lời chào gửi đến tháng tư. Tháng mới, mùa mới đã về.
*** Mây xa vời, nắng xa vời, con sông xa lững lờ trôi. Nắng nhẹ nhàng, mây trắng nhẹ nhàng, hát giấc mơ nào xa lắm. Em mong chờ, mãi mong chờ, bao nhiêu vẫn cứ đợi anh...
Mơ,
em mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở,
chỉ mình em bên anh bên anh…
Nghe bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ,
ta chia tay những ngày xuân để hát : tháng tư về! "
***
Chủ nhật vài tuần trước, tình cờ đọc mục cảm nhận ca khúc trên tờ báo cũ. Một độc giả gửi bài đến, dành tình cảm cho “Tháng tư về”. Cũng đã gần năm rồi chưa nghe lại bài hát này... Bài viết trên báo không bình luận gì nhiều đến ca từ hay giai điệu bài hát nhưng lại giăng giăng ký ức với “người xưa”. Tác giả viết, dường như nhạc sĩ Dương Thụ viết bài ấy để tặng riêng cho chị và người yêu một thời của mình, hai người đã có những kỷ niệm riêng tư, đẹp đẽ về tháng tư. Còn về mình, trừ việc là năm ngoái định hát “Tháng tư về” để dự thi phần tài năng… thì không có kỷ niệm nào đặc biệt da diết về tháng tư cả. Nhưng, cũng thích “Tháng tư về”. Thích lời lẽ và hình ảnh mang hương sắc mùa hè vừa bình dị vừa xa xôi - những hình ảnh đầy vương vấn…Giai điệu bài hát ngân nga cứ như muốn khép đôi mi người nghe lại, đưa mình tìm về một tháng tư mùa hè - êm ả, bình yên… Một tháng tư có “gió hát”, có “chân trời xanh”, có “mây”, có “nắng”, có “sông trôi”, có “nhành hoa lựu đỏ”, thật đẹp, thật nên thơ, một không gian phảng phất hương đồng, gió nội…Giữa tháng tư thành phố ồn ào, bụi bặm, những hình ảnh, cảm xúc thanh bình ấy dường như càng trong trẻo hơn lên. Không khí thật khẽ và thật êm, ngỡ như mọi vật đang lim dim nằm chờ một giấc ngủ no tròn- một giấc trưa không vướng bận những hối hả, lo âu, không tất bật, không bộn bề… Nhưng không biết tại “em” trong bài hát hay chẳng qua tại mình cảm nhận nhạy cảm, chủ quan mà lại thấy mọi vật như đang ẩn khuất một nỗi niềm…“Gió hát”, “chân trời xanh”, “mây”, “nắng”, “sông trôi”, “nhành hoa lựu đỏ”… tất cả đều đẹp nét đẹp gần gũi , quen thuộc là vậy, nhưng cũng chỉ là “xa vời”, là “lững lờ”, là “bâng khuâng”! Tất cả đều mơ về một giấc mơ, một “giấc mơ nào xa lắm”… Hay tất cả cũng đều như “em” đang khắc khoải “mong chờ”, “bao nhiêu vẫn cứ đợi”… Chợt, mơ hồ nghe như giấc mơ và ước mong trong bài hát đang đánh thức một góc lòng mình . Dạo trước, đã có những lúc cũng “mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở, chỉ mình em bên anh bên anh…”, nhưng nửa năm nay, vô tình, cái hình ảnh, cái ước mong tình cảm giản dị, lãng mạn và trong sáng ấy lại bị bỏ quên hay đúng hơn là đã bị cố tình đánh rơi đâu đó trong mớ cảm xúc rối rắm của những ngày hôm qua… Giờ nghe lại “Tháng tư về” sao thấy giống cảm xúc của mình quá! Giống không chỉ vì bây giờ, tháng tư cũng đang xôn xao đến, mà thấy giống ở cả cái ước mong nhỏ bé và ở nỗi đợi chờ dịu dàng. Muốn chạm tay vào ước mơ để mong nó hóa thành sự thật, nhưng một ngón tay của “em” chạm vào thì cũng chỉ vẫn là “mơ”, là “chờ”... Nhưng đã có “mơ”, đã có “chờ” thì hẳn là có ẩn chứa “niềm tin”… Mỏng manh nhưng không dễ đứt… Cảm nhận thấy một sự đồng cảm nào đó từ bài hát. Tự dưng cũng muốn lạm nhận “Tháng tư về” là viết cho riêng mình… Ừ. Tháng tư đã về rồi. Lãng mạn để thấy đời đẹp hơn... |
Hôm nay, 27/3, sau gần một tháng xoay mòng mòng mệt mỏi mới lại có đủ thư thả để ngồi "phủi bụi" cho blog . Mà thật ra thì cũng đâu có bụi. Chắng qua chỉ là muốn ghi lại một chút về ngày hôm nay… Bởi vì hôm nay là một ngày vui, sau bao ngày...
Buổi trưa đi ăn, nghe một “lời khen gián tiếp” mở hàng, thấy vui vui .
Buổi chiều ngồi ăn bánh tráng trộn, bâng quơ ngắm người qua lại và ngó theo mấy cái xe phóng ngang bụi bay vù vù giữa đường trưa nắng , không lãng mạn lắm nhưng thấy cũng nhẹ nhàng. Ngồi tán dóc với L.Vân. Hì, thì ra có người đánh giá cao khả năng “biên tập + báo chí” của mình
.
Hôm nay việc học ở trường cũng tốt hơn những ngày trước. Phần thuyết trình xem như khá thành công. Mặc dù thấy vẫn còn nhiều điểm bản thân vẫn đang cố gắng khắc phục, nhưng thấy vui vì…được công nhận, hay nói đúng hơn là như được tìm lại chính mình. Và thấy học được ưu điểm từ bạn bè xung quanh. ^_^
Bước xuống xe buýt, đi bộ vào nhà. Mở cổng ra thì thấy một chiếc xe đạp dựng gần cửa. Không biết ai. Vừa đặt chân lên thềm thì đã nghe tiếng reo lanh lảnh. Định thần lại nhìn. Thì ra là hai đứa nhóc học thêm. Hôm nay hai đứa chưa tới ngày học, không biết sao lại chở nhau qua, áo trắng, quần xanh, khăn quàng đỏ vẫn còn gọn gàng trên cổ áo, miệng cười roi rói. Hai đứalíu lo, nào là “phạt chị Ti đi học về trễ”, nào là “tụi em tới từ hồi 4h mấy”, nào là “nhờ chị Ti nên hôm nay tụi em thi làm bài được”… Nghe thấy mà vui và hết mệt (một tấm lòng gia sư chân chính & cao cả
). Thật sự, thấy vui như mình cũng vừa thi làm bài được 10 điểm về vậy . Vừa nói, hai đứa vừa chìa ra hai ly trà trân châu đá lạnh, một ly cho “chị Ti” và một ly cho “cô Trúc”^_^
Hai đứa về, vào nói chuyện với mẹ, mẹ bảo Ông nội đỡ rồi, thấy nhẹ lòng hơn hết. Tối qua, sáng nay…Hồi bước ra khỏi cổng trường lòng vẫn còn nơm nớp. Thấy ở trường hôm nay tự dưng vui vậy, không biết chuyện nhà thế nào…Nghe được mọi chuyện tốt đẹp vậy, thấy lòng phơi phới, thấy niềm vui hôm nay mới thật sự trọn vẹn. Ngày hôm nay trôi qua, nói văn chương một chút thì, ngày hôm nay cũng đã cuốn trôi đi phần nào những nặng nề, căng thẳng và buồn bã những hôm rồi. Bỗng thấy tháng ba như mỉm cười, đẹp hơn, trong trẻo hơn… Thấy yêu thương và tin tưởng hơn vào cuộc sống.